 |
02 tháng 01, 2008
|

C hiều chủ nhật ngày
9/12/07, chuyến bay về Hà Nội, đáp xuống sân bay Nội Bài lúc 6 giờ kém 10,
bầu trời đã phủ bóng đêm!
Trễ mất nửa giờ khởi hành
thay vì 3giờ 35 theo thông báo. Không khí sân bay Tân Sơn Nhất oi bức ngột
ngạt, ga trong nước cũng thưa thớt hành khách, tàu khách quốc nội , Việt Nam
Airline mang huy hiệu Hoa Sen rời khỏi đường băng hơn cây số, ngưng lại
trong giây lát rồi lấy trớn chạy một đoạn, máy gia tốc gầm rú nâng khối sắt
nặng nề bốc khỏi mặt đất. Nhà cửa, ruộng vườn, đường sá xa dần và nhỏ lại
dưới đôi cánh sãi rộng như con Đại Bàng. Trong phút chốc, máy bay lơ lửng
trên tầng mây. Không còn thấy mặt đất, ra hướng biển, mây và biển cùng hoà
chung màu bạc thếch, con tàu mang hàng trăm hành khách như đứng yên trong
cõi mênh mông vô tận nếu không nhờ sự chuyển động gập ghềnh của thân tàu
vượt qua vùng khí hậu xấu. Tiếng xé gió ngoài thân tàu và ánh sáng êm dịu
bên trong khoang, dễ ru khách vào giấc mộng.
Chuyến không hành, thanh
niên và đàn ông nhiều hơn phụ nữ, khách ngoại quốc cũng thưa thớt vài ba
người. Chung quanh tôi là những thanh niên trạc ngoài 30, làm tôi liên tưởng
đến Thiền Quán, một cậu con chưa hề biết mặt nhận làm con tinh thần qua
mạng, biết đâu cu cậu xuất hiện trong chuyến viễn du, vì cu cậu cũng từng
đột ngột xuất hiện các nơi một cách bất ngờ. Không hiểu cu cậu làm ăn thế
nào mà đi đứng quá tự do, mới vừa nghe xuất hiện tại Sài Gòn, lại dự đám
Tang Ôn Từ Mãn trên Đà Lạt, rồi bay về Daklak nghe thuyết giảng. Chính vì
xuất quỷ nhập thần như bóng ma biên giới mà lúc nào trong tôi cũng ám ảnh
cậu con kết nghĩa có tài thiên biến vạn hoá.
Tia nắng chiều le lòi chui
qua cửa sổ lớn hơn bàn tay, quét vội vào khoang tàu làm ánh lên một luồng
sáng bất chợt, tôi liên tưởng đến một gia đình mà khi ra đi, người vợ vẫn
đang mãi mê dán mắt vào TV, thằng con say sưa trò chơi game trên mạng. Tôi
lủi thủi ra đi như khách trọ. Điều quan tâm duy nhất của người thân trước
khi tôi ra khỏi nhà: “Để tiền lại đi chợ và ăn sáng cho hai mẹ con, ba nhớ
mở mạng để ở nhà con chơi”
Rồi chợt nghĩ từng gói
thuốc, cái lươc, ly muỗng, khăn xà phòng…do vợ chồng Tài Trâm chuẩn bị trước
một tuần cho tôi. Cậu con tinh thần từ phương xa cũng mail nhắc nhở bố bao
chuyện lăt vặt,..và trước một giờ chuẩn bị đi, anh Thiện Tâm , trên 60 tuổi,
từ Bà Rịa Vũng Tàu đích thân mang thực phẩm chay cho tôi để dùng suốt thời
gian ở Hà Nội. Anh Hiệp anh Hà từ Mỹ cũng gửi cho 200 USD để mua vé khứ hồi,
và bao đứa em, bạn bè cũng nhiệt tình chúc tụng chia tay! Thầy Lệ Thọ mang
đến thuốc viêm xoang và bổ…Đến Hà Nội, sáng hôm sau lại có người từ Khánh
Hoà gửi thức ăn đến!
Chìm trong âm thanh hú gió
đều đều của máy bay, mỗi người một không gian riêng biệt. Tôi chợt nhớ đến
con chó già nua bị mù mắt, con gà mái trên 5 năm tuổi còn sung sức, con mèo
luôn nũng nịu khi thấy tôi, bầy bồ câu từ đâu kéo về chung sống với gia
đình, chúng tự động tìm chỗ ẩn trú bất cứ nơi đâu, chúng dứng cạnh mâm cơm
tôi đang ăn để húp nước tương, chợt nghĩ ra, tất cả dù thú hay người đều có
một tình cảm và cần một tình cảm. Trong tôi chợt dâng trào một tình thương
vô bờ. Bay giữa tầng mây mà nghĩ đến bao cuộc sống lạ và quen trên mặt đất,
xuất hiện từ tận đáy thâm sâu của ký ức, một linh ảnh xa xôi hiện về như đã
từng cảm nghiệm, thể nghiệm của quá khứ, như một trung ấm thân, một tâm thức
cô đơn trôi đi giữa không gian và bóng đêm vô tận, bị gió nghiệp vù vù cuốn
hút bơ vơ; cứ như mình đang bị cắt đứt mối liên hệ với bao sinh vật trên
trái đất. Rồi chợt thèm được luôn luôn gắn liền với cuộc sống, dù kẻ thân
người thù, dù loài rắn độc hay gia súc ngoan hiền, đều cần thiết cho ta một
liên hệ tình cảm. Ôi, bao cái đẹp cái tốt của cuộc đời, tôi chưa từng lớn
tiếng ca ngợi, vì cứ nghĩ đấy là cái tất nhiên phải có, cần phê phán những
bất cập để cuộc sóng hoàn thiện hơn. Vẫn cô đơn thu mình trong ốc đảo, vẫn
đi về hàng ngày trên con lộ thân quen, giờ đây mới thấy tất cả cần thiết như
hơi thở và mạch sống!
Sân bay Nội Bài về đêm trống
trải, ánh sáng trong sân đẩy lùi bóng đêm ra khỏi vòng rào. Lọt giữa bóng
đêm mịt mùng kia, vài ngon đèn nhà dân le lói như những ngôi sao lẻ loi trên
bầu trời thâm u. Chiếc xe trung chuyển đưa khách từ cầu thang vào nhà kính.
Kẻ đi người về cũng không lấp được chu vi rộng lớn của một sân bay. Chiếc xe
đón chờ trên một tiếng đậu ngoài cổng. Con đường dẫn về Hà Nội thoáng rộng,
sáng loáng đèn vàng. Xe cộ dập dìu xuôi ngược. Khí hậu bên ngoài được báo 25
độ. Tôi lấy làm lạ, bao nhiêu chuyến ra Hà Nội đều gặp mùa rét, trước khi
đi, tại Hà Nội 15 độ, thế mà ra đến, khí hậu mát dịu , tôi tiếc chưa bao
thưởng thức cái rét.mùa Đông của Hà Nội.
Giá sinh hoạt không chênh
lệch với Sài Gòn bao nhiêu, có cái lại rẽ hơn, bánh mì một nghìn rưởi lớn
gấp đôi ổ bánh một nghìn bằng cổ tay tại SG. Nãi chuối cũng chỉ 8 nghìn,
người bán nơi đây không cân ký như trong Nam, họ nhắm chừng và đếm quả.
Bên kia đường, quán cơm bình
dân, quán phỏ đẻ phục vụ cho cán bộ những cơ quan quanh đấy. Hàng quán ven
đường chỉ độ 6m2 cũng đủ sống qua ngày. Chủ quán lạ lẩm nhìn món cá cơm chay
như vật quý hiếm tôi mang theo.Ra hồ Ha Le, còn gọi là hồ Thiền Quang, ngồi
xề xuống một chỗ bán nước chè đêm. Bà cụ với một rỗ ổi, dưa leo ( dưa chuột)
bánh trái, vốn liếng không quá mươi nghìn, một ấm nước chè Bắc, một chai
Nhân Trần, đủ phục vụ cho khách lãng mạn tha phương. Ngồi nhấm nháp ly Nhân
Trần đen đúa, gió từ hồ thoang thoảng, bên kia vọng lại nhạc trẻ, và lắm
người bách bộ quanh bờ.Một tốp phụ nữ tập thể dục theo nhịp nhạc. Các ghế đá
ven bờ đã được các cặp tình nhân xử dụng để trao đổi thông địp tình yêu. Sao
bọn trẻ bạo dạn và trơ trẻn giữa bàng dân thiên hạ đến thế, có lẽ dân Hà
Thành cũng quá quen thuộc cảnh nầy, không ai bận tâm!
Đường phố rộng, về đêm cũng
nhộn nhịp, tuy không bằng Sài gòn nhưng cũng toát hiện một sức sống đang
lên. Mùa nầy, Sông Hồng cũng không có nứơc, xưa kia ông cha ta đã đắp đê
ngăn lũ tràn bờ, đê cao, chứng tỏ lượng nước vào mùa lũ khá đe dọa, nhưng
giờ đây, các thác đập thủy điện của Trung Quốc đã làm cạn kiệt nguồn nước
vùng hạ lưu, vì thế sinh môi, khí hậu, nông nghiệp của ta bị tác động khômg
nhỏ.
Ai có đến Sapa, Hạ Long, Yên
Tử, chùa Hương… mới thấy quê hương ta đẹp, có chứng kiến cuộc sống người dân
các vùng nông thôn, mới thấy sức chịu đựng dẻo dai của ông cha mình, đổ bao
máu xương và trí tuệ cho chúng ta có một giang sơn ngày nay. Dưới tay một
kẻ thô bạo hung tàn như Trung Quốc, từng đánh chiếm và thống trị dân ta, thế
mà cha ông ta vẫn kiên cường giữ vững quê hương. Thời man rợ thuộc về quá
khứ, một quá khứ đau thương đã cho ta nhiều bài học tự cường, điều lạ là
hiện nay, các đế quốc ôm mộng xâm lược thuộc địa đã chuyển sang cạnh tranh
kinh tế và thao túng thị trường, tranh đua kỷ thuật, thì Tàu vẫn không từ bỏ
mộng xâm lăng. Những tai tiếng về địa giới cực Bắc, chưa đủ chứng cớ xác
minh, nhưng hải phận Việt Nam, phát ngôn viên của Việt Nam, LÊ DŨNG, đã
chính thức xác nhận chủ quyền VN trên hai quần đảo Hoàng và Trường Sa. VN
kêu gọi các quốc gia đầu tư thăm dò giếng dầu trên vùng đất của mình là hợp
pháp, thế nhưng Tàu Cộng đã dùng quyền lực đe dọạ, các công ty phải rút lui,
ngược lại họ ngang nhiên tiến hành khai thác, và thành lập huyện Tam Đảo
để thống lĩnh hai quần đảo trên. Và thường xuyên bắn giết ngư dân ta, bắt
cóc tống tiền ngư phủ và láp lực thường xuyên với chính phủ VN. Một sự ngang
ngược như thế mà Liên Hiệp Quốc vẫn im lặng.
Tại sao đất nước ta luôn bị
đe dọa phải chăng vì tài nguyên dồi dào, địa thế thuận lợi? Tại sao nhân dân
ta thông minh, đảm lược, cần cù mà vẫn bị bên ngoài thiếu nể trọng, phải
chăng do ta không đoàn kết?
Chúng ta ai cũng có tinh
thần ái quốc trước những thế lực xâm lăng. Cho dù nhà nước Việt Nam đứng
trong tư thế khó ăn khó nói, nhạy cảm, nhưng người dân ta có quyền gióng lên
tiếng nói bảo vệ giống nòi và giang sơn gấm vóc của cha ông để lại. Với tư
cách một người dân mang giòng máu Việt tộc, mỗi người hãy vận dụng mọi khả
năng, mọi phương tiện để thể hiện tinh thần yêu nứơc , cho những những ai
mưu đồ xâm lược thấy được tinh thần phản kháng một mất một còn của ta để bảo
vệ đất nước cho thế hệ con cháu chúng ta tồn tại. Rất mừng, tinh thần đó đã
được người dân Hà Nội và TP Hồ Chí Minh thể hiện qua cuộc biểu dương phản
kháng tại toà Đại Sứ Trung Quốc, đó là cuộc tự phát của người dân trước thái
độ ngang ngược của Bắc Kinh. Đại Hội PGVN sắp tới tai Thủ Đô sẽ nói gì trước
mối tiềm ẩn xâm lược nầy.Không những một Giáo Hội PGVN, mà người Phật Tử VN
trong và ngoài nước phải có tiếng nói phản kháng như thế, đây là dịp để PGVN
chứng tỏ có trách nhiệm trước sự tồn vong của đất nước
Cho dù chúng ta đứng ở vị
thế nào, chiến tuyến nào, lòng ái quốc và bảo vệ giống nòi phải là một. VN
ta không thể là một Tây Tạng. Chúng ta đã thấy sự đau thương của Tộc Tạng
khi đất nước bị sáp nhập vào kẻ thù, văn hoá, sắc tộc, tín ngưỡng đều bị xoá
nhoà trước kế hoạch và bạo lực xâm lăng. Cho dù với tinh thần ôn hoà của
Đức Đạt Lai Lạt Ma, vị lãnh đạo tinh thần nhân dân Tây Tạng, chỉ yêu cầu
Tàu Cộng cho Tây Tạng được tự trị, ngài không đòi độc lập, thế mà vẫn bị Bắc
Kinh thẳng tay đàn áp các nhà sư Tây Tạng và nhân dân Tây Tạng trong nước.
Việt Nam ta không thể như thế và thà mất tất cả chứ không để kẻ mạnh ngang
ngược xâm lăng. Các đảng phái chính trị nước ngoài và một số Việt Kiều hải
ngoại đều bức xúc trước sự ngang ngược bạo tàn của Tàu Cộng đối với đất nước
ta, ngư dân ta, chắc chắn Bắc Kinh không thể thoả mộng tranh bá đồ vương đối
với VN. VN ta từng cho Bắc Kinh nhiều bài học xương máu, các thế hệ lãnh đạo
đất nước ta đã rất biết điều với các nước láng giềng, thế mà họ vẫn xem
thường tinh thần hữu hảo đó.
Rồi đây, kinh tế, khí hậu,
thương trường, địa giới, sinh môi sẽ tiếp tục bất ổn vì óc xâm lăng, phá
hoại của ông bạn mạ Vàng Bắc Kinh.
Vào Đông, thủ đô Hà Nội se
lạnh, sinh hoạt người dân vẫn tất bật như Sài Gòn, mức sống tuy có khó khăn
nhưng mỗi ngày một vươn lên. Nhà cao tầng cũng tiếp tục mọc, tập quán sinh
hoạt cổ vẫn được duy trì. Các gánh hoa, gánh rau quả mỗi sáng vẫn dạo khắp
phố phường, Hà Nội chưa có những cửa àng rau quả, cá thịt lưu động trên xe
đạp, xe 2 bánh,3 bánh vào các thôn xóm như SG, nhưng đôi quang gánh với bộ
đồ giản dị vẫn có., một góc phố có cô thôn nữ mặc áo tứ thân màu cẩm nhung
với gánh hoa nhiều màu sắc đứng chờ khách ghé mắt trả giá. Các em đánh giày
và các du khách ngồi xổm bên các bàn nước che xanh sát vỉa hè. Các món ăn
bình dân cạnh những nhà hàng sang trọng. Nhiều nhà cũ vẫn chen cạnh các
cao ốc.
Các hồ nước trong thành phố
gợn sóng lăn tăn, tuy nước vẫn bị ô nhiễm nhưng sạch sẻ hơn những năm
trước, chỉnh trang đô thị có thay đổi, tuy chậm. Khu Đô thị mới ven đô Hà
Nội chưa phát riển đúng tầm vóc. Một Hà Nội nhiều hứa hẹn xứng với một Thủ
Đô vẫn chưa được như Sài Gòn, nhưng sức sống người dân còn nhiều tiềm năng..
Hà Nội chưa xuất hiện cái xô bồ như Sài Gòn, nhưng cũng không có nét trầm
lặng như cố đô Huế. Mỗi địa phương có một sắc thái đáng yêu, và nếu cả nước
ta, mỗi người dân là một tiếp viên du lịch bặt thiệp thì lo gì đất nước
không phồn vinh. Công dân được giáo dục lòng ái quốc và tính tương trợ, lòng
vị tha thì chắc chắn không thế lực nào dám dòm ngó, mức sống người dân
không quá chênh lệch, và lòng hận thù sẽ phai nhạt. Đức Đạt Lai Lạt Ma rất
đúng khi vẫn giúp đỡ tộc Tạng về vật chất mà không hạn hẹp xem đó là việc
làm lợi cho Tàu Cộng như một số Việt kiều chống lại những người gửi tiền về
giúp thân nân tại quê nhà!
Nhạc Noel và những biểu
tượng Noel cũng bắt đầu xuất hiện các nơi. Tại phi trường Tân Sơn Nhất cũng
trang trí cây thông và 2 ông già tuyết với bộ cánh đỏ trông thật hấp dẫn.
Việt Nam đang hoà nhập vào cộng đồng quốc tế, giao thoa với nét đẹp văn hoá
thế giới, nhưng giới trẻ cũng tiêm nhiễm không ít văn hoá đòi trụy.
Trách
nhiệm nầy không chỉ bộ phận giáo dục nhà nước mà Phật giáo phải chung tay.
Vào Đông, Hà Nội không lạnh,
báo hiệu những bất cập trong xã hội cũng như tương quan Quốc Tế không đến
độ giá rét. Bầu trời vẫn có ánh sáng, cây vẫn xanh, và tình người vẫn tốt.
Đại Hội Đại Biểu PGVN còn vài hôm nữa diễn ra tại Thủ Đô, liệu có luồng sinh
khí mới nào báo hiệu thay da đổi thịt để cùng đồng hành với dân tộc? hay
cũng chỉ những điệp khúc buồn của thời kỳ quan liêu bao cấp? Chả lẽ PG vẫn
dậm chân, tuột hậu khi đất nứơc đi lên! Người dân Thủ Đô chẳng hay biết gì
cuộc Đại Hội PG, có nghĩa PGVN vẫn còn đang đứng bên lề xã hội. Hà Nội vào
Đông hay PG vẫn còn ngủ Đông???
MINH MẪN
09/12/07
Các bài cùng tác giả
(Minh Mẫn)
Buồn Về Tây Tạng
Bóng Mây (Minh Mẫn)
Bản Tin Chính Thức của Ban Từ Thiện Phật Giáo Lâm Đồng (Minh Mẫn)
Cánh Hoa Lòng
Cơ hội vàng
Dư Luận Sau ĐH Phật Giáo Kỳ VI (Minh Mẫn)
Dư Luận Về Một Chuyến Đi
Giới đàn Bích Nguyên (Minh Mẫn)
Hiện Tượng HT Quảng Độ
Hòa Thượng Hồng Hạc (Minh Mẫn)
Hóa Giải
Khai Mạc Đại Lễ VESAK 2008 (Minh Mẫn)
KITO giáo
Kitô giáo và Văn Hoá Dân Tộc Việt Nam
Liêm Sĩ và Dũng Khí (Minh Mẫn)
Lại Chuyện Cải Đạo (Minh Mẫn)
Nghệ Thuật Phật Giáo (Minh Mẫn)
Niềm Đau Còn Đó (Minh Mẫn)
Nét Đẹp Ngày Ấy (Minh Mẫn)
Nền Hòa Bình Nhân Loại (Minh Mẫn)
Nỗi Buồn Chênh Vênh (Minh Mẫn)
Nỗi Lòng Của Huế (Minh Mẫn)
Phá Chùa Nam Đào (Cường Triều)
Sân Chơi Hè (Minh Mẫn)
Thư gửi Giáo Hoàng (Minh Mẫn)
Thực Trạng PGVN hiện nay (Minh Mẫn)
Thực Trạng Phật Giáo VIỆT NAM (Minh Mẫn)
Tôn Giáo Và Các Mối Liên Hệ (Minh Mẫn)
Từ Tháp Báo Thiên Đến Tòa Khâm Sứ (Minh Mẫn)
Từng Bước Thử Nghiệm (Minh Mẫn)
VESAK - VESAK - VESAK (Minh Mẫn)
VESAK và Bố Đại Hòa Thượng (Minh Mẫn)
VESAK và Làng Mai (Minh Mẫn)
Vesak và Những Khó Khăn Tồn Tại (Minh Mẫn)
VESAK và những âu lo (Minh Mẫn)
Vu Lan trên quê hương (Minh Mẫn)
Văn Hóa và Tuần Văn Hóa Phật Giáo (Minh Mẫn)
Vấn đề Ngôi Tháp Việt Nam Quốc Tự (Minh Mẫn)
Xuôi Nước Đôi Giòng (Minh Mẫn)
Xây Dựng và Phá Hoại (Minh Mẫn)
Ý Nghĩa Giáo Kỳ (Minh Mẫn)
ĐTGM Ngô Quang Kiệt đòi đất Tòa Khâm Sứ... (Minh Mẫn)
Đêm Buồn Giáng Sinh
Đại Hội Cho Một Chu Kỳ (Minh Mẫn)
Đại Lễ VESAK 2008 Kết Thúc (Minh Mẫn)
Đại Đức Thích Nhật Từ (Minh Mẫn)
Đất Nước Cuối Năm (Minh Mẫn)