LỊCH SỬ HOA KỲ
(3 tác giả)
Nguyễn Mạnh Quang dịch
https://sachhiem.net/NMQ/LSHK/LSHK20.php
|
bản rời | « Xem Mục Lục » | 02 tháng 3, 2010
(tiếp theo Chương mười chín)
pypypy
CHƯƠNG
XX
HAI MIỀN
NAM BẮC ĐÁNH NHAU RỒI LẠI THỐNG NHẤT
Vào khi cuộc
chiến với Mễ Tây Cơ sắp chấm dứt thì nhiều sĩ quan nhóm họp tại một trại đóng
quân của Hoa Kỳ gần Mexico City. Trong số những sĩ quan này có hai người trở nên
nổi tiếng trong lịch sử Hoa Kỳ. Một người là đại tá, và người kia là một đại úy
xốc xếch lôi thôi. Vị đại tá này đã được một vị sĩ quan cho là “một quân nhân
giỏi nhất mà tôi chưa hề thấy ở ngoài mặt trận”. Người đó là Robert E. Lee, còn
ông đại úy là Ulysses S. Grant.
Mười bảy năm
sau, hai người này gặp nhau, nhưng lần này ở trong một căn nhà gạch nhỏ bé ở gần
tòa án Appomattox thuộc tiểu bang Virginia. Thời gian đã mang lại nhiều biến
đổi. Dù một thời họ là những sĩ quan cùng đơn vị mà bây giờ đột nhiên đối diện
với nhau là hai kẻ thù. Ông Lee mặc đồng phục màu xám của quân đội Liên minh các
tiểu bang Mỹ châu. Ông Grant trở thành Trung tướng Grant, tư lệnh quân đội Hoa
Kỳ, ông Lee trở thành vị tướng Tổng Tư lệnh quân đội Liên minh.
Buổi họp tại
căn nhà gạch đánh dấu ngày chấm dứt cuộc chiến đẫm máu giữa hai miền của đất
nước. Cuộc chiến tranh này là hậu quả của cuộc tranh chấp giữa hai miền Nam Bắc
mà chúng ta đã bàn ở trong chương XIX. Trong chương này, chúng ta sẽ bàn về
những trận đánh lớn và sẽ tìm hiểu xem miền Bắc đã chiến thắng như thế nào.
Chúng ta sẽ tìm hiểu xem cuộc chiến tranh đã ảnh hưởng đến cả hai miền Nam Bắc
như thế nào, và những gì sẽ xảy ra đối với kế hoạch của Tổng thống Lincoln làm
cho Hoa Kỳ một lần nữa là “một quốc gia bất khả phân”. Muốn hiểu biết cuộc chiến
tranh này và hậu quả của nó, chúng ta hãy nhớ lại những câu hỏi dưới đây:
1. Đất nước
chia rẽ như thế nào và mỗi bên có những lợi điểm nào?
2. Bốn năm dài
chiến đấu đã mang lại chiến thắng cho miền Bắc như thế nào?
3. Cuộc chiến
đã ảnh hưởng đến đời sống của dân chúng hai miền Nam Bắc ra làm sao?
4. Tổng thống
Abraham Lincoln đã dự trù đoàn kết quốc gia như thế nào?
5. Những gì đã
xảy ra ở miền Nam vào những năm sau chiến tranh?
¨
PHẦN MỘT
ĐẤT NƯỚC
CHIA RẼ NHƯ THẾ NÀO VÀ MỖI BÊN
CÓ NHỮNG
LỢI ĐIỂM NÀO?
- Chiến tranh
chia rẽ đất nước
Vào khi quân đội Liên minh
nã súng bắn vào đồn Sumter là khi đất nước bị chia rẽ trầm trọng, thật khó mà có
thể hàn gắn lại bằng phương tiện hòa bình. Như các bạn đã thấy, vì nhiều lý do,
miền Bắc và miền Nam càng ngày càng cách biệt nhau hơn. Bây giờ thì súng đã nổ.
Người Hoa Kỳ phải đương đầu vơi vấn đề trọng đại là liệu rằng Hoa Kỳ vẫn còn là
một quốc gia hay sẽ trở thành hai quốc gia?
Cuộc chiến đã
không những chia rẽ đất nước mà còn chia rẽ cả bà con lối xóm và cả anh em trong
gia đình. Có nhiều người miền Bắc đi xuống miền Nam chiến đấu cho Liên minh và
cũng có nhiều người miền Nam chiến đấu cho chính nghĩa của miền Bắc. Đặc biệt là
tại các tiểu bang ở vùng biên giới giữa hai miền. Cùng trong lối xóm, kẻ thì đi
chiến đấu cho miền Bắc, người thì gia nhập quân đội miền Nam. Điều buồn hơn nữa
là chiến tranh còn chia rẽ cả những người trong cùng một gia đình. Ba người anh
em của bà Abraham Lincoln, phu nhân của Tổng thống Hoa Kỳ, hy sinh vì Liên minh
(miền Nam). Bà con thân thiết của bà vợ của Tổng thống Liên minh (miền Nam) lại
chiến đấu cho miền Bắc. Con cái của một vị sĩ quan cao cấp trong hải quân Hoa Kỳ
(miền Bắc ) mặc đồng phục xám của quân đội Liên minh.
- Phải chiến
đấu cho miền nào?
Người ta lên đường chiến
đấu vì nhiều nguyên nhân. Hầu hết nhiều người ở cả hai miền Bắc Nam đi theo
chính nghĩa mà bạn bè và anh em lối xóm đã đi theo. Nhiều người ở miền Nam tin
tưởng rằng phải có chế độ nô lệ, nên đã đi chiến đấu để bảo vệ chế độ nô lệ.
Cũng có nhiều người miền Nam tin chắc rằng lối sống của họ nhờ vào công việc
trồng bông vải nên không thể nào sống cùng một quốc gia với các tiểu bang ở miền
Bắc chuyên về kỹ nghệ và thương mại. Những người miền Nam này chỉ chiến đấu cho
cái quyền tự do ly khai khỏi Cộng đồng Quốc gia để thành lập một quốc gia mới.

Mặt khác, một
số người miền Bắc chiến đấu vì rằng họ thù ghét chế độ nô lệ, và hy vọng là
chiến tranh sẽ khai tử chế độ nô lệ. Cũng có nhiều người miền Bắc cho rằng cuộc
sống trong chế độ dân chủ thì không có vấn đề gì lại khó khăn đến độ không thể
giải quyết thỏa đáng được. Họ vững tin rằng Cộng đồng Quốc gia phải mạnh hơn bất
kỳ một tiểu bang hay một nhóm các tiểu bang nào khác. Họ chiến đấu để bảo vệ cái
chính quyền đã được ông cha tổ tiên họ tạo dựng nên.
- Các tiểu
bang nô lệ còn lại chọn hàng ngũ
khi chiến tranh bùng nổ, những tiểu bang nô lệ chưa
ly khai buộc phải quyết định gia nhập hàng ngũ miền Bắc hay hàng ngũ miền Nam.
Ngay sau khi tiếng súng khai hỏa nã vào đồn Sumter, lại có thêm 4 tiểu bang nữa
đứng về phía Liên minh và ly khai. Đó là các tiểu bang Virginia, Arkansas,
Tennessee và North Carolina. Nhưng dân chúng sống ở miền Bắc tiểu bang Virginia
lại không chịu liên kết với các vùng khác của tiểu bang này để ly khai. Miền này
tách rời ra khỏi tiểu bang và thành lập tiểu bang West Virginia, và gia nhập
Cộng đồng Quốc gia (Liên bang) vào năm 1863. Bốn tiểu bang nô lệ ở gần miền Bắc
nhất Missouri, Kentucky, Maryland, và Delaware- ở lại trong Cộng đồng Quốc gia.
Như vậy là ngay khi chiến tranh vừa bùng nổ miền Bắc có 23 tiểu bang, và miền
Nam chỉ có 11 tiểu bang.
- Lợi điểm
của mỗi bên
Thường thường trong một trận chiến thì bên nào
chiếm ưu thế về nhân lực, tài nguyên và tiếp liệu thì bên đó sẽ thắng. Chúng ta
hãy so sánh sức mạnh giữa hai miền Nam Bắc.
Miền Bắc có
những lợi điểm:
1. Dân số ở
miền Bắc đông hơn gấp hai lần dân số ở miền Nam. Miền Bắc có 22 triệu dân, miền
Nam chỉ có 9 triệu. Trong số 9 triệu dân miền Nam thì có tới 2/5 là dân da đen
và hầu hết những người này là nô lệ. Nô lệ không được kể như là lực lượng chiến
đấu. Tuy nhiên, họ có thể làm những công việc trong gia đình để cho thanh niên
da trắng lên đường nhập ngũ.
2. Miền Bắc
không những có dân số đông hơn miền Nam mà còn có nhiều tài nguyên và quân nhu,
quân cụ hơn. Hầu hết các nhà máy kỹ nghệ chế tạo súng đạn, quần áo và các loại
đồ trang bị khác đều ở miền Bắc. Miền Bắc có nhiều đường xe lửa hơn để chuyên
chở vật liệu chiến cụ và quân sĩ đi chiến đấu. Ngoài ra miền Bắc còn có nhiều
phương tiện chuyển vận hơn.
3. Hơn nữa,
chính phủ Liên bang đã có sẵn quân đội và Hải quân, trong khi đó thì miền Nam
còn phải thiết lập quân đội và hải quân để theo đuổi chiến tranh.
Miền Nam có
những lợi điểm:
1. Miền Nam
phần lớn chiến đấu ngay tại trong lãnh thổ của họ. Quân sĩ quen với phong thổ và
dễ dàng chịu đựng gian khổ để chiến đấu bảo vệ gia đình khi có quân lính tràn
vào xâm lăng lãnh thổ của họ.
2. Miền Nam có
nhiều tướng tá chỉ huy giỏi đã từ chức trong quân đội Hoa Kỳ để chiến đấu cho
Liên minh miền Nam. Ông Robert Lee là một trong những vị tướng tài của miền Nam.
Mặc dầu ông Lee thuộc về một gia đình miền Nam cũ, nhưng ông cũng không tin
tưởng ở chế độ nô lệ, và ông cũng đã giải phóng hết nô lệ của ông rồi. Đồng
thời, ông cũng là người chống lại việc ly khai và chống lại cuộc chiến này.
Nhưng ông không thể nào mang vũ khí chống lại tiểu bang Virginia yêu dấu của
ông. Cho nên khi tiểu bang này ly khai ông đứng vào hàng ngũ Liên minh. Như vậy
là miền Nam đã nắm được vị tướng tài giỏi xuất sắc nhất trong quân đội Hoa Kỳ.
¨
PHẦN HAI
BỐN NĂM DÀI CHIẾN
ĐẤU ĐÃ MANG LẠI
CHIẾN THẮNG CHO MIỀN BẮC NHƯ THẾ NÀO?
Sau vụ tấn công vào đồn
Sumter, cả chính phủ trung ương lẫn Liên minh các tiểu bang đều tăng cường quân
đội. Tổng thống
Lincoln kêu gọi cần
phải tuyển thêm 75 ngàn quân tình nguyện. Miền Bắc cho rằng cần phải đoạt chiến
thắng mau lẹ. Lý do là lãnh thổ của Liên minh ở ngay bên kia bờ sông Potomac,
nghĩa là cách thủ đô miền Bắc có một con sông. Thực ra thủ đô của Liên minh là
Richmond, thuộc tiểu bang Virginia cũng chỉ cách thủ đô Washington có hơn một
trăm dặm.
- Vụ thất
bại tại Bull Run thức tỉnh miền Bắc
Mùa xuân năm 1861, dân chúng miền Bắc bắt đầu kêu
gọi phải hành động. Tiếng thét “Tiến vào Richmond” vang động khắp mọi nơi. Mặc
dầu quân đội mới của chính phủ trung ương có nhiều quân sĩ mới được tuyển mộ
thiếu huấn luyện nhưng vẫn được lệnh, nếu có thể, tiến vào miền Nam đánh chiếm
Richmond. Đầu mùa hè năm đó, quân đội miền Bắc vượt sông Potomac tiến vào
Virginia. Cuộc tiến quân vào đất địch này thật là một cảnh kỳ lạ. Có nhiều người
ở thủ đô Hoa Thịnh Đốn đi theo để xem quân đội miền Bắc đoạt chiến công. Dân
biểu quốc hội, phóng viên nhà báo, những người hiếu kỳ, có cả các bà lịch thiệp
đi theo trong các xe ngựa lộng lẫy. Quân sĩ thì không quen với kỷ luật quân đội,
thường đi ra ngoài hàng ngũ để hái dâu và kiếm nước uống. Trong khi ấy thì quân
đội Liên minh tập trung tại Manassas Junction, trên một con sông nhỏ gọi là Bull
Rull. Ở gần địa điểm này, cách Hoa Thịnh Đốn chừng 30 dặm, hai đạo quân của hai
miền gặp nhau quần thảo. Lúc đầu, quân đội Liên minh hình như sắp bị đánh bại,
nhưng họ vẫn quyết chiến để chờ viện quân Liên minh tới. Sau một vài giờ chiến
đấu, hàng ngũ quân đội trung ương tan vỡ và phải rút lui trong hỗn loạn, chạy về
thủ đô Hoa Thịnh Đốn.
Trận đánh Bull Run làm cho miền Bắc thất kinh và
dân miền Nam càng phấn khởi. Tuy nhiên, các nhà lãnh đạo của cả hai miền đều cho
rằng cần phải tăng cường quân đội để chuẩn bị cho cuộc chiến trường kỳ.
CHIẾN TRANH NAM BẮC

- Cả hai
miền Bắc Nam đều thiết lập những kế hoạch để chiến thắng
Có quân sĩ điêu luyện và đầy đủ quân nhu chiến cụ
cũng chưa đủ chiến thắng một trận chiến. Điều cần thiết là phải có một kế hoạch
rõ rệt để điều khiển chiến tranh. Kế hoạch này theo ngôn từ quân sự gọi là chiến
lược.
Chiến lược của
miền Nam tương đối đơn giản:
1. Miền Nam dự
định là trường kỳ chiến đấu cho đến khi miền Bắc mệt mỏi vì chiến tranh. Dân
miền Bắc có thể nói “Nếu Liên minh các tiểu bang miền Nam muốn thành lập một
quốc gia riêng rẽ thì hãy để cho mặc họ. Khó mà có thể cưỡng bách họ trở về với
Cộng đồng Quốc gia”.
2. Khi nào
thuận tiện, quân đội miền Nam sẽ tràn vào miền Bắc với hy vọng sẽ đạt được nhiều
chiến thắng quan trọng.
3. Miền Nam
trông cậy vào ngoại viện, đặc biệt nhất là của Anh quốc, vì các nhà máy sợi ở
Anh cần bông vải của miền Nam cho nên Liên minh các tiểu bang miền Nam hy vọng
rằng trong cuộc chiến này, Anh quốc sẽ đứng về phía họ.
Chiến lược của
miền Bắc khác hẳn. Muốn chiến thắng cuộc chiến này, quân đội của miền Bắc phải
tràn vào để chinh phục miền Nam.
1. Miền Bắc dự
trù kế hoạch chia và đánh chiếm. Phần lớn lãnh thổ của Liên minh các tiểu bang
miền Nam nằm ở phía Tây sông Mississippi
cho nên miền Bắc dự trù là nắm quyền kiểm soát sông Mississippi.
Như vậy thì Liên minh không thể nhận được tiếp liệu từ các tiểu bang nằm ở phía
Tây sông Mississippi.
Sau khi cắt miền Nam ra làm hai tại sông Mississippi,
miền Bắc sẽ cố gắng cắt nửa phần lãnh thổ phía Đông của Liên minh ra làm những
vùng nhỏ.
2. Miền Bắc
cũng dự trù phong tỏa các hải cảng miền Nam để ngăn chặn không cho chuyên chở
hàng hóa ra vào miền Nam. Như vậy sẽ chặn đứng được kế hoạch trao đổi bông vải
để đổi lấy các đồ tiếp liệu cho miền Nam.
3. Phải chiếm
đóng thủ đô của miền Nam và đồng thời phải đánh tan đạo quân bảo vệ thủ đô này.
Bên nào thi
hành hữu hiệu chiến lược của mình thì bên đó sẽ chiến thắng trong cuộc chiến
này. Chúng ta hãy xem sự thể sẽ xảy ra như thế nào.
¨
TÌNH HÌNH CHIẾN CUỘC Ở MIỀN TÂY
Sau trận đánh tại Bull Run vẫn còn những trận giao
tranh lớn nhưng không xảy ra ở miền Đông mà lại xảy ra ở miền Tây. Bộ binh và
hải quân miền Bắc phối hợp chặt chẽ để nắm quyền kiểm soát sông Mississippi.
- Farragut
chiếm đóng New Orleans
Muốn nắm được quyền kiểm soát sông Mississippi,
miền Bắc cần phải đánh chiếm các thành phố và các giang cảng ở dọc theo con sông
này. Quan trọng nhất trong các thành phố này là thành phố New Orleans nằm ở cửa
sông Mississippi.
Người được trao cho trách nhiệm cầm quân đi đánh chiếm New Orleans là ông Davis
Farragut. Ông Farragut gia nhập hải quân trong thời kỳ chiến tranh 1812, khi ấy
ông chỉ là một thanh niên nhỏ tuổi. Bây giờ ông đã 60 tuổi.
Mùa xuân năm
1862, Farragut cho đoàn chiến tàu đi ngược dòng sông Mississippi.
Ông liều cho tàu chạy trong làn hỏa pháo của quân đội Liên minh từ các đồn ải
hai bên bờ sông bắn ra. Sau đó, ông đánh bại được hạm đội bảo vệ New Orleans và
chiếm được thành phố này. Miền hạ lưu sông Mississippi
bây giờ hoàn toàn nằm trong tay kiểm soát của quân đội miền Bắc. Sau này, ông
Farragut được phong chức đô đốc trong hải quân.
- Tướng
Grant đoạt được một vài chiến thắng lúc đầu cho miền Bắc
Trong khi đó, một đạo quân khác của miền Bắc tiến
ngược dòng sông
Mississippi đi vào
các sông Tennessee và sông Cumberland để tấn công các đồn ải của quân đội Liên
minh ở xa hơn về phía Bắc. Vị chỉ huy đạo quân này là ông Ulysses S. Grant. Ông
Grant tốt nghiệp trường võ bị West Point và đã chiến đấu trong trận chiến với Mễ
Tây Cơ, nhưng ông không được nổi danh như ông Robert E. Lee và những người khác.
Sau trận chiến với Mễ Tây Cơ, ông xin giải ngũ. Cuộc chiến tranh giữa các tiểu
bang này khiến cho ông phải tái ngũ và cũng là cơ hội cho ông chứng tỏ tài điều
khiển chiến trận của ông. Là một người khiêm tốn, ông sẵn sàng nghe theo những
lời khuyên tốt, dù rằng ông có đủ khả năng để quyết định đúng và mau lẹ. Hơn
nữa, ông Grant là người có ý chí sắt đá. Một khi ông đã quyết định hành động thì
không bao giờ ông chịu lui bước.
Đầu năm 1862,
tướng Grant cho tấn công đồn Henry và đồn Donelson ở miền Tây Tennessee. Nhờ sự
trợ lực của các chiến tàu nên ông đã chiếm được cả hai đồn này. khi vị chỉ huy
của đồn Donelson xin điều kiện để đầu hàng thì tướng Grant trả lời rằng: “Đầu
hàng vô điều kiện ngay tức khắc”. Từ đó, ông Grant có biệt hiệu là “Grant đầu
hàng vô điều kiện”. Sau khi chiếm được hai đồn này rồi, ông cho quân quay xuống
tiến về phía Nam. Thình lình, đạo quân của ông bị quân đội Liên minh tấn công
tại Shiloh ở miền Nam Tennessee. Trong trận kịch chiến này, lúc đầu quân đội
Liên minh gần như đã chiến thắng, nhưng khi viện quân chính phủ trung ương tới,
tướng Grant buộc quân đội Liên minh phải rút lui.
- Việc
chiếm giữ thành phố Vicksburg khiến cho miền Bắc có thể kiểm soát được sông
Mississippi
Sang năm 1863, quân đội miền Bắc đã làm chủ được
toàn thể sông
Mississippi, ngoại
trừ một quãng dài chừng 250 dặm nằm giữa Vicksburg và giang cảng Hudson. Công
việc chính của tướng Grant bây giờ là tiến chiếm thành phố Vicksburg. Thành phố
này nằm trên một dốc đứng ở bên bờ phía Đông sông Mississippi
và chung quanh là đầm lầy. Tướng Grant cho rằng không thể tấn chiếm thành phố
này bằng một cuộc tấn công trực tiếp, ông chuẩn bị một cuộc bao vây trường kỳ.
Chiến tàu của quân đội miền Bắc được lệnh tuần phòng ở dưới sông, và trên bờ có
đạo quân canh chừng để cho mọi việc tiếp tế cho quân đội miền Nam không thể nào
tới thị trấn này được. Ngày mùng 4 tháng 7 năm 1863, viện chỉ huy Nam quân tại
Vicksburg phải đầu hành theo lệnh của tướng Grant. Ít ngày sau, giang cảng
Hudson cũng đầu hàng theo.
Bắc quân bây
giờ có thể kiểm soát toàn thể sông Mississippi.
Một phần trong chiến lược của miền Bắc đã thành công. Lãnh thổ của Liên minh
miền Nam đã bị cắt ra làm hai. Tổng thống Lincoln vui mừng loan báo:
“Người cha của biển cả lại trở ra biển cả mà không còn phải bực tức nữa”.
¨
CÁC TRẬN ĐÁNH Ở NGOÀI KHƠI
- Hải quân của
miền Bắc cắt đứt mọi việc thủy vận của miền Nam
Hẳn các bạn còn nhớ là một phần chiến lược của miền
Bắc là bóp nghẹt miền Nam bằng cách phong tỏa các hải cảng. Khi chiến tranh bùng
nổ, hải quân miền Bắc chỉ có 90 chiến tàu. Tuy nhiên, miền Bắc có thể huy động
đủ mọi loại tàu thuyền để chuẩn bị chiến dịch phong tỏa này. Chẳng bao lâu, các
chiến tàu của Bắc quân đã canh phòng tất cả các hải cảng quan trọng của miền Nam
từ Virginia tới
Texas.
Dĩ nhiên là
cuộc phong tỏa này không được toàn hảo. Bờ biển miền Nam dài hơn 3 ngàn dặm nên
không thể nào tuần phòng từng mỗi dặm một được. Để chọc thủng đoàn chiến tàu của
miền Bắc bao vây phong tỏa, miền Nam phải dùng loại tàu đặc biệt gọi là Blockade
Runner được chế tạo ở Anh quốc. Nhờ đêm tối, các tàu này lẻn chạy vào tiếp tế
cho các hải cảng của miền Nam đang cần súng đạn, quân nhu và các đồ chiến cụ
khác. Nhưng dù rằng mọi cố gắng để chọc thủng vòng vây, công cuộc thủy vận của
miền Nam dần dần cũng bị bót nghẹt. Hầu như miền Nam không thể nào tiếp nhận
được trà, cà phê, xà bông và diêm quẹt. Miền Nam cũng không thể nào xuất cảng
được bông vải, cho nên không biết bao nhiêu là bông đóng thành kiện để hàng đống
ở tại các bến tàu.
Để thắt chặt
cuộc phong tỏa này, quân đội và hải quân miền Bắc tiến chiếm các hải cảng của
miền Nam. Vào khi cuộc chiến gần chấm dứt thì tất cả các hải cảng quan trọng của
miền Nam đều nằm trong tay của miền Bắc. Đô đốc Farragut tạo thêm chiến công nữa
bằng cách tấn chiếm hải cảng Mobile thuộc tiểu bang Alabama. Hơn bất kỳ kế hoạch
nào khác, cuộc phong tỏa của miền Bắc đã khiến cho miền Nam phải thất bại.
- Tàu bọc
sắt xuất hiện ở ngoài khơi
Trận đánh đầu tiên giữa các chiến tàu đã diễn ra
trong cuộc chiến Nam Bắc này. Trước chiến tranh, các chiến tàu của hải quân đều
được đóng bằng gỗ. Tuy nhiên, ngay từ đầu cuộc chiến, miền Nam đã sửa đổi lại
tàu gỗ Merrimac [12]
bằng cách bọc ở hai bên tàu bằng hai tấm sắt. Mỗi bên được trang bị bằng 5 khẩu
súng. Tháng 3 năm 1862, chiếc Merrimac tiến đến tấn công những chiến tàu phong
tỏa của miền Bắc tại hải cảng Hampton Road thuộc tiểu bang Virginia. Đạn của các
chiến tàu Bắc quân bắn ra không ăn thua gì với chiếc tàu kỳ lạ Merrimac này.
Chiếc tàu này đã tiêu diệt hai chiến tàu của Bắc quân và đuổi một tàu khác chạy
dạt vào chỗ nước cạn rồi rút lui. Thủy thủ đoàn của chiếc tàu Merrimac còn định
trở lại thiêu hủy những chiếc tàu còn lại. Nhưng hôm sau chiếc Merrimac phải
đương đầu với một chiến tàu bọc sắt Monitor của miền Bắc. Chiếc tàu này do một
người Hoa Kỳ gốc Thụy Điển tên là John Ericson bí mật chế ra. Chiếc tàu này nhỏ
hơn chiếc tàu Merrimac và có boong tàu bằng sắt bằng phẳng và thấp. Trong chòi
lớn có thể xoay quanh được và được trang bị bằng hai ô súng có hỏa lực rất mạnh.
Chiếc Monitor trông giống như “Chiếc hộp thiếc ở trên một tấm ván”.
Trong trận
đánh giữa hai chiến tàu Merrimac và Monitor thì không tàu nào có thể làm tàu nào
bị trọng thương được. Cuối cùng, cả hai tàu cùng bỏ cuộc. Miền Bắc có đủ khả
năng để đóng thêm nhiều tàu bọc sắt nữa, nhưng miền Nam thì không thể làm được
như vậy. Mặc dù là trận chiến giữa hai tàu Merrimac và Monitor đã chấm dứt nhanh
chóng, nhưng trận đánh này rất quan trọng trong lịch sử Hải quân. Những chiến
tàu bọc sắt kỳ lạ này chứng tỏ rằng những chiến tàu bằng gỗ chỉ là những vật
dụng đi vào quá khứ, và nó mở đường cho việc đóng những chiến tàu to lớn vĩ đại
bằng thép.

BẮC QUÂN CHIA CẮT LÃNH THỔ
MIỀN NAM Ở PHÍA TÂY

CÁC CUỘC TẤN CÔNG VÀO MIỀN
ĐÔNG THẤT BẠI
¨
MẶT TRẬN MIỀN ĐÔNG
Tới đây các bạn đã được biết rằng Bắc quân đã nắm
được quyền kiểm soát sông Mississippi,
và phong tỏa bờ biển miền Nam như thế nào. Trong khi đó thì các đạo quân khác ở
miền Bắc và ở miền Đông đang cố gắng tấn chiếm thủ đô Richmond.
- Cuộc tấn
công của tướng McClellan vào Richmond bị thất bại
Sau trận thất bại của Bắc quân ở Bull Run, tướng
George B. McClellan được giao cho trách nhiệm tổ chức lại quân đội và huấn luyện
một đạo quân mới. Trong một vài tháng, đạo quân gồm 100 ngàn binh sĩ trở thành
một đạo quân có kỷ luật và được trang bị đầy đủ. Nhưng tướng McClellan quá thận
trọng nên chưa cho tấn công quân địch. Mãi tới mùa xuân năm 1862, khi Tổng thống Lincoln hạ lệnh, ông mới
tiến quân tấn công đạo quân Nam bảo vệ thủ đô Richmond. Ông cho đạo quân dùng
đường thủy để đổ bộ vào bán đảo James để có thể từ phía Đông tấn công vào
Richmond. Tuy nhiên, cuộc tiến quân vào bán đảo James quá chậm cho nên quân Nam
đã có đủ thì giờ phản công đánh lui quân Bắc. Tướng Lee gửi tướng “Stonewall”
Jackson
cùng đến chỉ huy trận đánh này. Tướng Jackson
được biệt hiệu này trong khi chống cự “như bức tường đá”chống lại Bắc quân trong
trận đánh đầu tiên tại Bull Run. Hai tướng Lee và Jackson
bắt buộc Bắc quân phải rút lui trong những “Trận đánh Bảy ngày” lừng danh. Lần
thứ hai cố gắng đánh chiếm thủ đô Richmond của Bắc quân bị thất bại.
- Lại phải
gánh chịu thêm những thất bại nữa, miền Bắc nản lòng
Trong những tháng tiếp theo đó, ở mặt trận miền
Đông, quân Nam thắng hết trận này đến trận khác. Một đạo Bắc quân khác tiến đến
tấn công Richmond lại cũng chấm dứt trong thất bại chua cay lần thứ hai tại Bull
Run. Tướng Lee chỉ huy đoàn quân áo xám vượt sông Potomac tiến vào Maryland.
Đoàn quân của ông gặp Bắc quân tại suối Antietam. Sau một trận đánh đẫm máu,
tướng Lee phải cho quân trở lại Virginia, nhưng ông vẫn có thể chặn đứng Bắc
quân đuổi theo và chiến thắng vẻ vang tại Fredericksburg và Chancellorsville.
Trong trận đánh tại Chancellorsville, tướng Jackson chẳng may bị ngay quân sĩ của ông vô tình bắn
trúng tử thương. Khi hay tin này, tướng Lee buồn rầu nói: “Tôi đã mất đi cánh
tay mặt”.
Có những ngày
chán nản đối với miền Bắc, tướng Robert Lee đã chiến thắng các đạo Bắc quân đông
đảo hơn đạo quân của ông. Sau vụ tướng McClellan thất bại, Tổng thống Lincoln đã cố gắng thử
nhiều tướng lãnh để thay thế, nhưng vẫn không tìm được ai có thể đương đầu với
biệt tài quân sự của tướng Lee. Chính Tổng thống cũng bị chỉ trích dữ dội.
Dân chúng quy trách nhiệm cho ông về những thất bại quân sự. Tuy nhiên, Tổng thống Lincoln vẫn cương quyết
thi hành sứ mạng trong những ngày đen tối để cứu nguy cho tổ quốc.
- Quân đội
miền Nam tràn vào Pennsylvania
Sau chiến thắng tại Chancellorsville, tướng Lee
quyết định cho quân tràn vào miền Bắc lần thứ hai. Ông hy vọng quyết đánh một
trận quyết liệt để chấm dứt cuộc chiến. Khi đoàn quân của ông quay về hướng Bắc
vượt Maryland tiến vào Pennsylvania thì quân đội của miền Bắc đã theo dõi và
cũng tiến về phía Bắc nằm án ngữ không cho quân đội của tướng Lee tràn vào thủ
đô Hoa Thịnh Đốn.
Ngày 27 tháng
6 năm 1863, tướng Lee cùng các sĩ quan của ông nghiên cứu bản đồ. Chỉ vào làng
Gettysburg thuộc Pennsylvania ở trong bản đồ, nhà lãnh đạo của Liên minh các
tiểu bang miền Nam tuyên bố: “Chúng ta sẽ gặp địch quân ở đây, và sẽ quyết chiến
trong một trận đánh quyết liệt, và nếu trời cho chúng ta thắng thì cuộc chiến
này sẽ chấm dứt, chúng ta sẽ hoàn thành được nền độc lập của chúng ta”.
- Trận đánh
Gettysburg chặn đứng bước tiến của quân Nam
Ngày mùng 1 tháng 7, hai đạo quân của hai miền Nam
Bắc gặp nhau, và trận đánh quyết liệt tại Gettysburg mở màn. Bắc quân cố thủ
trên các ngọn đồi ở gần Gettysburg. Nam quân chiếm giữ các ngọn đồi đối diện.
Hai bên kịch chiến ác liệt liên tiếp trong hai ngày rưỡi. Trưa ngày mùng 3 tháng
7, bỗng dưng chiến trường im tiếng súng. Tướng Lee đang chuẩn bị đánh một nước
liều quyết liệt tấn công vào cứ điểm của Bắc quân. Chừng 15 ngàn Nam quân do
tướng George Pickett chỉ huy băng qua khu đồng ruộng tràn vào tấn công Bắc quân
ở tại nghĩa địa Ridge. Theo lệnh đoàn quân này băng qua hỏa lực của Bắc quân để
tiến vào và bám sát tuyến quân của miền Bắc. Một toán quân đã hoàn thành được
việc cắm cờ lên một ngọn đồi, nhưng liền khi đó phải thoái lui. Hỏa lực của Bắc
quân quá mạnh khiến cho con số thương vong của đoàn quân Nam tấn kích ở đây lên
đến 75%. Trận đánh chấm dứt và quân Nam bị thảm bại trong trận này. Hôm sau,
tướng Lee cho lui quân vào miền Nam.
-
Tổng thống đến nói chuyện tại
Gettysburg
Sau trận
Gettysburg, người ta phải dành ra 17 mẫu để làm nghĩa địa chôn cất quân lính đã
bỏ mình trong trận đánh này. Tổng thống Lincoln được yêu cầu đến
tận nghĩa địa để lưu lại một vài lời lưu niệm. Những “lời lưu niệm” của Tổng thống Lincoln tại Gettysburg vào
ngày 19 tháng 11 năm 1863 còn mãi mãi được mọi người nhớ đến, vì rằng chỉ có một
vài lời nhưng rất hàm xúc. Bài diễn văn của ông ở tại Gettysburg là một trong
những tài liệu quan trọng trong lịch sử dân chủ Hoa Kỳ. Bài diễn văn này đã nói
lên những lý tưởng mà nhân dân Hoa Kỳ phải luôn luôn ghi nhớ, nếu muốn đất nước
Hoa Kỳ mãi mãi trường tồn.
- Trận đánh
Gettysburg đánh dấu một khúc quanh của cuộc chiến
Tin chiến thắng tại Gettysburg gây vui mừng trong
khắp miền Bắc, và tin này được loan tiếp theo ngay sau khi tin chiến thắng tại
Vicksburg. Nếu chiến thắng của tướng Grant tại Vicksburg đã cắt miền Nam ra làm
hai phần thì chiến thắng của Bắc quân ở tại Gettysburg đã đánh bại được đạo quân
Nam tấn công vào miền Bắc. Những chiến thắng này của miền Bắc là khúc quanh
trong cuộc chiến. Ở Mỹ châu cũng như ở các nước khác, những người sáng suốt đều
hiểu rõ tầm quan trọng của các chiến thắng này. Mặc dầu miền Nam vẫn còn có thể
tiếp tục chiến đấu, nhưng hình như khó có thể thắng được cuộc chiến này.
- Tướng
Grant đảm nhiệm chức vụ Tư lệnh quân đội miền Bắc
Chúng ta hãy nhìn vào mặt trận miền Tây, trong
những năm 1862 và 1863, quân Bắc đã mở những chiến dịch quyết liệt và đẫm máu ở
Tennessee. Mục đích của chiến dịch này là đánh chiếm thành phố quan trọng
Chattanooga ở miền Tây Nam tiểu bang này. Sau vụ đầu hàng ở Vicksburg của quân
Nam, tướng Grant chỉ huy tất cả các đạo Bắc quân ở miền này. Cuối mùa thu năm
1863, ông đánh bại các đạo quân ở miền Nam tại Chattanooga. Nam quân phải rút
lui về Atlanta, Georgia. Cảm nhận được khả năng quân sự của tướng Grant ở miền
Tây, Tổng thống
Lincoln bổ nhậm ông
làm Tổng Tư lệnh toàn thể quân đội miền Bắc. Tổng thống Lincoln đã tìm được vị
tướng lãnh có thể đưa miền Bắc đến chiến thắng cuối cùng.
Tướng Grant
bắt đầu thiết lập kế hoạch, theo đó thì ông hy vọng sẽ sớm chấm dứt cuộc chiến:
1. Miền hạ Nam
sẽ bị tách rời ra khỏi lãnh thổ Liên minh miền Nam. Để hoàn thành kế hoạch này,
tướng Grant hạ lệnh cho tướng William T. Sherman, người đã cộng tác với ông
trong công cuộc đánh chiếm Chattanooga, đem quân tiến đánh thẳng tới Atlanta để
lại cắt miền Nam ra làm hai nữa.
2. Về phần
tướng Grant, chính ông sẽ đảm nhận trách vụ nặng nề khó khăn nhất. Ông sẽ đem
quân tấn công tướng Lee ở Virginia, tấn chiếm Richmond với bất cứ giá nào.
- Tướng
Sherman dẫn quân tiến ra bờ biển để cắt đôi miền Nam
Tháng 5 năm 1864, tướng Sherman dẫn một đạo quân
gồm 100 ngàn quân sĩ khởi tiến từ Chattanooga. Mặc dầu bị quân Nam chặn đánh
từng bước, nhưng đạo quân của tướng Sherman vẫn từ từ vững tiến. Tháng 9 năm đó,
tướng Sherman chiếm được Atlanta.
Ít bữa sau,
tướng Sherman lại dẫn quân đi tiến đánh để chẻ đôi miền Nam ra nữa. Với 60 ngàn
quân, ông dẫn đi tiến chiếm Savannah, Georgia, một thành phố cách bờ biển Đại
tây dương chừng hơn hai trăm dặm. Trên đường tiến quân từ Atlanta ra bờ biển,
tướng Sherman ra lệnh triệt hạ tất cả những tài sản, nhà cửa, mùa màng của miền
Nam. Dân chúng ở vùng này không bao giờ quên được hành động tàn ác của ông. Tất
cả những khu đất rộng chừng 60 dặm ở hai bên đường tiến quân của ông từ Atlanta
đến Savannah chỉ còn lại là một giải đất trơ trụi đầy tro tàn gạch vụn. Quân sĩ
của ông đã đốt hết tất cả những nhà cửa, kho lúa, mùa màng và thành phố. Đi đến
đâu họ cũng phá gỡ hết các đường rầy xe lửa, giết hết các nông súc. Cuối tháng
12 năm 1864, tướng Sherman điện về cho Tổng thống Lincoln “Tôi xin trình
lên Tổng thống
thành phố Savannah
như là một món quà Giáng sinh”. Miền Nam một lần nữa lại bị xé nhỏ thêm hơn nữa.
- Chiến
tranh chấm dứt
Trong khi đó, tướng Grant đang tấn công dữ dội đạo
quân của tướng Lee ở Virginia. Trận đánh mở màn ở trong khu rừng phía Đông Bắc
thủ đô Richmond. Tướng Grant không thể nào chọc thủng được phòng tuyến của tướng
Lee. Mặc dầu quân đội của ông bị tổn thất nặng nề, nhưng ông vẫn tiếp tục giáng
những đòn chí tử vào Nam quân. Dần dần, quân đội của ông tiến dần về phía Đông
và phía Nam thành vòng cung bao vây thủ đô Richmond. Cuối cùng, bị đối phương
xiết chặt vòng vây, tướng Lee phải bỏ Richmond, đem quân về phía Tây Nam để rút
về vùng núi, nhưng lại bị Bắc quân chặn đường. Tướng Lee buồn rầu nói rằng: “Tôi
không có gì để làm được nữa ngoài việc đi gặp tướng Grant, và tốt hơn hết tôi sẽ
chết, một ngàn lần chết”. Ngày 19 tháng 4 năm 1865, tại tòa nhà thẩm phán của
làng Appomattox, vị tướng lãnh dũng cảm tài ba này phải đem quân đầu hàng tướng
Grant.
Tướng Grant
rất kính trọng tướng Lee, vì ông là một chiến sĩ can trường. Hai vị tướng lãnh
lại bắt đầu nói chuyện với nhau về những kinh nghiệm quân sự trong trận chiến
với Mễ Tây Cơ. Sau đó tướng Lee nhắc nhở tướng Grant về mục đích của buổi họp
mặt và xin điều kiện để đầu hàng. Tướng Grant cho phép các sĩ quan miền Nam được
mang vũ khí (kiếm và súng lục). Ông cũng để cho quân sĩ được giữ lại lừa ngựa.
Ông bảo rằng, những lừa ngựa này sẽ cần cho vụ cày trong mùa xuân này. hay tin
quân sĩ của tướng Lee đang đói, ông hạ lệnh gửi thực phẩm đến cho họ. Ông cấm
không cho quân sĩ dưới quyền ông bắn súng chào mừng chiến thắng, và chỉ nói
rằng: “Chiến tranh đã chấm dứt”.
Vào khoảng hai
tuần sau đó, tại North Carolina, đạo quân lớn của miền Nam đầu hàng tướng
Sherman, người đã từ Savannah tiến lên miền Bắc để gặp tướng Grant. Miền Nam đã
chiến đấu anh dũng, nhưng bây giờ thì cuộc chiến đau thương giữa những người
cùng một quốc gia đã chấm dứt. Một lần nữa, cờ sao sọc lại phất phới tung bay
trên toàn thể “quốc gia bất khả phân chia”.

¨
PHẦN BA
CHIẾN TRANH ĐÃ ẢNH
HƯỞNG ĐẾN ĐỜI SỐNG
NHÂN DÂN HAI MIỀN NAM BẮC NHƯ THẾ NÀO?
Trong thời chiến, nhiều
thanh niên đã phải lên đường tòng ngũ, những người ở lại đều có công ăn việc
làm. Những người ở hậu tuyến phải sản xuất thực phẩm và các đồ tiếp liệu cho
quân sĩ chiến đấu ngoài mặt trận. Mọi phương tiện chuyên chở đều được huy động
để chuyển vận các đồ quân nhu, quân cụ và thực phẩm cho quân đội. Mọi người đều
phải đóng góp tiền bạc để chi phí cho cuộc chiến. Giờ làm việc của mọi người đều
được kéo dài để trợ giúp cho công cuộc chiến đấu.
- Miền Nam
trong thời chiến
So với dân chúng miền Bắc thì dân chúng ở miền Nam
còn chịu đựng khó khăn gian khổ hơn trong cuộc chiến này. Tất cả nam công dân có
khả năng chiến đấu đều được gọi nhập ngũ. Như vậy có nghĩa là tất cả mọi công
việc ở hậu tuyến của miền Nam đều do nô lệ và chị em phụ nữ đảm nhiệm cả. Nhưng
khi mà cuộc chiến càng kéo dài nô lệ bắt đầu bỏ trốn khỏi đồn điền. Rồi thì cũng
vì bị phong tỏa cho nên miền Nam không thể mua được hàng hóa, quần áo, máy móc,
thuốc men và các đồ gia dụng khác mà trước kia vẫn nhập cảng từ ngoại quốc hay
của miền Bắc. Các bà nội trợ miền Nam phải liều mình dũng cảm đương đầu với
những hoàn cảnh thật là vô cùng khó khăn này. Họ cắt vải màn may quần áo, xé vải
trải giường để làm khăn tắm và băng vải để băng người bị thương. Dù rằng phần
lớn họ không phải làm những công việc nặng nhọc, phụ nữ miền Nam phải làm việc ở
trong các đồn điền cũng như ở trong các nhà thương.
Dần dần nông
trại, đồn điền và nhà cửa trở nên hoang vắng. Đường xá hư hỏng không được sửa
chữa. Đường hỏa xa, đầu máy xe lửa, xe cộ hư cũ không được thay thế. Việc chuyển
vận thực phẩm cùng các đồ tiếp liệu trở nên khó khăn. Nhiều vùng bị tàn phá do
các đạo quân đối phương tràn ngập và vì bị quân đội hai bên quần thảo. Nhà cửa
bị thiêu rụi, thành phố bị pháo kích, mùa màng và gia súc ở đồng quê bị cướp
phá. Khắp trong miền Nam, ở đâu cũng có dấu vết tàn phá của chiến tranh. Hàng
ngàn gia đình phải ngậm ngùi thương tiếc những người ruột thịt đã bỏ mình nơi
chiến địa.
- Miền Bắc
trở nên thịnh vượng trong thời kỳ chiến tranh
Nhiều gia đình miền Bắc cũng lâm vào cảnh đau khổ
do chiến tranh gây nên. Tuy nhiên, nếu so sánh với dân chúng ở miền Nam thì dân
chúng miền Bắc ít phải chịu cơ cực nhọc nhằn hơn. Có nhiều nguyên nhân. Thứ nhất
là ít có giao tranh ở trên lãnh thổ miền Bắc. Thứ hai là vì dân số đông hơn nên
miền Bắc có nhiều thanh niên còn được ở lại hậu tuyến. Thứ ba nữa là miền Bắc có
nhiều đường xe lửa và xí nghiệp kỹ nghệ hơn miền Nam. Các nhà máy kỹ nghệ cũ
phải làm việc tối đa và thiết lập thêm nhiều xí nghiệp để sản xuất quần áo, chăn
màn, lều, súng, đạn cũng như biến chế thực phẩm cho quân đội. Các nhà máy đồng
thời cũng chế tạo xe chạy trên đường rầy, đường hỏa xa và đầu máy xe lửa cùng
các toa xe lửa để chuyển vận các đồ quân trang, quân cụ tiếp liệu cho quân đội.
Sự phát triển kỹ nghệ ở miền Bắc tạo nên biết bao nhiêu công việc làm trong khi
số nhân công không đủ đáp ứng nhu cầu. Các ông chủ cần mướn nhân công, cho nên
đồng lương được nâng lên cao. Phải trả lương công nhân cao nên các nhà doanh
thương buộc phải tăng giá hàng. Giá hàng cao khiến cho các nhà buôn bán kiếm
được nhiều lời. Thế nên, dù phải chịu thiệt hại và đau khổ vì chiến tranh, nhưng
ở miền Bắc nhiều người trở nên giàu có vì chiến tranh.
- Cả hai
miền Nam Bắc đều phát hành tiền giấy
Cả hai miền đều cần tiền để chi phí cho cuộc chiến.
Miền Bắc cũng như miền Nam, cả hai chính quyền đều phát hành tiền giấy để trang
trải phí tổn. Tuy nhiên, có nhiều người sợ rằng những đồng Mỹ kim này có thể
không bao giờ có đầy đủ giá trị bằng vàng hay bằng bạc được. Trong những ngày
đen tối trong năm 1864, khi mà cuộc chiến hình như không bao giờ chấm dứt, một
đồng Mỹ kim tiền giấy chỉ trị giá có 40 xu. Vì rằng người ta phải xài Mỹ kim
bằng giấy nhiều hơn để mua hàng hóa cho nên giá cả hàng hóa càng ngày càng lên
cao. So với miền Bắc, miền Nam còn tệ hơn nhiều. Để theo đuổi cuộc chiến, miền
Nam buộc phải phát hành rất nhiều tiền giấy. Giá trị của đồng tiền miền Nam mất
giá nhanh chóng hơn tiền miền Bắc rất nhiều. Vào khi cuộc chiến gần chấm dứt,
một Mỹ kim tiền giấy của miền Nam chỉ còn đáng giá ba xu thôi. Tình trạng này đã
tạo ra biết bao nhiêu khó khăn cơ cực cho hầu hết dân chúng miền Nam.
¨
PHẦN BỐN
TỔNG THỐNG LINCOLN
ĐÃ DỰ TRÙ VIỆC THỐNG NHẤT
ĐẤT NƯỚC NHƯ THẾ
NÀO?
Ngay khi còn diễn ra các
trận đánh quyết liệt, Tổng thống Lincoln cũng đã nghĩ đến
việc tái lập hòa bình. Giống như chúng ta ngày nay, ông hiểu rõ rằng chiến thắng
hòa bình còn khó hơn là chiến thắng một cuộc chiến. Những lúc về khuya, khi mà
tòa Bạch Ốc đã chìm vào bóng đêm của thành phố thì Tổng thống Lincoln vẫn còn suy tư về
những gì sẽ xảy ra vào khi mà tiếng súng hận thù không còn nữa.
Tổng thống Lincoln tuyên bố giải
phóng nô lệ ở trong các tiểu bang Liên minh
Suy tư về chiến tranh và hòa bình, Tổng thống Lincoln đã nghĩ đến việc
phải làm những gì cho những người nô lệ. Liệu rằng họ sẽ phải tiếp tục sống đời
nô lệ hay là ông sẽ phải giải phóng họ. Nhiều người ở miền Bắc, đặc biệt là
những người theo chủ trương xóa bỏ chế độ nô lệ cho rằng mục đích chính của cuộc
chiến là giải phóng nô lệ. Họ thúc giục Tổng thống Lincoln phải hành động như
vậy. Nhưng Tổng
thống đã làm sáng
tỏ mục đích của cuộc chiến theo quan điểm của ông. Ông viết:
“Mục tiêu cao
cả của cuộc chiến này là cứu nguy tổ quốc … Nếu tôi có thể cứu nguy được đất
nước mà không cần phải giải phóng nô lệ thì tôi sẽ làm ngay. Nếu tôi có thể cứu
nguy được đất nước bằng cách giải phóng tất cả nô lệ thì tôi cũng sẽ làm ngay,
và nếu tôi có thể cứu nguy được đất nước bằng cách giải phóng một số nô lệ thôi,
và những người nô lệ còn lại để mặc họ thì tôi cũng làm. Tôi phải làm gì cho nô
lệ và dân da màu là tôi phải làm, vì rằng tôi tin là làm như vậy là cứu nguy đất
nước”.
Tuy nhiên,
Tổng thống Lincoln nghĩ rằng giải
phóng tất cả các nô lệ trong các tiểu bang Liên minh là một cú đánh mạnh vào
miền Nam và sẽ giúp cho chiến tranh mau chấm dứt. Vì thế cho nên mùa thu năm
1862, khi mà khắp nơi trong đất nước còn đang chiến đấu, thì ông loan báo rằng:
“Kể từ ngày mùng 1 tháng 1 năm 1863, tất cả những ai còn bị cầm giữ như là nô
lệ… từ đây sẽ mãi mãi được tự do”. Lời tuyên bố này được coi như là bản tuyên
ngôn giải phóng nô lệ [13].
Ngày nay, dân chúng ở đất nước Hoa Kỳ và ở cả Âu châu đều hiểu rằng công cuộc
chiến đấu cho cuộc chiến này không những là cứu nguy cho quốc gia Hoa Kỳ mà còn
là giải phóng nô lệ. Vì rằng người Anh vốn không tin tưởng ở chế độ nô lệ, cho
nên cảm tình của họ đối với miền Nam càng ngày càng tỏ ra lạnh nhạt. Bản tuyên
ngôn này cũng là mở cửa đón nhận dân da đen vào quân đội Hoa Kỳ, và cũng từ đó
có hàng người da đen xin đầu quân phục vụ chính nghĩa miền Bắc.
- Kế hoạch
hòa bình của Tổng thống Lincoln
Tiên liệu trước khi chấm dứt chiến tranh, Tổng thống Lincoln đã nhận thấy rằng
cần phải giải quyết nhiều vấn đề khác. Ông tin chắc rằng khi mà miền Bắc chiến
thắng cuộc chiến này thì xáo trộn sẽ lan tràn khắp cả miền Nam. Ngày mà chiến
tranh chấm dứt thì chính quyền Liên minh sẽ tan rã, sẽ không còn có Tổng thống, Quốc hội, chính
quyền các tiểu bang, cảnh sát và cũng không có tiền bạc gì nữa. Tổng thống
Lincoln quyết định phải hành động để đối phó với tình thế. Ông muốn rằng sẽ phải
tạo cơ hội dễ dàng cho các tiểu bang ly khai tái thiết lại miền Nam và trở về
với Cộng đồng Quốc gia. Ông đề nghị một kế hoạch theo đó thì bất kỳ một tiểu
bang miền Nam nào (trước kia đã ly khai) nếu có đủ mười phần trăm số người đã đi
bầu vào năm 1860 mong muốn thiết lập một chính quyền trung thành với chính phủ
Liên bang thì họ sẽ được làm như vậy.
Tổng thống
Lincoln hy vọng rằng tất cả mọi người dân Hoa Kỳ sẽ quên đi cuộc chiến càng sớm
càng hay. Ông mong muốn đất nước này sẽ đem hết sức lực ra xây dựng lại cơ đồ
cho tốt đẹp hơn. Ngày mùng 4 tháng 3 năm 1865, khi tuyên thệ nhậm chức nhiệm kỳ
2, ông đã biểu lộ tư tưởng này bằng những lời lẽ không bao giờ quên được:
“Chúng tôi tha
thiết hy vọng – và nhiệt thành cầu nguyện- rằng tai họa ghê gớm của cuộc chiến
này sẽ không còn nữa..
Sẽ không còn có
ai bị đối xử tàn ác, và mọi người sẽ đối đãi với nhau bằng lòng bác ái nhân từ.
Với sự cương quyết trong lẽ phải như Thượng đế đã cho chúng ta nhận thấy, chúng
ta hãy cố gắng hoàn thành sứ mạng của chúng ta là hàn gắn lại những vết thương
của đất nước, săn sóc những người đã phải đau khổ vì chiến tranh, săn sóc những
bà góa phụ và những trẻ thơ không cha mẹ, làm tất cả những gì để có thể hoàn
thành được một nền hòa bình công bằng và vĩnh cửu ở ngay trong chính chúng ta và
hòa bình với tất cả các quốc gia khác”.
- Tổng thống
Lincoln bị ám sát
Tổng thống Lincoln không
còn sống để thi hành kế hoạch hòa bình của ông. Vào trung tuần tháng 4 năm 1865
thì cuộc chiến đấu trường kỳ đã diễn tiến tới hồi kết cuộc. Tổng thống Lincoln
cảm thấy cần phải giải trí sau những tháng dài mệt mỏi lo cho đất nước. Chiều
ngày 14 tháng 4, ông cùng đi với vợ và hai người khách đến hí viện Ford tại thủ
đô Hoa Thịnh Đốn. Tại hí viện này, ông và các người khách của ông được mời ngồi
tại hàng ghế đã được dành sẵn.
Ngoài rạp hát
có một gã đi đi lại lại với vẻ nóng nảy bồn chồn. Tên gã là John Wilkes Booth.
Booth là người Virginia rất nghĩ ngợi và chán nản về sự thất bại của miền Nam.
Hắn cho rằng chỉ cần nếu ông Lincoln không đắc cử Tổng thống, hay là chỉ cần ông
Lincoln không làm Tổng thống thì miền Nam sẽ tốt đẹp. Hắn quyết định giết ông
Lincoln và hắn đã thuyết phục các bạn bè của hắn để giết các viên chức của chính
phủ. Chính Booth cũng là một kịch sĩ. Hắn cũng đã từng diễn kịch trong hí viện
Ford, cho nên hắn rất quen thuộc với tòa nhà hí viện này.
Khi khán giả
còn mải miết xem diễn kịch thì hắn lẻn vào hí viện tới chỗ cửa chắn ngang của
hàng ghế dành cho Tổng thống Lincoln ngồi. Thình lình, hắn mở cửa bước vào hàng
ghế chỗ Tổng thống ngồi và bắn vào sau ót Tổng thống. Sau đó, hắn nhảy ra và
phóng qua hàng tay vịn nhưng bị té xuống bục. Khi ngã quỵ xuống hắn kêu lên một
câu bằng tiếng La tanh có nghĩa là “Những người độc tài phải như vậy”. Hắn đứng
dậy, kéo lê ra sân khấu chạy qua cửa hậu của hí viện, nhảy lên ngựa biến mất. Ít
ngày sau, hắn bị một toán lính được phái đi tìm bắt và hắn bị tóm cổ rồi bị
giết.
Tổng thống
Lincoln bị thương, được mang sang một căn nhà ở phía bên kia đường đối diện với
rạp hát, nhưng ông đã trút hơi thở cuối cùng vào khoảng 7 giờ sáng ngày hôm sau.
Cuộc đời của một vĩ nhân Hoa Kỳ không còn nữa. Abraham Lincoln đã hoàn thành
được sự nghiệp một cách vẻ vang là bảo toàn được đất nước. Sự nghiệp này để lại
cho những người khác phải tiếp tục hàn gắn lại những vết thương của đất nước.
Nhân dân khắp
trong miền Bắc thương tiếc Lincoln. Ngay cả những người miền Nam cũng bắt đầu
nhận thức được rằng bậc vĩ nhân chân thành này đã từng là người bạn của họ.
Chính ông Jefferson Davis (nguyên là Tổng thống Liên minh miền Nam) cũng nói:
“Sau sự đại bại của Liên minh miền Nam thì đòn nặng nhất giáng xuống miền Nam là
việc ám sát ông Lincoln”. Trong những trang dưới đây chúng ta sẽ tìm hiểu sự
thật sẽ như thế nào?
¨
PHẦN NĂM
NHỮNG GÌ
ĐÃ XẢY RA Ở MIỀN NAM SAU CHIẾN TRANH?
¨
MIỀN NAM ĐƯƠNG ĐẦU VỚI THỜI KỲ KHÓ KHĂN
- Dấu vết tàn
phá của chiến tranh ở miền Nam
Bây giờ là lúc chập tối ở
trong một đồn điền tại Virginia vào cuối năm 1865. Mấy năm trước chiến tranh,
giờ này ở đây là một nơi vui nhộn, thanh lịch, sống động. Trong ánh đèn lấp
lánh, các ông bà thanh lịch mang sang trọng ngồi bên những chiếc bàn đầy những
thực phẩm ngon lành, lại có những nô lệ da đen phục dịch. Nhưng đêm hôm nay, một
bầu không khí mờ nhạt bao trùm trong gia đình này. thay vì có những gia nô cầm
đèn cầy bằng bạc, có đồ chén đũa đắt tiền và các món ăn ngon lành như thời kỳ
trước chiến tranh, thì lại chỉ có một vài món ăn tầm thường để trên bàn. Chỉ có
một người gia nhân với đôi vai xuôi xuống và mái tóc đã bạc muối tiêu lại càng
làm cho hắn già hơn tuổi, đi đi lại lại trong phòng. Tại bàn ăn, còn lại những
chiếc ghế trống, không có người ngồi, là những gì gợi cho biết rằng những người
con của gia đình này đã bỏ mình cho cuộc chiến vừa qua. Ông bà chủ đồn điền thì
giờ đây cũng ăn bữa cơm đạm bạc với người bạn lối xóm. Trên mặt họ còn lại những
vết nhăn ưu tư, và quần áo của họ thì xác xơ tơi tả. Họ nói chuyện trong niềm
đau đớn thất vọng. Nào là bị mất hết nô lệ, đồng ruộng bị tàn phá, nào là nông
súc và nông cụ bị thiêu hủy. Họ đặt ra câu hỏi: “Chúng ta sẽ như thế nào? Làm
thế nào để chúng ta tái thiết miền Nam yêu dấu của chúng ta?”
- Những vấn
đề phải giải quyết
Khắp trong miền Nam, thanh
niên, phụ nữ đều đặt ra cùng một câu hỏi là phải giải quyết bao nhiêu vấn đề:
1. Người miền
Nam hiểu rằng dầu sao thì họ cũng phải tái thiết miền Nam, sửa chữa những gì đã
bị chiến tranh tàn phá, và phải trở lại cuộc sống của thời bình.
2. Một trong
những vấn đề quan trọng là phải giải quyết vấn đề quan hệ liên lạc giữa các tiểu
bang ly khai với chính quyền trung ương. Họ sẽ phải làm thế nào để lại trở về
với Cộng đồng Quốc gia. Liệu rằng các tiểu bang này có được đối xử một cách rộng
lượng hay là lại bị trừng phạt như là kẻ thù bị bại trận.
3. Vấn đề khác
nữa là phải thiết lập các chính quyền tiểu bang. Những người trước kia đã chiến
đấu chống lại miền Bắc có được phép đi bầu không? Và họ có được phép làm việc
tại các công sở không? Nếu không, thì ai sẽ là những người điều khiển và làm
việc trong các chính quyền tiểu bang.
4. Vấn đề trầm
trọng khác nữa là vấn đề giải phóng nô lệ. Tự do quả là một điều mới lạ đối với
họ (nô lệ). Họ vốn quen với lối sống được ông chủ phát lương thực và quần áo cho
họ. Bây giờ họ được tự do. Nhiều người không nhà, không cửa, và cũng không có
tiền dính túi, đi lang thang trong các đồng quê. Ai sẽ săn sóc họ? Trong thời kỳ
còn chiến tranh, chính quyền miền Bắc đã cho thiết lập “Văn phòng trông coi
những người được giải phóng”. Nhưng cơ quan này đã không được chuẩn bị để trông
coi một số lớn người da đen không biết làm gì vào khi chiến tranh chấm dứt, và
họ sẽ được giải phóng.
¨
QUỐC HỘI CHỐNG LẠI TỔNG THỐNG JOHNSON VÀ ĐẢM TRÁCH CÔNG CUỘC TÁI THIẾT MIỀN NAM
- Kế hoạch của
Tổng thống Johnson bị bác bỏ
Dân chúng miền Nam thấy
rằng mối lo sợ của họ đã trở thành sự thật vào khi Quốc hội nhóm họp vào tháng
chạp năm 1865. Sau khi Tổng thống Lincoln chết đi thì trách vụ nặng nề khó khăn
được trao cho ông Andrew Johnson, nguyên là Phó Tổng thống. Tổng thống Johnson
khởi sự thi hành kế hoạch hào hiệp tái thiết miền Nam của Tổng thống Lincoln để
lại. Nhưng Quốc hội lại chặn đứng kế hoạch này. Nhiều dân biểu quốc hội thuộc
đảng Cộng hòa vẫn còn căm giận miền Nam. Họ cho rằng cần phải trừng phạt dân
miền Nam về tội nổi loạn chống lại quốc gia. Họ muốn rằng những người da đen vừa
được giải phóng sẽ không còn bị tước đoạt mất các quyền tự do. Làm như vậy là họ
hy vọng những người da đen sẽ là những người bỏ phiếu cho đảng Cộng hòa. Sự bất
đồng chính kiến giữa Tổng thống Johnson và Quốc hội đưa đến sự tranh chấp dữ
dội. Cuối cùng Quốc hội tự ý tiến hành kế hoạch riêng của Quốc hội để tái thiết
miền Nam.
- Quốc hội
thông qua tu chính án thứ 14
Năm 1866, Quốc hội chấp
thuận tu chính án số 14, theo đó thì khi có đủ túc số tiểu bang chấp thuận thì
tu chính án này sẽ thành một phần của Hiến pháp. Tu chính án này xác nhận quyền
công dân của người da đen bằng những lời tuyên bố: “Mọi người sinh ra hay được
nhập tịch là công dân Hoa Kỳ…đều là công dân Hoa Kỳ. Đồng thời tu chính án này
cũng quy định rằng các viên chức của các chính quyền trước kia đã đứng về phía
chính quyền Liên minh chống lại chính quyền Quốc gia thì sẽ không được quyền làm
việc tại các công sở cho tới khi nào được Quốc hội miễn xá. Mục đích của tu
chính án này là không cho các nhà lãnh đạo của Liên minh cũ được tham dự vào
chính quyền, và cũng là để bảo vệ quyền lợi của những người da đen vừa mới được
giải phóng.
- Quốc hội
thông qua đạo luật tái thiết
Vì chỉ có một tiểu bang
trong các tiểu bang Liên minh- Tennessee – chấp thuận tu chính án thứ 14, cho
nên Quốc hội quyết định dùng biện pháp mạnh, bằng cách cho thông qua đạo luật
tái thiết 1867. theo đạo luật này thì chính quyền của 10 tiểu bang không chấp
nhận tu chính án thứ 14 bị dẹp bỏ, và các tiểu bang này sẽ bị chia ra thành
những khu quân sự, mỗi khu được đặt dưới quyền cai trị của một chính quyền quân
sự. Trong khi chờ đợi thành lập chính quyền thân hữu với Quốc hội, quân đội Liên
bang sẽ đảm nhiệm công việc duy trì trật tự. Quốc hội cũng quyết định rằng những
người da trắng ở miền Nam trước kia đã chiến đấu chống lại đất nước sẽ không
được đi bầu. Tuy nhiên, dân da đen sẽ được bảo đảm quyền đi bầu và quyền được
làm việc tại các cơ quan công quyền. Chỉ khi nào các tiểu bang đã ly khai trước
kia thỏa mãn những điều kiện dưới đây thì mới được thâu nhận lại vào Cộng đồng
Quốc gia. Những điều kiện đó là:
1. Hiến pháp
mới của các tiểu bang này phải được Quốc hội chấp thuận.
2.
Chính quyền mới của các tiểu bang này phải
chấp thuận tu chính án thứ 14.
- Ban hành
tu chính án thứ 15
Đồng thời, Quốc hội cũng
cho thông qua tu chính án thứ 15 với mục đích là bảo vệ dân da đen được hữu hiệu
hơn. Tu chính án thứ 15 định rằng không có công dân nào lại không được đi bầu
chỉ vì khác biệt chủng tộc, khác biệt màu da hay vì đã một lần họ đã là nô lệ.
- Những
người phiêu lưu ích kỷ nắm quyền kiểm soát chính quyền các tiểu bang
Nhờ đạo luật tái thiết này
mà nhiều người chỉ mới mấy năm trước kia còn là nô lệ mà bây giờ đã có thể đi
bầu và làm việc tại các cơ quan công quyền. Trong đám người này có những người
không biết đọc, biết viết, và cũng không thể hiểu được các công việc làm của
chính quyền. Họ dễ dàng trở thành nạn nhân của bọn người da trắng ích kỷ muốn
nắm quyền kiểm soát chính quyền mới ở các tiểu bang miền Nam. Những người da
trắng này được người miền Nam gọi là carpetbaggers và scalawags. Những người
carpetbaggers là những người ở miền Bắc muốn thi hành những kế hoạch tái thiết
của Quốc hội. Nhiều người thấy rằng đây là cơ hội cho họ lợi dụng miền Nam để
làm giàu một cách mau chóng. Vì rằng họ hăm hở đi xuống miền Nam và chỉ vội vã
gói ghém được ít hành lý trong một cái bị gọi là “carpetbag” cho nên người ta
gọi họ là carpetbaggers. Mặt khác scalawags (có nghĩa là tên vô lại) là những
người da trắng ở miền Nam đã chủ trương chống lại việc ly khai, hay là những
người cho rằng kế hoạch tốt nhất là cộng tác với miền Bắc. Nhiều người
carpetbaggers và scalawags thích làm giàu và nắm quyền hành trong tay hơn là
muốn tái thiết cho miền Nam.
- Chính
quyền carpetbag thực hiện công cuộc tái thiết
Những người carpetbaggers
và scalawags đã nắm được quyền điều hành các chính quyền của các tiểu bang như
thế nào? họ kết hợp với những người da đen để thành lập đảng Cộng hòa ở miền Nam
bằng cách hứa hẹn tiền bạc hoặc quyền hành để cho người da đen bầu họ vào các cơ
quan công quyền ở các tiểu bang. Dân da đen, những người scalawags và những
người carpetbaggers nắm quyền kiểm soát các cơ quan lập pháp ở các tiểu bang.
Chính các chính quyền carpetbaggers thi hành các thi hành các điều khoản của các
đạo luật tái thiết. Vào khoảng năm 1870, một lần nữa, hầu hết các tiểu bang miền
Nam đã ly khai lại được thâu nhận vào Cộng đồng Quốc gia.
Dưới quyền thao
túng của những người carpetbaggers và scalawags, cơ quan lập pháp của các tiểu
bang bỏ phiếu chấp thuận những ngân khoản khổng lồ để xây công ốc, trường học,
đường xá và các đường xe lửa. Miền Nam đã bị chiến tranh tàn phá nên rất cần
phải thiết lập các công trình kiến thiết trên đây, nhưng họ đã tiêu tiền phí tổn
một cách điên rồ. Chẳng hạn như việc xây tòa nhà lập pháp cho tiểu bang South
Carolina, người ta đã cho dùng những tấm kính nhập cảng từ Pháp với giá 650 Mỹ
kim, những chiếc ghế giá tới 60 Mỹ kim, những chiếc đồng hồ giá tới 600, và
những cái ống nhổ nhập cảng từ Trung Hoa giá tới 60 Mỹ kim. Cơ quan lập pháp của
các tiểu bang của các chính quyền carpetbaggers đã bỏ phiếu đánh thuế nặng để
lấy tiền chi tiêu. Gánh nặng thuế khóa này phần lớn giáng lên đầu lên cổ những
địa chủ da trắng giàu có ở miền Nam. Nhiều địa chủ đã phải bán đất đai vì không
thể trả được thuế.
- Dân da
trắng ở miền Nam phản ứng lại
Trước hết, hình như là
người da trắng miền Nam không có cách nào để thoát khỏi hay làm nhẹ được gánh
nặng của chính quyền tồi tệ như vậy. Hầu hết các lãnh tụ của họ không được phép
làm việc tại các cơ quan công quyền. Tuy nhiên, dần dần họ thành lập những hội
đoàn bí mật. Tổ chức Ku Klux Klan là một trong những hội đoàn hăng say nhất. Mục
đích của tổ chức là để dọa những người da đen khiến cho họ không dám bầu hay ủng
hộ chính quyền carpetbag. Hội viên của tổ chức Ku Klux Klan đội mũ trùm đầu và
áo dài trắng trông như bóng ma, đi lang thang khắp đồng quê trong giữa đêm khuya
và làm đủ mọi cách cho dân da màu khiếp sợ. Và nếu những lời cảnh cáo của họ
không đủ để làm cho dân da đen sợ hãi thì họ sẽ dùng bạo lực. Tổ chức Ku Klux
Klan đã thành công trong việc đe dọa dân da đen rất nhiều khiến cho Quốc hội
phải gửi quân đội Liên bang đến để dẹp tan tổ chức này.
¨
DÂN DA TRẮNG Ở MIỀN NAM TRỞ LẠI NẮM QUYỀN KIỂM SOÁT CHÍNH
QUYỀN
- Công cuộc tái
thiết chấm dứt ở miền Nam
Dần dần dân da trắng ở miền
Nam chiếm lại được nhiều quyền hành. Trong khi còn chiến tranh, có những người
chỉ còn là những đứa trẻ con thì bây giờ đã tới tuổi 21. vì rằng những người này
trước kia đã không chiến đấu chống lại chính phủ Liên bang nên họ được phép đi
bầu và được làm việc trong các cơ quan công quyền. Đồng thời vào năm 1872, Quốc
hội lại cho thông qua một đạo luật nhằm phục hồi quyền đi bầu của tất cả mọi
người, trừ một thiểu số cựu lãnh tụ của Liên minh miền Nam. Dần dần chính quyền
Carpetbaggers cũng chấm dứt, và những người da trắng ở miền Nam lại chiếm được
quyền kiểm soát các chính quyền tiểu bang miền Nam. Năm 1877, quân đội Liên bang
đồn trú trong tiểu bang chót ở miền Nam được lệnh rút ra khỏi.
Người miền Nam
lại cho rằng cần phải ngăn chặn không cho dân da đen đi bầu. Họ tìm cách tránh
né tu chính án thứ 15. Họ thông qua nhiều luật lệ đòi hỏi mọi cử tri phải cư ngụ
tại một chỗ trong nhiều năm, và phải trả thuế mới được hợp lệ đi bầu. Một vài
tiểu bang đòi rằng các cử tri phải biết đọc, biết viết để diễn giảng Hiến pháp
liên bang. Tất cả những luật lệ này là nhằm tước đoạt quyền đi bầu của những
người da đen.
- Miền Nam
trở thành địa phương nòng cốt ủng hộ đảng Dân chủ
Dân chúng miền Nam cho rằng
khó có thể tha thứ cho Quốc hội được về việc bắt họ phải chịu đựng cơ cực khổ
nhục do chính quyền Carpetbaggers gây nên. Hầu hết những dân biểu quốc hội chủ
trương dùng biện pháp mạnh đối với miền Nam là thuộc đảng Cộng hòa. Cho nên dân
miền Nam quy trách nhiệm cho đảng Cộng hòa về những xáo trộn khó khăn của họ, và
họ trở thành những người nhiệt thành ủng hộ đảng Dân chủ. Trong các cuộc bầu cử,
các tiểu bang miền Nam dồn phiếu rất nhiều cho các ứng cử viên của đảng Dân chủ.
Khi người ta nói đến “miền Nam vững mạnh” có nghĩa là miền Nam được kể như là
chắc chắn sẽ bầu cho đảng Dân chủ. (Tuy nhiên trong những kỳ bầu cử gần đây,
việc này không còn xảy ra đúng như vậy nữa).
s
“MIỀN NAM MỚI” PHÁT TRIỂN SAU CHIẾN TRANH
Thời gian trôi
qua, dần dần dân miền Nam trùng tu sửa chữa những gì đã đổ vỡ do chiến tranh gây
nên. Đô thị được tái thiết, đường xe lửa được trùng tu, công việc doanh thương
buôn bán được phát triển. Đồng thời, sau chiến tranh, còn có những thay đổi khác
ở miền Nam nữa.
- Các đồn
điền lớn bắt đầu biến mất
Có một sự thay đổi rõ rệt
là sự xóa bỏ hệ thống đồn điền cũ. Các ông chủ các đồn điền rộng lớn không còn
có đủ tiền và cũng không có đủ nhân công nô lệ để khai thác đồn điền như hồi
trước chiến tranh. Phần vì hầu hết các người nô lệ da đen đã được giải phóng
cũng không muốn ở lại làm việc lãnh lương ở các đồn điền nữa. Thật ra là họ muốn
khởi lập cuộc đời mới. Vì thiếu nhân công và phải đóng thuế cao, cho nên có
nhiều ông chủ buộc lòng phải bán đi phần lớn các ruộng đất. Hầu hết, những ruộng
đất được chia cắt ra thành những lô nhỏ vài ba mẫu để bán. Hậu quả là các đồn
điền rộng lớn trở thành nhỏ bé đi trong khi số nông trại nho nhỏ rời rạc lại
càng tăng lên nhiều.
- Chế độ cho
cấy rẽ trở nên thông dụng
Thay vì đem ruộng đất bán
đi thì có nhiều ông chủ đồn điền lại cho tá điền mướn đất. Có những tá điền phải
trả tiền mướn ruộng đất bằng tiền mặt hay bằng hoa màu tương đương với số tiền
mướn. Nhưng cũng có nhiều tá điền là dân da trắng nghèo hay dân da đen chỉ biết
đem sức lao động ra làm ruộng chứ không có tiền mua sắm nông cụ cần thiết. Họ
trở thành những người lãnh canh hay cấy rẻ. Các ông địa chủ cung cấp cho họ thực
phẩm, hạt giống, nông cụ và một căn nhà. Người lãnh canh phải chia cho ông chủ
một phần hoa lợi. Tỷ lệ phân chia thay đổi từ 1/3 đến 2/3. Nhiều người lãnh canh
chỉ sống nhờ vào phần hoa lợi thôi. Thường thì họ phải mang nợ các ông chủ về
các khoản tiền thực phẩm và các đồ dùng.
- Miền Nam
trồng thêm nhiều cây mùa mới
Không phải chỉ có đồn điền
là biến mất, mà còn có sự thay đổi trong việc trồng cấy các cây mùa nữa. Bông
vải vẫn còn là nông sản chính. Người ta vẫn còn tiếp tục trồng thuốc lá, lúa gạo
và mía. Vì việc chuyển vận đã được cải thiện cho nông dân thấy rằng họ có thể
kiếm được nhiều tiền bằng cách trồng cây ăn trái và các loại cây khác như là các
loại rau, nhất là các loại cây này lại thích hợp với khí hậu và đất đai ở miền
Nam. Nhiều nông dân ở miền Nam bây giờ còn trồng đậu phộng, hồ đào, các loại cây
rau và các loại cây ăn trái như đào, cam, chanh,bưởi và dưa hấu. Nhiều người
khác thì lại nuôi bò.
- Kỹ nghệ
bắt đầu phát triển ở miền Nam
Trước khi xảy ra chiến
tranh thì hầu hết dân miền Nam sinh sống bằng nghề làm ruộng. Sau chiến tranh,
nông nghiệp vẫn còn là nghề chính, nhưng người ta bắt đầu thích làm nghề kinh
doanh buôn bán và kỹ nghệ. Miền Nam có nhiều tài nguyên thiên nhiên chưa được
khai thác. Vì rằng việc sử dụng nô lệ để trồng bông vải hình như có nhiều lợi
hơn, cho nên từ trước tới giờ người ta chỉ chú ý đến việc trồng bông vải thôi.
Thí đụ như có nhiều khu rừng có thể sản xuất được rất nhiều gỗ. Miền Nam có
nhiều mỏ sắt, mỏ than và mỏ dầu rất cần thiết cho kỹ nghệ. Miền Nam lại có bông
vải và nhiều nhân công rất thuận lợi cho các nhà máy dệt.
Miền Nam đã
được phát triển từ hồi chiến tranh cho nên khác biệt rất xa với “Vùng đất trồng
bông”. Ngày nay hệ thống đường xá, đường xe lửa và các đường hàng không tỏa ra
bao trùm kín cả miền Nam. Ít nhất có tới 1/3 tổng số sản lượng gỗ tại Hoa Kỳ là
do miền Nam sản xuất. Số lớn than đá và sắt đang được khai thác ở vùng này.
Birmingham thuộc tiểu bang Alabama trở thành trung tâm sản xuất thép, và đã trở
thành cái tên “Pittsburg” của miền Nam. Những giếng dầu và các máy dầu đang hoạt
động ở nhiều nơi trong các tiểu bang Texas, Louisiana và Arkansas. Các thị trấn
kỹ nghệ được phát triển ở trong vùng này đã lôi cuốn công nhân vào các nhà máy
biến chế bông vải, thuốc lá và hạt bông. Các nhà máy kỹ nghệ mới vẫn tiếp tục
bành trướng ở miền Nam. Các hải cảng như New Orleans ở Louisiana, Houston và
Galveston ở Texas; Mobile ở Alabama và Norfolk ở Virginia là những trung tâm
thương mại nhộn nhịp.
Qua ít năm sau,
những hận thù do chiến tranh và thời tái thiết gây ra đã mờ dần trong trí nhớ
người dân. Dân chúng miền Nam đã chiến đấu cho những gì mà họ cho là phải. Chính
nghĩa của họ đã bị đánh bại. Dù cho có những bất công của thời kỳ tái thiết thì
dân chúng miền Nam cũng dần dần trở lại trung thành với Cộng đồng đất nước. Đôi
khi có những dị biệt, nhưng ngày nay người miền Nam và người miền Bắc - tất cả
là người Hoa Kỳ đều đoàn kết và trung thành với đất nước.
*
Chú thích:
[12]
Miền Nam đặt tên lại chiếc
tàu Virginia là Merrimac.
[13]
Bản tuyên ngôn giải phóng nô lệ được ban hành vào thời kỳ chiến tranh dưới thời Tổng thống Lincoln. Bản tuyên ngôn này không áp dụng cho những dân nô lệ ở trong các tiều bang nô lệ không ly khai.
Năm 1865, bản tu chính án thứ 13 mới mãi mãi xóa bỏ chế độ nô lệ trong
toàn thể lãnh thổ Hoa Kỳ.
(xem tiếp : Chương XXI) sẽ đăng sau
Các bài cùng tập Lịch Sử Hoa Kỳ
▪ 2004-08-15 - LSHK-1- Marco Polo và những chuyện kỳ thú ở Đông phương - Nguyễn Mạnh Quang -
▪ 0000-00-00 - LSHK-1- Marco Polo và những chuyện kỳ thú ở Đông phương - Nguyễn Mạnh Quang -
▪ 2004-08-15 - LSHK-2- Magellan tìm ra con đường đi vòng quanh thế giới - Nguyễn Mạnh Quang -
▪ 2004-08-15 - LSHK-3- Những Lá Thư Của Phillip Andrew - Nguyễn Mạnh Quang -
▪ 2004-08-15 - LSHK-4- Việc Thành Lập 13 Thuộc Địa Anh - Nguyễn Mạnh Quang -
▪ 2004-08-15 - LSHK-5- Dân Chúng Sống Ở Thuộc Địa Anh Như Thế Nào? - Nguyễn Mạnh Quang -
▪ 2004-08-15 - LSHK-6- Nước Pháp Thắng Rồi Lại Bại - Nguyễn Mạnh Quang -
▪ 2004-08-15 - LSHK-7- Người Anh Cai Trị Các Thuộc Địa Như Thế Nào? - Nguyễn Mạnh Quang -
▪ 2004-08-15 - LSHK-8- Dân Thuộc Địa Chống Lại Anh Quốc - Nguyễn Mạnh Quang -
▪ 2022-07-05 - MƯỜI BA THUỘC ĐỊA ANH GIÀNH ĐỘC LẬP - Nguyễn Mạnh Quang -
▪ 2014-07-04 - LSHK-9- 13 Thuộc Địa Anh Giành Độc Lập - Nguyễn Mạnh Quang dịch -
▪ 2004-08-15 - LSHK-1- Marco Polo và những chuyện kỳ thú ở Đông phương - Nguyễn Mạnh Quang -
▪ 2004-08-15 - LSHK-10- Tinh Thần Độc Lập Ảnh Hưởng Khắp Mỹ Châu - Nguyễn Mạnh Quang -
▪ 2004-08-15 - LSHK-11- 13 Tiểu Bang Kết Thành 1 Quốc Gia - Nguyễn Mạnh Quang -
▪ 2004-08-15 - LSHK-12- Tân Chính Phủ Trung Ương - Nguyễn Mạnh Quang -
▪ 2004-08-15 - LSHK-13- Hoa Kỳ Được Các Quốc Gia Khác Kính Nể - Nguyễn Mạnh Quang -
▪ 2004-08-15 - LSHK-14- Miền Đông Bắc Trở Thành Trung Tâm Kỹ Nghệ - Nguyễn Mạnh Quang -
▪ 2004-08-15 - LSHK-15- Miền Nam Trở Thành Vương Quốc Bông Vải - Nguyễn Mạnh Quang -
▪ 0000-00-00 - LSHK-16- Chế Độ Dân Chủ Theo Đà Mở Rộng Biên Cương - Nguyễn Mạnh Quang -
▪ 2004-08-15 - LSHK-17- Toàn Quốc Trở Nên Dân Chủ Hơn - Nguyễn Mạnh Quang -
▪ 1 2 ▪ >>>
Trang Lịch Sử