 |
ngày 03 tháng 5, 2009
|
Kể từ năm 1975, hàng năm cứ đến mùa giỗ Đệ Nhị VNCH dịp
tháng Tư là những kẻ thua cay lại lôi Trịnh công Sơn ra làm quả banh da của
võ sinh quyền Anh đấm cho đỡ ngứa tay ngứa miệng.
Hiện tượng đó kể cũng khó chịu nhưng xét cho cùng kể
cũng là một điều đáng tự hào cho những ai cảm mến họ Trịnh.
Thật vậy, trong khi tại các xứ tạm dung hải ngoại những
xác chết chưa chôn dồn đống trở mùi ra của đào binh bại tướng chính khách,
lãnh tụ, nghị sĩ, dân biểu... quốc gia CCCB, CCCĐ 4 không, 5 không ...lền
khên hà rần ... chẳng ai thèm nhắc tên sao không nhắc mà lại đi nhớ một anh
hom hem chẳng có phẩm hàm gì như Trịnh công Sơn?
► Một số quan ôn cấp tướng, cấp tá vẫn tiếp tục tính thâm
niên từ ngày lọt được ra ngoại quốc để tự động lên cấp và đòi đàn em phải
rửa lon mới và gọi mình bằng cấp bậc mới thường hò hét rần trời trong những
buổi họp cộng kẽm cộng chì cộng rau muống, chưa đã mồm lại còn tung hê cả
tên nhóc đề đốc ma, tên khùng phi công dổm chuyên cướp tày bay giấy hay tên
ăn rồi đi tìm đảo để lập chính phủ hay thủ tướng ma để móc túi kẻ nhẹ dạ
...kể không hết tên sao không nhắc mà lại nhắc tên một anh nhất quyết trốn
lính không nhúng tay chém giết như Trịnh công Sơn?!...
► Một số khác vẫn vỗ ngực tự hào là lãnh tụ đảng điếc, là
chiến lược gia chiến lược thịt, những nhà ý thức hệ, nhà lý thuyết, nhà
chính trị kiêm nhà kho nhà tiêu... sau một thời gian ngậm miệng nhận trợ cấp
hay làm thợ đi bán chạp phô...bây giờ thấy thiên hạ bắt đầu bớt oán giận lại
nhấp nhem ló mặt ra tranh tiếng với Nguyễn hữu Chánh, Lý Tống và Đào minh
Quân, Trần trung Quân! nên trương gân cổ tố cáo những kẻ bị coi như ký
sinh trùng, chủ hòa phản chiến làm lợi cho địch, nằm vùng, ăn cơm quốc gia
thờ mà cộng sản...như Đặng văn Sung, Võ Phiến, Sơn Điền Nguyễn viết
Khánh, Nguyễn tiến Hưng, Nguyễn văn Chức, Nguyễn bá Long, Dương ngọc Dũng,
Lâm Lễ Trinh, Lữ Giang Nguyễn Cần, Nguyễn văn Canh, Nguyễn hữu Thống, Vũ
quốc Thúc, Trần đình Phục, Trần văn Tích, Nguyễn văn Lục, Lê hữu Mục, Liên
Thành, Nhử văn Úy, Hoàng đức Nhã ...Chưa kể đám liên danh ‘thao tháng’
..ngày xưa còn Mỹ bảo hộ cho nên nhất quyết thà mất nước không thà
mất... Đấng Tối Cao. Đến khi mất nước nhà tan, đấng tối cao cũng e
thẹn ẩn mình, lêu bêu thật rồi thì mấy vị trong đám ‘thao tháng’ đó như
Nguyễn gia Kiểng, Nguyễn gia Hiến, Nguyễn lý Tưởng, Bùi văn Giải...thay vì
bắt đền Nixon, Kissinger hay Mao Trạch Đông, Chu An Lai... đành tâm đem sinh
mạng của VNCH đổi lấy tù binh và ngưng bắn cho Mỹ an toàn tháo chạy lại khăng
khăng đòi tổ quốc phải ăn năn vì mấy ông trong Văn Thân Cần
Vương hay Phật tử hết chống Pháp đến chống Mỹ nên quốc gia mất...
► Điều đáng nực cười là hào khí hận thù chất ngất của
người hùng VietHaiTran với địa chỉ email
viethai712 nào đó.
Những tiếng gáy tào lao ba lơn ba trợn hơi khác thường
người ta vẫn nghe trong dịp tháng Tư. Ba mươi tháng Tư là cuối tháng nhưng
vẫn còn là tháng Tư, mà tháng Tư bên Pháp có tục lệ Cá Tháng Tư, Poisson
d’Avril cho phép thiên hạ tha hồ láo vàng trời, láo chết bỏ, láo vô tội
vạ... Cái anh chàng VietHaiTran không hiểu có biết Pháp nằm đâu trên
bản đồ không mà cũng biết lệ Poisson d’Avril của Pháp và tài ca sáu câu
không thua gì hề Tùng Lâm-Thanh Việt ngày xưa khi đích danh hạch tội Trịnh
công Sơn nguyên văn là ...
- Một kẻ ích kỷ - Một tên hèn nhát trốn lính
- Một tên nằm vùng - Một loại ký sinh trùng - Một kẻ phản bội - Một tên lừa dối - Một tên ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản. Trước lịch sử, Trịnh Công Sơn đã hiện nguyên hình. Không nên bóp
méo lịch sử bằng cách choàng lên đầu Trịnh Công Sơn vòng hào quang Quốc Gia
không hề có thật; cũng đừng hô biến “Nối Vòng Tay Lớn” trở thành một biểu
tượng đoàn kết đấu tranh dân chủ, trong khi bài hát ấy đã được tác giả của
nó hát lên để đón mừng cái chế độ phi nhân bóp họng dân chủ !TCS của những ô
nhục tội lỗi, mi phải trả lại sự thật cho lịch sử!
Những dòng chữ bôi vàng cà ri là theo hứng của ông
tác giả thầy chạy VietHaiTran đó! Xin để yên cho khách quan sòng
phẳng. Trả lại sự thật cho lịch sử!? Nghe rùng rợn
thật! Nhưng đâu là sự thật lịch sử? Trịnh Cung hay
VietHaiTran aka
viethai712 hình như là hai đấng muốn trả lời câu hỏi
đó...Còn hai vị ấy có chịu đưng được sự thật lịch sử ấy không thì là chuyện
khác...
Chẳng ai ngạc nhiên gì khi đọc bài Trịnh Công Sơn
& Tham Vọng Chính Trị của Trịnh Cung hay những tiếng
gáy tè te te của
VietHaiTran aka
viethai712 qua bài Vinh Danh Tên TCS Vào Dịp
30-04.
Không có Trịnh công Sơn thì ai biết Trịnh Cung hay
VietHaiTran là cha căng chú kiết nào đâu!? Thời Trịnh công Sơn sống có
người đã nhờ Trịnh công Sơn mà nổi đình nổi đám. Giờ thì anh
linh và tiếng tăm của Trịnh công Sơn cũng làm việc đó. Qúy ông Trịnh
Cung, VietHaiTrần phải cám ơn Trịnh công Sơn mới phải?! Quên
chuyện đó rồi trách gần trách xa thì kể cũng quá tay thật?
Trịnh Cung anh thợ vẽ già không nên nếp có xôi nói xôi
có rượu nói rượu chẳng đáng...! Nhưng còn cái ông tên
VietHaiTran aka
viethai712?
Xin để Trịnh Cung lại cho những bằng hữu một thời của
cặp bài trùng Sơn-Chỉ như gia đình ông bà Tuyết Hoa, ông bà Mỹ
Dạ, Bữu Ý, Nguyễn đắc Xuân, Đặng Tiến, Trần Thanh Hải, thế hệ
thứ hai như Cao hữu Điền, Thái Hòa...Còn Khánh Hà, Khánh Ly thì
xin miễn bàn. Thiếu gì người một thời nổi danh nhờ Trịnh công
Sơn nhưng giờ kẹt đang kiếm cơm, kiếm cháo, kiếm thuốt hút nhờ
những người như Trịnh Cung hay VietHaiTran nên họ yên lặng. Cũng dễ
hiểu thôi!
► Một chuyện mới nghe như chuyện thần tiên đó là sáng ngày 30-04-1975, một ông nguyên là ông lớn trong đài Dạ
Lan chuyên hát ‘...anh không chết đâu anh...’ hay ‘...cờ bay...cờ bay trên
thành phố thân yêu...’
Vì chậm chân ông phải đi tù mấy năm vì cái tội hô hào
tất cả mọi người, trừ ông, hy sinh xương máu cho chính nghĩa nhân vị, nhân
quyền, tư do kinh tế thị trường...sống sót ra khỏi tù nhờ HO tới nơi tới chốn
an toàn tha hồ viết sách viết báo, lải nhải như voi nhai bã mía, rủ rê
bạn ta và một vị thượng tọa cùng ông tố những tên hèn,
những tên thận cộng, những tên nằm vùng, những tên ăn cơm quốc gia thờ ma
cộng sản y hệt cái ông VietHaiTran aka
viethai712 khi muốn tố khổ Trịnh Công Sơn như vừa kể trên...
Nhưng trong sách của chính ông cái ông chủ đài phát thanh nhà binh đó thì
lại kể rằng ngày 30 tháng Tư sau khi nghe Tướng Dương văn Minh đầu hàng ông
đã phẫn uất tuyệt vọng vào phòng ngủ chốt kín cửa khóc hu hu khiến cho phu
nhân ông nóng ruột phải vào năn nỉ mãi mới nín!
So sánh tiếng khóc của ông quan thủ đài lính này với
tiếng hát của Trịnh công Sơn trên đài phát thanh Sàigòn qua bài Nối Vòng
Tay Lớn bày tỏ nỗi vui mừng vì chém giết đã ngưng, đất nước không còn
chia cắt. So sánh thì ai HÈN hơn ai?!
Ông VietHaiTran aka
viethai712 ước muốn trả lại sự thật cho lịch sử
thì cũng dễ thôi. Xin ông chịu khó qua Sydney một chuyến hỏi tìm mua cuốn
sách có ký tên tác giả đang ế sưng ế sỉa vứt lăn vứt lóc trong xó nhà hay
nghe đàn em tà lọt của ông ngày xưa kể chuyện những tiếng khóc não nề sáng
ngày 30-04-75 của ông này thì biết thôi!
Mới nghe những lời đay nghiến Trịnh công Sơn thiên hạ
có thể tưởng VietHaiTran là kẻ trung trinh không chịu bỏ chạy từng
nán lại để đi chôn cất những kẻ tuẫn tiết ngày 30-04-75 như Tướng Lê văn
Hưng, Nguyễn Khoa Nam, Phạm Văn Phú, Lê Nguyên Vỹ, Trần Văn Hai, hay Đại Tá
Phước, Trung Tá Long... rồi âm thầm phò gia đình thân nhân các vị này để
cùng di tản vượt biên?...
Không biết trong ngày 30 tháng Tư cái ông
VietHaiTran này và gia đình ở đâu ở VN và ông đến Mỹ bằng cách nào?! Thấy lối
viết và nghe cái giọng nhi nhô lấc khấc văn tiếng Việt câu kéo ăn cắp chắp
vá không đâu ra đâu, người ta cũng có thể phỏng đoán thời ấy cái ông này dám
đang còn được mẹ bồng nách và táy máy nghịch ngực mẹ đòi... bú tí trong lúc
thiên hạ bấn xúc xích vì chạy loạn?!
Nếu vậy thì mong ông VietHaiTran chịu khó thưa
lại hai cụ xem so sánh hành động của đám tướng tá đào binh, đám bát
nháo giỏi tài nói phét để chạy tội vừa kể và nhất là hành động hành động của
ông chủ đài nhà binh hay của ông nguyên thủ, khi đối đầu với địch thì cứ một
mực em chả! em chả! bàn dài không thèm ngồi bàn tròn lắc đầu nguầy nguậy,
cuối cùng chỉ thích nằm ọp trong gầm xe tòa đại sứ Mỹ để ra phi trường bỏ
chạy mặc ai sống chết với hành động của Trịnh công Sơn thì Ai HÈN
NHÁT, ÍCH KỶ HƠN AI?!
► Trịnh công Sơn làm lợi cho bên kia như ông Trịnh
Cung và VietHaiTran tố cáo đâu không thấy chứ chắc chắn là
bên kia phải cám ơn hai ông Trịnh Cung và VietHaiTran đã giúp những kẻ...
đại thắng mùa xuân biện minh cho hành động sang sông phụ sóng của họ từ ngày
30-04-75 đến nay!
► Ông Võ văn Kiệt, ông Lê Duẫn đã chuyển nghiệp, ông Trần
văn Trà đã về hưu ...non. Thôi để các ông ấy yên. Nhưng những người còn sống
như đang thừa hưởng thành quả chiến thắng như Trương tấn Sang, Trần bạch
Đằng, Đỗ trung Hiếu... có thể vẫn còn nhớ là người ta đã đuổi anh linh của
một anh hùng du kích đi chơi chỗ khác để dành tên đường cho một kẻ từng
chống quyết định ngưng chiến của Mỹ, từng nằn nì Mỹ phải dùng bom nguyên tử
ở Hànội hay đánh phá đê điều ngoài Bắc, chứ mấy ai còn nhớ những bạn bè năm
châu từng hết mình ủng hộ VN... những người đã tự thiêu chống chiến tranh
như Nhất Chi Mai, Morrison kẻ đã tự thiêu trước Ngũ Giác Đài ngày 2-11-1965,
những người từng kiên trì chống chiến tranh như qúy ông U Thant, Fulbright,
McGovern, McCarthy, J.P. Sartre, B. Russell, bà S.de Beauvoir...những người
bỏ mình trong các cuộc biểu tình phản chiến bị Johnson và Nixon nổi đóa đàn
áp thẳng tay... thì mấy ai nhớ tới, nói gì tên đường, công viên, bia đài kỷ
niệm!? Nói gì Trịnh công Sơn kẻ vì niềm đau dân tộc mà viết Gia Tài Của
Mẹ, Tình Ca Người Mất Trí...
► Tại sao Điện Biên Phủ lại không thể là một địa danh để
hủy tráp biểu hàng như thời nhà Trần sau khi thắng Nguyên?
Tại sao ĐBP lại không thể là một địa danh hòa giải dân
tộc xóa bỏ hận thù xá tội vong nhân cởi trói cho những oan hồn đã chuyển
nghiệp không thuận duyên?
Tại sao ĐBP lại không thể là một công viên quốc tế để
cám ơn bạn bè năm châu và nói lên cái tinh thần đem đại nghĩa thắng hung tàn
của người Việt?
Ừa, tại sao không?!
► Trịnh công Sơn là bạn thân của Tướng Lưu kim Cương. Ông
Cương có đùm bọc cho Sơn trong những ngày Sơn không chịu đi quân dịch thì
cũng là chuyện đương nhiên. Nhất là ông Cương không phải là đại điện chính
thức của quốc gia VNCH hay cầm chìa khóa của cái tủ vàng gọi là quyền
ký giấy hoãn dịch như Tướng Trần quốc Hoàn!
Ai cũng biết Trịnh công Sơn là Phật tử gộc thế mà trong
bài requiem Anh Nằm Xuống cho Lưu kim Cương, Sơn đã cầu
nguyện cho Lưu kim Cương... ‘Thấy bóng Thiên Đường cuối trời thênh
thang...’ Những con chiên cừu đang để cho thiên hạ gõ
đầu tẩy não hoán não vượt qua hàng rào tín lý nguyện cầu cho Sơn vãng sanh
lạc quốc khi nghe tin Sơn chuyển nghiệp chưa hay chỉ lăm le hàng năm lôi tên
Sơn ra chửi như kiểu ông thầy chạy VietHaiTran aka
viethai712 ?!
Cho nên không thể trách Trịnh công sơn là vong ân bội
nghĩa như Hoa quốc Phong trách ông Lê Duẫn nhân chuyện ông Lê Duẫn theo Liên
Xô và mở một kỷ lục vô tiền khoán hậu nôm na mách qué đem mấy chữ Xã
Hội Chủ Nghĩa vào quốc huy! Mà Hoa quốc Phong, dù vô duyên nhưng
bực là phải! Bởi muốn chơi chữ và tỏ rõ tinh thần tự quyết tự cường đối với
Trung Hoa thì mấy chữ Việt Nam Văn Hiến cũng đủ làm cho Hoa
quốc Phong hay Đặng tiểu Bình tức ói mật rồi đâu cần phải CHXHCN lôi thôi
dài dòng tốn giấy!?
► Lần đầu tiên trong lịch sử lập quốc, Trung Hoa thoát
cảnh đói rách một phần cũng nhờ Mỹ bỏ cấm vận để đền ơn Trung Hoa đã tiếp tay
giúp Mỹ an toàn tháo chạy khỏi VN. Hoa quốc Phong đã cám ơn Mỹ bằng cách
nặng lời với VN, Đặng tiểu Bình còn cám ơn Mỹ long trọng hơn bằng bài học
1979. Nhưng một lần nữa lại nhờ tay VN triệt bớt đám tàn binh Tưởng Giới
Thạch bỏ lại cho Mao trạch Đông nuôi báo cô trước khi chạy ra Đài Loan!
Ai mắc nợ ai? ai vong ân bội nghĩa?
► Hồi nào tới giờ Trung Hoa nhịn ăn nhịn mặc giúp VN vì
muốn dùng VN như lớp độn để bảo vệ cạnh sườn phía Nam hay sợ kẻ thù
dùng VN như bàn đạp đánh Trung Hoa.
VN hình như cũng biết như vậy cho nên biết ơn thì biết
nhưng VN cứ một mặc đòi Trung Hoa phải cắm mốc biên giới phân minh?! Đó là
điều mà Trung Hoa chỉ chịu làm trước áp lực của Pháp và họa bát quốc liên
quân trong hòa ước Thiên Tân-2 1885! Mặt khác VN lại cố lơ không làm rùm
beng vụ hải đảo. Cú kêu ma ăn, vụ hải đảo mà quốc tế hóa thì ai lợi đây? Phi
luật Tân, Singapore, Malaysia, Indonesia?...
Dầu khí? Nghèo mà ham! VN mà có nhiều dầu khí thật thì
Mỹ đã không bỏ cuộc! Cho nên cố dựng xác chết Trịnh công Sơn dậy để theo
mình chống Trung Hoa bằng mòm nếu không muốn bị tố là Ăn cơm quốc gia,
thờ ma cộng sản... thì đúng là khùng, ba trợn ba lơn?!
► Mà Ăn cơm quốc gia, thờ ma cộng sản...Thật
không? Quốc gia nào? Pháp thấy Trung Hoa thừa nhận ngoại giao
VNDCCH nên vội vàng tạo ra État du Vietnam và đẩy Bảo Đại ra làm bình phong
gỡ huề?
Kẹt cái là năm 1945, Bảo Đại đã chính thức thoái vị,
không thể bổn cũ soạn lại làm vua hai lần cho nên Pháp bèn mang hia đội mũ
cho Bảo Đại làm Quốc Trưởng, Chef d’État, để làm trùm cái gọi là Quốc
Gia Việt Nam, l’État du Vietnam. Trong quốc gia đẻ non vội vàng ấy,
công thần của quốc trưởng thì gọi là công chức quốc gia, lính
của quốc trưởng thì gọi là lính quốc gia mà người cầm đầu là
Lê văn Tỵ , thống tướng tổng tham mưu trưởng đệ nhất cộng hòa. Nói thế khác,
cầm đầu QLVNCH là một anh lính khố đỏ khố xanh!? Mấy kẻ ức Đỗ Mậu,
Tôn thất Đính, Dương văn Minh thường đàm tiếu biếm nhẽ mấy ông này là khố
xanh khố đỏ mà quên chuyện đó!
► Để duy trì tính liên tục quyền hành, làm như không có
chuyện gì xảy ra, không có chuyện Bảo Đại thoái vị, không có việc Pháp đầu
hàng Nhật, không có việc thành lập VNDCH mà đại diện chính thức của Pháp đã
long trọng ký tên trong Hiệp Định Sơ Bộ 06-03-1946 hay còn gọi là hiệp định
Hạ Long 1946... Pháp đã tổ chức cho Bảo Đại hồi loan rầm rộ về làm quốc
trưởng quốc gia VN và trả lương hồi tố cho công chức quân nhân từ khi chính
quyền Pháp bị Nhật đảo chính dẹp tiệm. Lương hồi tố này gọi là Rappel, tiếng
U tiếng Mỹ là Back Pay!
► Có thể tìm thấy chi tiết những diễn biến từ Nhật lât đổ
chính quyền thực dân, Nhật thay Pháp cai trị rồi đầu hàng, chính quyền quốc
gia khai sinh từ Bảo Đại rút lui hết làm vua đến làm vua hồi loan dưới danh
nghĩa quốc trưởng rồi quốc trưởng bị truất phế qua trưng cầu dân ý khai sinh
đệ nhất cộng hòa, hay quân lực VNCH từ Việt Binh Đoàn, Bảo Vệ Quân hay lính
bảo vệ đến lính quốc gia... v.v... trong quyển Histoire du Vietnam de 1940 à
1952 của Philippe Devillers, Ed. du Seuil Paris 1952.
Đây là quyển thủ bản
lịch sử về VN thời khai sinh cũng như cái gốc gác mù mờ của quốc gia VNCH
khá cân bằng và dễ hiểu còn hơn cả quyển Vietnam: A History của Stanley
Karnow, Century Publ. London 1983. Philippe Devillers viết đâu ra đó, rất
nhiều tài liệu vì, ngoài công việc trợ bút cho tờ Le Monde, Devillers từng
là tùy viên báo chí của Tướng Leclerc, thái thú cuối cùng của Pháp trên
thuộc địa Đông Dương.
► Muốn có chi tiết về cái gọi là lá cờ quốc gia thì có
thể tìm thấy trong hồi ký Một Cơn Gió Bụi của Trần trọng Kim, Vĩnh Sơn 1969.
Nhưng một đấng như đức VietHaiTran aka
viethai712 và bè bạn chắc không có can đảm đọc những sách đó,
hoặc nếu có thì chỉ đọc bằng lỗ mũi thôi?!
Những tài liệu trên phần nào cho thấy muốn có quốc gia
mà thờ, có cờ quốc gia để mà chào kính thì cũng khó mà tìm ra. Chưa kể những
chuyện tréo cẳng ngỗng là thời VNCH khai sinh thường dân ăn gạo Thái Lan hay
Phi luật tân, lính đi hành quân thì cơm sấy hai ngày ăn ba, ba ngày ăn năm,
của Đại Hàn chứ đào đâu ra cơm quốc gia mà ăn?! Chuyện khi chào kính cờ quốc
gia người ta phải hát bài Thanh Niên Ca, với chữ thanh niên
sửa thành công dân, mà tác giả là một người đang theo bên kia
là Lưu hữu Phước! Chuyện bên này đã dùng một bài của cũng của người bên kia
để chiêu hồi người bên kia về bên này như bài Tung Cánh Chim!...
► Chuyện ký sinh trùng, ai dựa vào ai để
sống còn thì thật là khỏi nói. Bởi chẳng có một người lính tác chiến nào mà
không nhớ là chính Mỹ đã dùng mánh lới MỘT ĐỔI MỘT để bó tay
rồi giết lần giết mòn VNCH mà VNCH không kêu vào đâu được vì chính Mỹ đã thi
hành Hiệp Định Paris không sai một chấm một phết!
► Căn bản một đổi một đó đã vắt cạn tiềm lực, trói tay trói chân của VNCH
về yễm trợ tiếp vận nên TT Thiệu đã quyết định bỏ Ban Mê Thuột, Kontum,
Pleiku đem chủ lực của SĐ23BB và LĐBDQ 21 về giữ đồng bằng và ven biển trong
cuộc họp thượng tầng bỏ túi tại Cam Ranh ngày 14-03-1975 với Trần thiện
Khiêm, Cao văn Viên, Đặng văn Quang Phạm văn Phú. Không kể chuẩn tướng Trần
Văn Cẩm, người được giao cho lập và thực hiện kế hoạch rút lui theo quốc lộ
19, hoàn toàn bí mật để đánh lạc hướng dịch, bí mật đến độ ngay cả những
tiểu khu trưởng hay tỉnh trưởng cũng không biết! Cho nên khi biết ra thì chỉ
có cắm đầu cắm cổ chạy thôi. Hỗn loạn là ở đó.
► Hậu quả chiến lược của quyết định chiến thuật đó là thế nào
ai cũng biết rồi...bởi như lời Tướng Cao văn Viên khi nói về đường rút:
trong lịch sử chiến tranh ở Đông Dương, chưa có lực lượng nào rút theo đường
19 mà không bị tiêu diệt…!
Lãnh đủ thảm bại chiến lược trong chiến thuật di tản Ban Mê
Thuột-Kontum-Pleiku chẳng ai khác hơn là TT Dương văn Minh, kẻ cầm cờ trắng
cho Mỹ thiệt thoái. Giả dụ ông Minh muốn đánh thì lấy gì mà đánh đây? Cắn và
vật lộn để giữ Sàigòn như phe quốc gia chống pháo kích của Khmer Đỏ bên Nam
Vang à? Hay rút về Hậu giang bên kia phà Mỹ Thuận lập chiến khu? Tiền, đạn,
gạo, xăng dầu...đâu mà đánh trong khi Mỹ đã bỏ cuộc?
Xét về những điều vừa nói thì việc tố cáo Trịnh công
sơn là hèn nhát, ký sinh trùng, phản bội, ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản
thì hình như chỉ có cỡ ông thầy chạy VietHaiTran aka
viethai712 là dám mạnh miệng thôi?
► ► ► Mới đây, Lữ Giang Nguyễn Cần đã vớ phải của ói ra của
VietHaiTran aka
viethai712 nên tố Tướng Dương văn Minh ăn hớt số vàng tịch thu
của Bảy Viễn mà không chịu thưa trình cụ, ông cố vấn và đức tổng của Lữ
Giang. Lại vàng!
Tháng Tư sang năm không khéo thiên hạ lại nghe cái ông
thẩm phán này ngứa miệng điều tra điều trẻ về chuyện ông Minh tịch thu vàng
của Ba Cụt mà không trình?! Nhưng có chuyện này thì phải hỏi Lâm lễ Trinh,
người đã ngồi lên án tử hình và đích thân chứng kiến cảnh chặt đầu và hỏa
thiêu Ba Cụt rồi đem tro cốt Ba Cụt vứt xuống sông trôi hết cho tín đồ Hòa
Hảo khỏi nhớ. Gì chứ chuyện vàng bạc thì làm sao qua mặt ông Lâm lễ Trinh
được?!
► Cái tài phán xét lịch sử của thẩm phán Lữ Giang Nguyễn
Cần này hình như rất nổi tiếng từ lâu...như chuyện Tướng Minh với vàng Bình
Xuyên thì ông quan tòa này dựa vào lý chứng của hai người là Tướng Thi và
Đại Tá Y để luận tội.
Mặc dù đã thừa nhận rằng hai lý chứng đó có nhiều
điểm khác [sic] nhau nhưng ông vẫn tin rằng [sic]
Tướng Minh có tội chấm mút vàng Bình Xuyên! Lữ Giang TIN và Lữ Giang
KẾT TỘI thì Tướng Minh chỉ có nước chết thôi. Như ngày xưa Ba
Cụt vậy đó! Không hiểu sao mà ông thẩm phán này lại không chịu tới
luôn để ví von là Tổng Thống Dương văn Minh đã lấy vàng của Bảy Viễn để
không chịu tử thủ Dinh Độc Lập ngày 30-04-75 nên VNCH mới chết?!
► Kẻ thất trận chưa hoàn hồn đau cay mà bàn chuyện lịch
sử thì cũng như ếch ngồi giếng loạn nhìn trăng sao. Dù sao Lữ Giang Nguyễn
Cần vẫn còn liêm sĩ của trí thức. Chỉ cần ông chịu khó suy và can đảm nghĩ
chút nữa như khi ông nhắm mắt đoạn lìa Saigòn Nhỏ mấy tháng trước đây hay
khi ông viết những bài như Thiếu Think Tank để đạp đổ nồi phở Việt Tân,
Hànội Sắp Hành Động, hay Anh Hai Cán Bộ...
Lữ Giang Nguyễn Cần nhắc tôi nhớ đến Phạm Duy. Có một
thời Phạm Duy có vẻ gần gũi với cái lực lượng bình định bằng ám sát của bộ
ba Colby-Komer- Nguyễn đức Thắng dưới cái tên Phượng Hoàng-XDNT. Khó chịu
thật! Nhưng tôi không bao giờ mất lòng tin vào tình tự dân tộc nơi anh kể từ
khi tôi được nghe bài Người Về hay Lời Mẹ Dặn
phổ nhạc thơ Phùng Quán của Phạm Duy.
Bài Người Về hình như được tái bản có những câu như:
Mẹ ơi, mẹ ơi, chuông chùa nào la đà Nhớ tới, nhớ tới những linh hồn vắng nhà
Một vòng hương trắng xóa Tình người trong thương nhớ
Đã vòng hương trắng xóa lại còn
chuông chùa nào la đà trong một thời kỳ mà tín ngưỡng trở thành động
lực dẹp bàn thờ tổ tiên ông bà và cần câu câu cơm gạo và danh chức đúng chóc
Phạm Duy có máu kẻ sĩ đến độ gàn hết thuốc chữa! Tại sao lại không phải là
ánh nến, chuông nhà thờ?! có phải chắc ăn không?! Băn khoăn đó chỉ giảm bớt
đi khi tôi nghe bản Lời Mẹ Dặn phổ nhạc thơ Phùng Quán với những câu như:
Người làm xiếc đi dây rất khó Nhưng không khó bằng làm một nhà văn
Muốn trọn đời đi mãi không ngưng Trên con đường của lòng chân thật.
Tôi muốn làm nhà văn chân thật, chân thật trọn đời Đường mật công danh không làm ngọt được lưỡi tôi
Sét nổ trên đầu không xô tôi ngã Giấy bút tôi, ai cướp giật đi
Tôi sẽ dùng dao viết văn lên đá
Chân thật! Có lòng! Đởm lược!...của một trí thức, một
kẻ sĩ. Tôi nghĩ Lữ Giang Nguyễn Cần đôi khi cũng nhớ mật ngữ ấy dù mật ngữ
ấy có thể làm ông trở thành một con chiên khác màu lông trong đàn chiên cừu.
Trịnh Công Sơn cũng đã không quên mật ngữ ấy khi viết
Gia Tài Của Mẹ và Tình Ca Của Người Mất Trí... Hay khi lên đài Saigòn hát
bài Nối Vòng Tay Lớn ngày 30-04-75.
Dân tộc này còn có chút hy vọng nhận nhau như đồng bào
anh em hay không điều ấy còn tùy những kẻ can đảm không quên mật ngữ ấy và
chấp nhận sống với mật ngữ ấy.
Tiếng súng đã im, máu đã thôi chảy hơn một phần tư thế
kỷ rồi mà còn thâm thù, còn tranh nhau ai thắng ai bại và tại sao, còn hận
còn đòi ăn tươi nuốt sống nhau thì ê quá!
Phải không Trịnh công Sơn ơi?!
Trại Đỗ Quyên 30-04-2009
|