Năm 1964, trong thời
gian đến Tokyo dự hội nghị về truyền thông giáo-dục, những lúc trò chuyện
với các đồng nghiệp quốc tế, nhất là Nhật, thấy họ có vẻ ít biết về Việt nam
nên tôi thường đùa hỏi họ nghĩ tôi là ai? Đa số, nếu không cho tôi là
Đại-Hàn thì cũng Phi-Luật-Tân! Hoàng tôi ức lắm định gọi điện thoại cự nự
ông Đại sứ Vĩnh Thọ nhưng nghĩ lại hơi đâu!
Nên gặp cảnh thiên hạ
chẳng biết quê hương mình là cái thá gì tôi đành bấm bụng cà khịa: Mẹ kiếp,
tớ là người V…i…ệ…t…n…a…m!!! nghe chưa ?! Việt-tờ-Nam, nghe chưa con?!
Tôi phải nhấn mạnh vần
tờ, vì có tiếp xúc với người ngoài rồi mới thấy là người Nhật cũng như đa
phần người ngoại quốc không thể phát âm đúng hai chữ ViệtNam!
Người Mỹ, Anh, Pháp
không những không thể phát âm đúng cả hai tiếng ‘Việt nam’ mà cái họ của đa
số người Việt không có trong sử Trunghoa là họ Nguyễn, họ cũng đọc sai nữa!
Thế nhưng người mít khi
mang thây đi học Anhvăn, Pháp văn mà lớ ngớ phát âm sai tiếng William,
McLeod, Camille, Jacques, Charles…thì các ông giáo bà giáo chính thống sửa
cho gãy lưỡi luôn!
Thế nên, khi thấy tôi
cáu sườn thì mấy người đối thoại vuốt: À…À…Việt-tờ-Nam! Và có lẽ cảm thấy
chưa đủ ép-phê nên họ thêm… À…à…Việt-tờ-Nam… Điện Biên Phủ!!!
Ngoài ra, trong những
lúc trò chuyện, khi họ biết tôi là dân Mít, mà lại là mít ‘năm mô như năm
nấy’ từng ham chơi cút bắt với bạn dân nữa thì họ hoan hỷ cho thêm ….đường:
Ờ…Ờ…Việt-tờ-Nam Hồ chí minh! Việt-tờ-Nam…Thích Quảng Đức!!! Việt-tờ-Nam Thích
trí Quang!
Nghe mấy tiếng Điện biên
phủ, Thích Quảng Đức, Thích Trí Quang hình như cái ngã của tôi đã căng lên
như diều gặp gió! Mô Phật! Lần đầu tiên Hoàng tôi cảm thấy tựhào về quê
hương mình, về tôn giáo mình!
Ít ra thì cũng thấy đáng
bỏ công khi xếp bút nghiên xuống đường theo các Thầy…giải hoặc, giải thực,
giải nghiệp!
Trong số các Thầy mà tôi
có duyên may theo hầu, thân cận thì có các Thầy như Thiện Minh, Thiện Siêu,
gần gũi thì có Thầy Trí Quang, Đôn Hậu, Mật Thể, Mật Hiển. Chưa kể Sư bà
Diệu Không, Sư cô Cát Tường, Thể Thanh, Trí Hải…Thầy Đức Tâm hay Tarzan
Chánh Trực…Ôn Trí Thủ thì anh chị em chúng tôi chỉ xin kính nhi viễn chi vì
nghĩ ôn …démodé hay outdated quá?!
Tôi trưởng thành theo
năm tháng dưới bóng mát của những cội tùng của Phật giáo Huế, nương tựa
những bậc Thầy đã làm nên cái mà tôi gọi là Hội Long Hoa 1963 đó và tôi vẫn
nghĩ tu mấy chục kiếp mới được như vậy! Kiếp sau nếu phải làm người mà lớngớ
lạc vào Hội Long Hoa đó thì may quá!
Thật vậy, hình như Hoàng
tôi đã thực sự đổi đời không phải sau ngày 30/04/1975 nhưng là vào ngày Phật
Đản 1963 trên sân Chùa Từ Đàm khi Thầy Trí Quang dõng dạc đọc lên những biểu
ngữ trước lễ đài và giải thích ý nghĩa cũng như lý do tại sao có biểu ngữ ấy
với mấy tiếng ‘Cờ Phật giáo quốc tế không thể bị triệt hạ’! và tiếp theo:
‘Chúng tôi đã đến lúc bị bắt buộc phải tranh đấu cho chủ trương tôn giáo
bình đẳng. Chúng tôi không từ chối một hy sinh nào!’
Những âm thanh ấy suốt
đời bám vào não trạng Hoàng tôi cho đến ngày nhắm mắt lìa đời!?
Tiếng súng đồng khởi
vang lên năm 1960. Nhưng phải 15 năm sau, với thế dựa của Nga, Trung hoa và
những người công chính yêu hòa bình khắp thế giới, nhất là ngay chính trên
đất Mỹ, mà BắcViệt mới chấm dứt được chiến tranh và thống nhất được đất
nước. Trong khi các Thầy như Trí Quang, Thiện minh và ‘nhóm’Ấn Quang đi theo
ánh sáng và di huấn của Thầy Quảng Đức, chỉ không đầy nửa năm đã đẩy
Washington đến chỗ phải nhắm mắt gạt bỏ những kẻ đang có thế bảo chứng vững
chắc của Vatican, những kẻ mà chính họ đã nuôi như con cầu tự suốt chín năm
ròng. Không chỉ gạt bỏ mà dứt gọn không nương tay nữa!
Thành quả đó không phải
ai cũng làm được và Phật giáo Việt Nam thời nào cũng làm được.
Thầy Trí Quang và Ấn
Quang có làm chuyện ấy với sự hợp tác của Bắc Việt không?
Câu trả lời dễ dàng tiên
đoán là: ‘Có!’ Trước tiên là của Vatican và đám cừu non qủy ám hợp ca với
những cai thầu ý thức hệ muốn đánh đến đồng MK, đến người Việt và hạt gạo
Miền Nam… cuối cùng!
Nhưng buồn cười hơn là
câu trảlời của đám con cháu Marx! Vì lý do chính thống và nhu cầu chính trị,
đám này hoặc vì muốn ‘tránh gian nguy tranh công đầu’ như lời nhạc Diệt
Phát-xít hoặc vì giáo điều nên chưa chịu chấp nhận một biến trạng thế
trị nào ngoài duy vật lịch sử và ‘đường hướng nhân dân’ cả!
Thử nghe lại những lời
của Hà văn Lâu, Trần Bạch Đằng và mấy ông bà sĩ phu, cán bộ đảng viên chỉ
biết mỗi một chữ ‘xịa’, nhìn đâu cũng thấy xịa, thì biết khi họ viết báo cáo
thành tích sau 1975! Đọc kỷ những sử liệu như Chiến Trường Bình
Trị Thiên [không ghi tác giả - nxb Thuận Hoá Huế 1985, 287 tr.],
Những Chặng Đường của B2-Thành Đồng - tập V- Kết Thúc Chiến Tranh 30 Năm
–Thượng Tướng Trần văn Trà - nxb Văn Nghệ TPHCM -1982, 333tr. - Đại Thắng
Mùa Xuân - Đại Tướng Văn Tiến Dũng - nxb QĐND-Hànội 1976, 322tr…thì thấy
rõ.
Ngầy ngật vì men say
chiến thắng, Quảng Đức và các Tăng Ni thánh tử đạo người ta còn không nhắc
đến huống nữa thầy Trí Quang, Thiện Minh!
Nhưng cái đám ‘quốc gia’
qủy ám chuyên ăn cơm viện trợ Mỹ một cách vô tích sự lại không lơ đểnh chính
trị kiểu đó!
Với đám này mọi chuyện
đều theo thánh ý Đức Thánh Cha và cha trên trời, nhưng với họ Việt Minh
chiếm nửa nước và mất Miền Nam lại không phải là do thánh ý cha trên trời
hay bên Vatican mà là do đám ‘Việtgian CS’, đám tranh đấu thân cộng, đám ăn
cơm quốc gia [dù là ăn chay!] thờ ma cộng sản mà Thầy Trí Quang và các thầy
cô Ấn Quang và tất cả dây mơ rễ má đều là những vật tế thần nhận hết tội lỗi
mất Miền Nam. Họ vẫn cay cú, có dịp là họ đánh hôi, đánh theo tinh thần bảo
vệ quốc gia, dành lại nước cha trị đến giờ thứ 25! Họ là ai? Câu trả lời sau
đây là điều đáng suy nghĩ…
Câu trả lời đây
là một điện thư của một người nổi sân si vì thương hại mấy thầy cô
bị bắt đội nón cối mang dép râu lỉnh kỉnh quá mà lên tiếng…Điện thư
đó viết như thế này…
Cảnh Giác
Những Chuyện Ruồi Bu…
Chụp "Mũ
Cối" Lên Đầu Chư Tăng Phật Giáo…
Chỉ cần một
người có trình độ nhận xét, phán đoán, biết dựa trên các luận điểm & luận
cứ…cũng thấy bọn này dơ bẩn, hèn hạ đến chừng nào. Nếu có đủ tư cách (còn
cảm thấy mình còn là một con người), thì hãy đưa những thông tin chụp mũ này
lên một phương tiện công luận (ví dụ một tờ báo uy tín, độc lập của Úc, Hoa
Kỳ, v.v… chứ không phải mấy tờ lá cải của lũ ngu dốt "tự làm Chủ Bút")*, hãy
để tên thật của mình, và nhận lãnh trách nhiệm với những gì mình viết và
nói… Thì nên nói & viết.
Đồng bào
nên cảnh giác những kẻ bồi bút, văn nô chuyên đánh phá Phật giáo dựa trên
một vài luận điểm, thông tin vu vơ (tin vịt, bịa đặt) không có thật… Chuyện
đánh phá chư Tăng Phật giáo trên internet chỉ đáng để gọi là "CHÓ SỦA
TRĂNG"…
Ngưỡng
nguyện Phật Pháp trường tồn!
[*]Đa số
những tờ báo Việt ấn hành tại Hoa Kỳ, Úc, v.v. đều là những tờ lá cải chưởi
bới bậy bạ, lỗi chính tả dày như rạ, văn phong côn đồ, biên tập chỉ là một
lũ ngu dốt thiếu chuyên môn. Đau thương thay cho lịch sử báo chí Việt tại
Hải Ngoại….
Chợ Xổm
Người Việt
Đã hai thứ
tóc trên đầu mà bọn ngu dốt và vô tích sự này không chịu yên thân, hết chụp
mũ người này cộng sản, người kia thân Cộng… Chúng đánh phá nhau như một cái
chợ, chẳng có chút gì gọi là văn hóa… Chư tăng PG tu hành chúng còn không để
các ngài/các thầy yên thân…
Thử hỏi:
Bọn người này đã làm gì cho quốc gia, quê hương & dân tộc ngoài việc chửi
bới, xuyên tạc, chụp mũ người khác… Đúng là bọn già tự xưng là ‘người Việt
quốc gia’ nhưng bị bệnh tâm thần, loạn tưởng.
Nên nhớ
rằng: bản thân lũ già lưu vong vô tích sự đang là những tên ăn mày nước Mỹ,
suốt ngày chỉ giỏi trò ngồi lê đôi mách…Một lũ rác rưởi của dân tộc Việt.
Một đoạn
viết chỉ vài dòng cũng có thể tìm ra hàng trăm lỗi chính tả…thì liệu chúng
có đủ kiến thức, học vấn để phục vụ hữu ích quốc gia????
Chúng tự
cho mình là đang làm ‘cách mạng văn hóa’ ư ?? cách mạng văn hóa kiểu Mao
Trạch Đông thì có.
Kết luận=
Đám gà què…Chuyên moi móc.
Tin Paris:
GIẢI THƯỞNG ĐẶC BIỆT 2008
Sau thời
gian dài nghiên cứu & tổng hợp thông tin kỹ thuật online, Cộng Đồng Người
Việt Hải Ngoại, Hội Đồng Giám Mục Thiên Chúa Giáo Việt Nam, Chính Phủ Lưu
Vong Việt Nam Lâm Thời, Hội Văn Chương Ba Xu, Tạp chí Ca-Tô-Lít News, v.v…
quyết định trao giải đặc biệt và phong tặng danh hiệu QUỶ PHÁ CHÙA SỐ MỘT
cho đồng chí Matthew Trần (email:
hi5forhrinvn@..... – Thành tích:
chuyên bôi nhọ chư Tăng, đánh phá Phật giáo trên các diễn đàn internet). Lễ
trao giải sẽ được diễn ra tại Đài truyền hình Việt Vong Bản – California vào
lúc 2 giờ chiều ngày 25/12/2008, dưới sự điều hợp kiêm Trưởng ban tổ chức -
Đại văn hào đao phủ văn chương Đặng Văn Nhâm.
Kính mời
quý đồng bào cùng về tham dự và khích lệ cho người có danh hiệu QUỶ PHÁ CHÙA
SỐ MỘT này.
Ghi chú:
Khi đi nhớ mang theo phân người pha nước tiểu và trứng thối…
Câu nói của
một thành viên Ban tổ chức: "
hi5forhrinvn@.....
<= thằng này nghe được câu nói, tin tức, bài viết nào bịa đặt, bôi nhọ,
xuyên tạc, chà đạp chư Tăng và Phật giáo… NÓ MỪNG NHƯ CHÓ GẶP CỨC"(
tieudietcs@gmail.com
)
[Nguồn: Tran Cong Ly congly2008@...
To: tamhoa1949@...
Date: Sat, Oct 25, 2008 at 9:14 AM
Subject: canh giac am mua pha hoai Phat giao
mailed-by gmail.com]
Khỏi nói thì tất cả đều
giả cả dù cho tên người nhận chẳng xa lạ gì với tôi. Tôi nghĩ rằng đây là
một điệnthư trấn an người nhận khi người nhận đang phải lãnh đòn hội đồng
sau khi tố cáo Võ văn Ái và đồng lõa qua mặt Thầy HQ và QĐ!?
Sau 1975, đồng lõa với
chủ lực của đám cừu non qủy ám chuyên đánh Phật Giáo để chạy tội đó là những
đấng khoa bảng tự nhận là ‘quốc gia’ núp sau bức tường sử liệu để che đậy
lòng cầu an sợ dấn thân nhập cuộc và lười suy nghĩ của mình bằng khẩu hiệu:
Không có thái độ hay ý kiến vì chưa có bằng chứng lịch sử rõ ràng!
Để thấy rõ bức tường sử
liệu này thì không gì bằng đọc những cuốn sử như VN Pháp Thuộc Sử -1961
của Phan Khoang [không ghi nơi và năm tái bản], VN Thời Pháp Đô Hộ
của Nguyễn Thế Anh [Lửa Thiêng SG -1970] hay 82 Năm Việt Sử của LM
Nguyễn Phương [Đại Học Sư Phạm Huế xuất bản 1963] hay Khi Đồng Minh Tháo
Chạy của Nguyễn Tiến Hưng [cơ sở xuất bản Hứa Chấn Minh, CA.2005.]
Tác phẩm của Phan Khoang
còn phản ảnh chút xót xa phẫn hận khi nói đến tình cảnh lệ thuộc Pháp,
Nguyễn Thế Anh thì kể chuyện Pháp đô hộ Việt Nam như kiểu thiên hạ kể chuyện
ngàn lẻ một đêm trong khi sách của Nguyễn Phương là một tự thú ngây thơ về
tội ác làm mất nước của dòng họ Nguyễn Ánh và tội ác đồng lõa của Vatican và
đám cừu non qủy ám tiếp tay cho Pháp cướp nước còn Nguyễn Tiến Hưng thì biện
minh cho việc VNCH không ‘thua’ với giọng điệu bà Phán Phom bênh vực cho Xuân
Tóc Đỏ!
Có nhìn kỷ cuốn Khi
Đồng Minh Tháo Chạy của Nguyễn Tiến Hưng thì thấy rõ. Đầu sách tác giả
trích câu của Kissinger nặng lời với đám lãnh đạo VNCH, trong đó có tác giả,
bằng câu nguyên văn ‘sao chúng không chết phứt cho rồi?’! Lật bìa sau lại
thấy tácgiả khúm núm cười ruồi bên cạnh Kissinger như con pet dog,
chó kiểng, được chủ thương tình cho ngồi lên đùi!
Thật khó mà hiểu chuyện
trái cựa đó nếu người đọc không để ý câu ghi chú dưới tấm hình: Tiến sĩ
Henry Kissinger và Tiến sĩ Nguyễn Tiến Hưng. À thì ra thế! Tiến sĩ ngồi
với tiến sĩ! Dù là ngồi khép nép bên kẻ từng nặng lời rủa sả cả nhà cả họ
nhà mình! Nhằm nhò gì! Miễn là được ngồi và được chụp hình với ông tiến sĩ
để khoe bà con là được rồi!
Sách của ngài tiến sĩ
này chứa hàng đống sử liệu cho thấy VNCH sụp đổ mà không hề ‘thua’ nhưng lại
không thấy có sử liệu nào cho thấy là VNCH ‘thua’ bộ tam sên
Nixon-Kissinger-Bunker cả!
Từ sau 1975 đến nay,
Nguyễn Tiến Hưng&Co. kiểu Nguyễn văn Lục, Nguyễn văn Chức, Lữ Giang Nguyễn
Cần… chỉ ăn rồi hờm sẵn một chuyện xem có người nào, sách nào, bài báo nào,
sử liệu nào thương vay khóc mướn cho mình không, tố cáo những kẻ phản chiến
đối lập giùm mình không!? Quyển Việt Nam Tự Do - Từ Ngô Đình Diệm Đến Lưu
Vong của Phạm Kim Vinh là một ví dụ. Ai chịu tội nghiệp mình thì khúm
núm gọi bằng ông, ai nặng lời chê bai mình ăn hại đái nát thì kêu bằng thằng
tuốt tuồn tuột! Chẳng khác gì ngày xưa hồi chánh viên Kim Nhật khi viết về
Tòa đại sứ Mỹ bị tập kích trong vụ Mậu Thân đã gọi người lính Mỹ là ÔNG [ông
Mỹ] và người du kích cảm tử là THẰNG [thằng VC] vậy!
Hàng năm, Nguyễn Tiến
Hưng & Co. chỉ lăm le xem có sách nào, bài báo nào hay tài liệu đến kỳ giải mật
nào chứng tỏ nhóm Phật giáo tranh đấu là ‘thân Cộng’, ‘thành phần thứ ba’ hay
tệ lắm thì cũng ăn cơn quốc gia thờ ma CS, làm lợi cho BV…thì lôi ra tố khổ
vừa hả tức, hả tiếc, vừa gánh hết tội dùm họ!
Cứ đến định kỳ giải mật
thì thư khố Mỹ lại bạch hóa một số hồ sơ chứng tỏ người này là CS, người kia
không có bằng chứng CS. Năm nay, những hồ sơ ấy hình như đã đi đến kết luận
Thầy TQ và ‘khối’ẤQ không phải là CS, và Ấn Quang không do CS
giật giây!
Ô hay! Cứ bám vào sử
liệu và những hồ sơ giải mật này thì không khéo có ngày người ta phải nói
ông Văntiếndũng, ông Phạm Hùng và cả ông Lê Duẫn không phải là CS, không có
hồ sơ chứng tỏ là CS lắm?!
Ngày 27/08/2008 Hoàng
tôi nhận được hồ sơ dưới đây do một thân hữu chuyển cho với nguồn ghi rõ
ràng như sau:
From:…..@gmail.com>
to VN-Politics@yahoogroups.com
date
Wed, Aug 27, 2008 at 9:20 PM
subject
ThaoLuan@yahoogroups.com,
mailed-by gmail.com hide details 9:20 PM (38 minutes ago)
Only
Religions Count in Vietnam: Thich Tri Quang and the Vietnam War
Nguyên tác
tiếng Anh: http://www.hoadam.net/ThichTriQuang_MSA.pdf
Nghiên cứu
của JAMES McALLISTER, giáo sư Williams College, dựa trên hồ sơ lưu trữ của
Bộ ngoại giao Mĩ. Trần Ngọc Cư dịch từ tiếng Anh.
"Chỉ có tôn
giáo là đáng kể ở Việt Nam":
Thích Trí Quang và Chiến tranh Việt Nam
JAMES
McALLISTER Trần Ngọc Cư dịch
Modern
Asian Studies 42, 4 (2008) pp. 751–782. C_ 2007 Cambridge University Press
doi:10.1017/S0026749X07002855 First published online 30 July 2007
‘Only
Religions Count in Vietnam’: Thich Tri Quang and the Vietnam War
JAMES
McALLISTER
Department
of Political Science, Williams College, Williamstown, MA 01267 Email:
jmcallis@williams.edu
Trước đó mấy ngày Hoàng tôi được
một người học trò cũ chuyển cho tàiliệu tươngtự với những thôngtin cụthể
hơn:
From:…..diencaohuu@
….
To Vietsu <vietsu1949@ …. thầy giới tử…..@gmail.com>, thichnhattu@...Minh Pham@...dung45@...dangtien@...
date Thu, Aug 21,
2008 at 1:09 AM
Subject Fw: Nghien cuu Su hoc: Bai viet ve TTQ
dua tren tu lieu giai mat cua Bo Ngoai giao
Mailed-by yahoo.com
Quí bạn
thân mến,
Mình vừa
dịch một bài nghiên cứu về Thích Trí Quang, đăng trên Diendan Forum. Đây là
một bài nghiên cứu lịch sử mà mình hi vọng đối với quí bạn không có ý nghĩa
chính trị nào hết:
http://www.diendan.org/phe-binh-nghien-cuu/mot-nghien-cuu-ve-lap-truong-cua-ht-thich-tri-quang/
Nếu quí
bạn thấy đọc trên mạng bị mõi mắt, xin mở attachment để đọc cho tiện.
Mình
đang nghĩ đến nhà Huế học… nhưng không có email address của anh ấy. Nhờ quí
bạn forward giùm.
Vì Huế
từng là cái nôi của Phong trào Tranh đấu Phật giáo, biết đâu bài này cũng là
một bài rất đáng đọc.
Kính
chúc thân tâm an lạc.
Trần
Ngọc Cư
Hoàng tôi đã hồi âm cám
ơn người gửi với những lời lẽ sau:
Đ….ơi,
Mấy chuyện tào lao ba trợn làm bộ làm tịch mà Đ. nói đã xảy ra rồi đó.
Sử kiện
là cái áo giáp, cái mũ ni giúp kẻ sỉ, kể cả VN và Mẽo, che đậy những tồi hèn
của mình.
Đem bom
dội hàng tấn lên đầu bà con đồng bào mình, mình tránh không nói đúng hay
sai, không phản đối mà cũng không ủng hộ! Phải chờ sử kiện đã! Trí thức mà!
Ông Tây
giết cha mình, hiếp mẹ và em gái mình, bắt em trai mình làm tôi đòi... Ông
Tây đó có sai không? Phải chờ TÀI LIỆU GIẢI MẬT đã! Không thể vội vàng! Phản
đối là THÂN CỌNG, LÀM LỢI CHO CS! là ĂN CƠM QUỐCGIA THỜ MA CS...
Tríthức là rứa đó, chịu không chịu thì thôi! Vui hí?!
Nhớ nhau thường an lạc
hoàngđôngtà
Hồi âm đó tôi đã Cc cho
những người cùng nhận điệnthư. Sau đó anh ĐT đã trao đổi với QN về tài liệu
trên và QN đã hồi âm những băn khoăn của anh ấy như sau:
From TD…
To…gmail.com>,…ozemail.com.au> date Thu, Aug 21, 2008 at 1:43 AM
subject Re:
Nghiêncứu Sử học: Bài viết về TTQ dựa trên tư liệu giải mật của Bộ Ngoại
giao Mĩ
hide
details 1:43 AM (8 hours ago)
DT hỏi
G., M.: cái này là cái gì?
Thân,
DT
QN đã hồi âm anh ĐT. như
sau:
Anh T.
oi,
Bài TNC
đăng trên Diễn Đàn mà sao đại ca không biết. McAllister là học trò của Paul
Mus, có viết Vietnamese and their Revolution. Y chỉ phỏng theo Vietnam Entre
Deux Guerres (tha lỗi cho tiếng Tây của tôi) của Paul Mus. Tôi thấy ‘lui’
tầm thường nên không có theo dõi nữa. Không biết có thêm tác phẩm nào nữa
không.
Theo trí
nhớ của anh G., TNC…có ý tốt thông tin cho anh em biết, nhất là sau khi ông
Liên Thành 'khám phá' ra Thầy Trí Quang là Cộng Sản. Cám ơn anh TNC và Đ.H
(bây giờ mới biết là người thủ thành đài phát thanh Tiếng Nói Cứu Nguy PG
năm 1966) chuyển thong tin cho anh em.
Tuy
nhiên có mấy nguồn thong tin còn sờ sờ ở Mỹ như Nguyễn Khánh, Nguyễn Cao Kỳ
hay thầy TQ ở Saigon không thấy các sử gia VN đến phỏngvấn. Cho đến khi họ
chết hết rồi thì lại dựa vào các tài liệu giảimật!
Anh T.
có rumour nào cho biết là ông DươngVănMinh có viết gì không (con trai ông
Minh ở Pháp?) Ông Đính và Nguyễn Chánh Thi thì nóng tính quá. Nghe mấy ông
Mỹ con như Bùi Diễm hay Trần Thiện Khiêm hoài nhức đầu quá!
Anh G.
quạu là vậy! Già mà còn hay quạu! Ha! Ha!... M…
Tài liệu tôi nhận được là
của James McAllister, Only Religions Count in Vietnam: Thich Tri Quang
and the Vietnam War do Trần Ngọc Cư chuyển Việt, Chỉ có tôn giáo là
đáng kể ở Việt Nam:Thích Trí Quang và Chiến tranh Việt Nam nguyên văn
như sau: (bấm hàng nối để đọc)
THÍCH TRÍ QUANG VÀ CHIẾN TRANH VIỆT NAM
Bài tổng lược của JAMES McALLISTER mà Trần
đình Ngọc Cư đã chuyển Việt, dù chỉ
tóm lược cũng đã dài đến 20.323 chữ, 222 câu, 1.728 hàng … và 94 chú thích
về nguồngốc sửliệu như sách, bài báo, thùng tài liệu…chôn trong bóng tối suốt
- 44 năm sau ngày phong trào tranh đấu Phật giáo phát khởi ở Huế, - 44 năm sau
ngày Đệ nhất CH sụp đổ - 32 năm sau ngày ‘khối’ Ấn Quang cùng với GHPGVNTN bị
xóa tên và các Thầy Cô phải lục tục ngồi chung sinh hoạt với các cô các bà để
bàn chuyện kế hoạch hóa gia đình …như thời trước Dụ số 10 cho phép quý vị ấy
được ngồi với các hội đá banh, đua ngựa, đua ghe…
Các tôn giáo bạn thì khỏi mất thời giờ với mặt trận ngừa thai ấy, nên họ có
thừa thời giờ bảo vệ thực lực, tính chuyện chui sâu trèo cao chuẩn bị ‘đại
thắng lợi’ [nói lái mật khẩu này là đợi thắng lại] …
Giáo hội bạn khéo léo phân thân đẩy một nhóm lèo tèo ra ‘hồ hởi phấn khởi chào
đón cách mạng’ trong khi đại bộ phận vẫn an toàn để chuẩn bị mang bàn thờ xuống
hồ lấy cớ đòi đất cho tòa đại sứ Vatican châm ngòi cho một vụ Gdansk ngay
giữa thủ đô Hànội.
Người ta đang chờ đợi để đọc tự kiểm của qúy ông Đỗ đình Hưng và Ngô yên thi
giải thích qúy ngài đó đã đoàn kết tôn giáo thế nào mà hết Nguyễn văn Lý quậy
thăm dò đến vụ mang bàn thờ đi đòi lại tài sản cho thánh bộ ngoại giao Vatican?
Nhóm Hồ ngọc Nhuận-Ngô công Dức-Võ long Triều-Nguyễn văn Binh đã được ‘bảo vệ’ như
thế nào trong chiến dịch truy kích địch bằng cải tạo tư sản và học tập? Nhóm này
đã làm kiểm điểm như thế nào về vụ Đức Tổng Nguyễn văn Bình chống ngưng chiến,
chống ngưng oanh tạc Bắcviệt và ủng hộ giải pháp dùng nguyên tử ngoài Bắc?
Tổng thống Phát chính Hy của Nam Hàn và TT Salvador Allende của Chile không
chết vì loạn quân mà đã bỏ mạng vì âm mưu chui sâu trèo cao! Quanh qúy ngài
như TBT-NĐM, CTN-NMT, TT-NTD đương nhiệm thì sao?
Có lẽ đã đến lúc nghĩ đến chuyện đền ơn Võ văn Ái và HT Quảng Độ vì công tác
liên tôn dương đông kích tây che đậy cho âm mưu chui sâu trèo cao chuẩn bị
cho…nước cha trị đến của tôn giáo bạn? Qúy ngài cứ như Thục phán lăm le dồn
hết lực lượng đối phó và trấn áp ban tam ca Võvăn Ai-Ỷ lan-Quảng Độ và đám nhóc tỳ
chạy hiệu Thiện Hạnh, Thiện Minh, Không Tánh mà quên Mỵ Châu ngồi sau lưng!
Như vậy là... - 30 năm sau ngày Thầy Thiện Minh chuyển nghiệp trong lao tù
… - 44 năm sau những người đồng hương qủy ám và những trí thức tôn thờ sử liệu
nhắm mắt lặp lại vài tín lý phát xuất từ một số nhân viên tòa đại sứ Mỹ,
Vatican và tập đoàn NĐD cho rằng Thầy Trí Quang là CS, PGVN bị CS giật giây…Và -
32 năm sau ngày Miền Nam sụp đổ, - 1 năm trước Vesak2008, khi mà khắp hang
cùng ngõ hẹp của đất nước rợp bóng LÁ CỜ PG QUỐC TẾ mà các Thầy Cô trong đó
có Thầy Quảng Đức, các thánh tử và Thầy Trí Quang quyết liều mạng bảo vệ non
nửa thế kỷ trước đây… - bao nhiêu năm Thầy Trí Quang, các thầy cô, các Phật
tử tranh đấu bị chụp mũ, vu khống, đày ải, trả thù bây giờ…
…Mới có bằng chứng sử liệu cho thấy các sử gia Mỹ, những cơ quan công quyền
từng là đầu não của chiến tranh Việt nam như Tòa Đại sứ Mỹ ở Saigon, Bộ
Ngoại giao, Quốc phòng và cơ quan trung ương tình báo…cũng như thư khố quốc gia,
thư khố Quốc hội Mỹ…nhất trí đi đến kết luận là không có bằng chứng gì cho thấy
Thầy Trí Quang là CS như kết luận của quý ông cựu trưởng ty cảnh sát cắc ké và
đám trí thức ‘quốc gia’ qủy ám bao nhiêu năm nay từng hợp ca!?
Ô hay?! Thầy Trí Quang không phải là ‘cộng sản’ vậy có phải Thầy là người
‘quốc gia’ không? Nhưng ‘quốc gia’ là gì? Tại sao các Thầy phải là quốc gia
theo ý nghĩa phải rữa tội, phải chịu phép bí tích trước khi chết mới được lên
thiên đàng?
Lại nữa, Miền Nam có quốc gia đâu mà theo phe quốc gia?! Trước 1945 thì là
một thuộc địa của Pháp, rồi thuộc địa đó trở thành tài sản riêng của
quốc trưởng bù nhìn. Muốn có quốc gia mà thờ thì cũng không có mà!
Mặt khác, Miền Nam loạn lạc sống nhờ gạo Thái lan, Phi-luật-tân, thịt heo
đông lạnh của Ý, la-de của Pháp, Coca-cola của Mỹ thì cơm đâu mà ‘ăn cơm
quốc gia thờ ma CS’?! Ăn gạo viện trợ Mỹ mà thờ Vatican thì có?! Chưa kể là
‘quốc gia’ Miền Nam đã được dâng đứt cho Đấng Tối Cao khỏi cần dân chủ, khỏi
cần trưng cầu dân ý từ lâu rồi. Cho nên các đồng hương qủy ám vẫn thuần
thành
nghĩ thà mất nước không thà mất chúa là vì vậy! Nước đã dâng cho chúa rồi mà
đâu còn mà sợ mất!
Kinh sách Phật giáo có nói đến từ bi, ngũ giới, giới sát, lục hòa, vô úy
thí, bình đẳng giải thoát… chứ có kinh nào, pháp tổ nào khuyến cáo người
Phật tử phải xem quốc gia-việt minh, tư bản-cộng sản như những ý thức hệ không đội
trời chung?! Vậy thì tại sao Thầy Trí Quang, các Thầy, các Phật tử tranh đấu
muốn giải thực, thương người, thương nước thì phải sắp hàng ý thức hệ?!
Có kinh nào, pháp tổ nào dạy chế độ phải tôn trọng thị trường tự do, phó mặc
việc sản xuất, tiêu thụ cho tư nhân như Miền Nam trong tay các đại ca Chợ Lớn
ngày xưa? Cũng không có kinh nào, pháp tổ nào khuyến cáo phải tổ hợp hóa tất
cả những phương tiện sản xuất và hoạt động phân phối các mặt hàng. Không phải
xã hội chủ nghĩa nào cũng là cộng sản, không phải XHCN nào cũng cưỡng đoạt mọi
phương tiện sản xuất từ tay cá nhân, cũng quốc hữu hóa tất cả phương tiện sản xuất
theo kinh điển Marx cả!
Bài học cải tạo xã hội chủ nghĩa kinh điển vội vàng lụp chụp ở Miền Nam sau 30
tháng Tư 1975 vẫn còn sờ sờ ra đó cho những ai đã nghĩ rằng có thể tiến nhanh
tiến mạnh mà còn tiến vững chắc từ một xã hội vô định hình như xã hội Miền
Nam
lên XHCN rồi CSCN!
Cho nên đòi hỏi Thầy Trí Quang, các thầy cô, các Phật tử tranh đấu phải
‘quốc gia’ hay ‘Mác-xít’ khi dấn thân vào những chuyện thế trị thì cũng chẳng
khác nào đòi xem bằng tốt nghiệp của người y tá từ trên xe cứu thương bước
xuống để cấp cứu một bệnh nhân bị đột trụy đang dựt tete dưới đất! Hình như
kinh có nói thấy người bị tên bắn thì lo cấp cứu, đừng hỏi nạn nhân là ai, ai
bắn, bắn từ đâu, tại sao? Nhưng một số các sử gia khoa bảng Việt lại thích
những câu hỏi này lắm, vì đó là những câu hỏi giúp họ an lòng bám lấy những
‘anninh giữa lũy đồn’ai chết mặc ai …!
Phải chờ đến ba bốn chục năm sau phe quốc gia mới yên lòng với quyết đáp
Thầy Trí Quang không phải là cộng sản và những người trong phe xã hội chủ
nghĩa kinh điển mới sững cồ…À! Hà!...Thấy chưa?!… Tôi đã nói mà!..
Đúng là ruồi bu, đúng là tếu! Hay như lời nhắn gửi của người học trò cũ
của tôi: làm bộ làm tịch, tào lao ba trợn, ba láp ba xàm!...
Mấy chục năm nay ở xứ người tôi gặp không ít những kẻ chuyên nghề gặp ai
không đồng ý với mình là đè người ta ra bắt thử dép râu nón cối! Tôi thường
thưa những kẻ đó: Quê tôi có phương ngữ ‘phân khô năm nắng’ [thì thành bụi,
hết thối!] quý vị thuộc loại hai ba nắng sền sệt, ngán lắm! Cho nên trước
mặt tôi không có qúy vị, sau lưng tôi cũng không có qúy vị. Tôi không cần
tình bạn của qúy vị, không xin dzốp của qúy vị, không nghĩ chuyện giành giật
chức vụ CKCC [cọng kẽm cọng chì] nên cũng không cần phiếu và tiếng hoan hô
vỗ tay của qúy vị. Xin miễn cho tôi dài lời!
Đã nguyện như thế nhưng tôi không khỏi động lòng khi đọc bài dịch của
Trần
đình Ngọc Cư .
Tôi không nghĩ Trần
đình Ngọc Cư , và cả James Allister, đã làm thầy cãi không
công cho Thầy Trí Quang hay ‘phe’ Ấn Quang, tôi chỉ nghĩ có thể Trần
đình Ngọc Cư ,
cũng như Allister, đã thực hiện đúng nếu không phải là Vô Úy thí trong Tứ
Nhiếp pháp thì cũng là tinh thần Khẩu Hòa của Lục hòa vậy. Ít ra thì cũng còn
người nhớ thế nào là công lý thiên nhiên [natural justice]. Rủi cho Trần
đình Cư
là đã đội nón rơm mà chữa lửa. Bằng chứng là truyền thông trong nước làm ngơ
như không có là chuyện tự nhiên dễ hiểu nhưng bài viết và bài dịch với
tinh thần Jesus từng khuyến cáo trả lại cho Ceasar những gì của Ceasar đâu
có được những cơ quan ngôn luận nổi tiếng ngoại quốc đăng lại! Lương tâm và sĩ khí
cũng ngán những kẻ già mồm! Mà sợ là phải…
Sau khi bài báo và bài dịch được phổ biến thì ngày 13/09/2008 có vọng âm
từ một người ký tên là ‘Cu si Nhat Hanh’ phổ biến một bài phê bình với địa chỉ
điện thư hatien<vanctnguyen@...
Bài viết này nhân danh chính nghĩa quốc gia chống CS để làm một tabula
rasa, sổ toẹt hết, đập hết, lý do là tác giả bài viết này ‘phát hiện’ TĐC là
‘Nguyên Khôi Trần Đình Cư cùng với Nguyễn Như Được làm đài phát thanh Quê
Hương, San Jose, dưới sự chỉ đạo của Mặt Trận Kháng Chiến Mafia Hoàng Cơ
Minh’.
Bài này còn mạnh dạn tố cáo Mạng Lưới Nhân Quyền - Human Rights - Asia
Watch là đồ giả, những nhân vật tiếng tăm của tập thể gốc Việt ở Mỹ như các bà
Đoan Trang mà tác giả còn biết cả bí danh là Hellen Huyền Nguyễn, bà Bút
Vàng Đỗ Thị Thuấn, bà Nguyễn Việt Nữ mà tác giả vạch mặt là cựu Nữ Y Tá Hộ Lý
cho Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam, các ông như Hoàng Duy Hùng, Phạm văn
Thành, Nguyễn Ngọc Bích, Đoàn viết Hoạt đều là ‘cò mồi cho Tổng Cục Phản
Gián Hà Nội và những vị tu hành như Nguyễn văn Lý, Chân Tín, Nguyễn Ngọc
Lan, Nguyễn Như Thể, Phạm Minh Mẫn đều chỉ là ‘tranh đấu cò mồi’, trong khi
các cơ quan ngôn luận có tiếng tăm như Người Việt, Việt Báo, Ngày Nay, Thời Báo San Jose,
Con Ong…đều là ‘cò mồi Cộng sản và Mặt Trận Kháng Chiến Mafia Hoàng Cơ
Minh’. Nhưng chính cái mặt trận này cũng có vấn đề vì theo lời tác giả bài đại
cáo này thì [ông Hoàng Cơ] ‘Minh có anh ruột là Trung tướng Công An Việt
cộng hiện nay làm chó săn cho Cộng sản’[sic]. [nguồn: hatien
vanctnguyen@..... Subject: [PhoNang] Cu Si Nhat Hanh: Bo Tam Sen Nguyen chi
Thien, Ly Tong, Tran Dinh Cu (1)To:..... Date: Saturday, September 13, 2008,
7:52 PM]
Điều đáng ngạc nhiên là những lời tố cáo có xuất xứ như thế lại không gây
một phản ứng nào từ các cơ quan, các vị được phong thần cả?! Trong khi Thầy
Trí Quang và các thầy cô Ấn Quang thì cứ bị lôi ra hành tội là thân cộng, ăn
cơm quốc gia thờ ma CS, là bị CS giựt dây…
Nhìn thấy việc làm đơn độc can trường trí thức của Trần
đình Ngọc Cư tôi mới cảm
thấy tâm phục Chánh Đạo Vũ Ngự Chiêu. Công trình sử học của Chánh Đạo Vũ Ngự
Chiêu đúng là việc làm của một kẽ sĩ bất chấp những mắc mớ phe phái quá khứ can
trường nhìn vào dòng sinh mệnh của quê hương tổ quốc trong hồi quặn mình
trưởng thành tự lập.
Phật đản năm nay, khi được nhìn những hình ảnh từ quê nhà rợp bóng cờ ngũ
sắc. Hoàng tôi quay quắt nhớ Thầy Trí Quang, các Thầy Cô và các anh chị em
từng theo tôi xuống đường giải nghiệp tử năm 1963…
Tôi ước mong được thưa với Thầy xin Thầy đừng buồn, việc phải làm cho
quê hương và đạo pháp Thầy đã làm. Tiếng bom, tiếng súng ngưng một ngày, một
giờ, chết chóc, thương vong, tàn phá ngưng sớm phút nào, giờ nào đó là công
của Thầy, của các thầy cô Ấn Quang.
Phật giáo không tin con người và sự sống thiêng liêng không phải do đấng
tạo hóa sinh ra nhưng là vì con người có ý thức giác ngộ giải thoát. Và giác
ngộ giải thoát không phải là một ân sủng nhưng là do ý thức và nỗ lực của mỗi
người.
Từ bi với người là từ bi với khả năng bình đẳng giác ngộ và giải thoát đó.
Tôn trọng sự sống là tôn trọng khả năng bình đẳng giác ngộ và giải thoát đó.
Vận động tự do, dân chủ, nhân quyền, đòi độc lập tự chủ là đòi cơ hội thuận thảo
để lo việc giác ngộ giải thoát đó.
Chống ngoại xâm, chống chiến tranh, vận động hòa bình là để bảo vệ điều kiện
tập thể cho việc bình đẳng giải thoát đó.
Thầy và các thầy cô đã làm và làm hết sức mình. Tất cả còn lại chỉ là
nhân quả và khế cơ khế lý…
Tháng Tám 1963, Thầy tỵ nạn trong Tòa đại sứ Mỹ. Tháng Tư 1975, Thầy không
di tản, không vượt biên nương thân xứ người. Đó là một niềm tự hào cho đất
nước, một quà tặng cao quý cho một tổ quốc đã sạch bóng quân thù, hết hận thù,
chém giết, tàn phá!
Tôi ước mong được bạch Thầy như thế…Và rồi cùng Thầy đi thắp nén hương
vọng bái anh linh các thánh tử đạo, Thầy Thiện Minh, các thầy cô, các anh chị
em 45 năm trước từng nghe Thầy dằn từng tiếng: 'Chúng tôi đã đến lúc bị bắt
buộc phải tranh đấu cho chủ trương tôn giáo bình đẳng. Chúng tôi không từ chối một
hy sinh nào!’
Âm vang Quảng Đức, Ấn Quang, Thiện Minh, Trí Quang… sẽ vang vọng mãi với
thời gian như Vạn Hạnh, Ngô Chân Lưu, Trúc Lâm điều ngự, Tuệ Trung thượng sĩ…
Từ chốn lưu đày 31/10/2008
nhớ Phật Đản 1963
LỜI NÓI LẠI CHO ĐÚNG CỦA NGƯỜI DỊCH TRẦN NGỌC CƯ
| Thưa Thầy,
Em là Trần Ngọc Cư, học trò xa xưa của thầy ở Đại học Văn
khoa đây. Trước hết, em mừng là thầy vẫn còn nhiều nhiệt huyết đối với quê
hương và đối với Phật giáo. Thứ đến, em rất mừng là thầy đã đọc bản dịch một
bài nghiên cứu của McAllister do em chuyển ngữ và đăng trên báo mạng Diễn
Đàn và thầy có nhã ý gửi lời khen đến dịch giả (qua email chuyển qua anh
Đặng Tiến, rồi qua anh Nguyễn Ngọc Giao [báo mạng Diễn Đàn], cuối cùng đến
em).
Bây giờ thầy cho em thưa với thầy về một chi tiết không
được chính xác trong bài viết của thầy: Người dịch bài viết của McAllister
về thầy Trí Quang là Trần Ngọc Cư chứ không phải là Khôi nguyên Trần Đình
Cư, như được Cư sĩ Nhất Hạnh phát hiện và thầy đã trích lại.
"Sau khi bài báo và bài dịch được phổbiến thì ngày
13/09/2008 có vọng âm từ một người ký tên là ‘Cu si Nhat Hanh’ phổbiến một
bài phêbình với địachỉ điệnthư hatien<vanctnguyen@...
Bài viết này nhân danh chínhnghĩa quốcgia chống CS để làm
một tabula rasa, sổ toẹt hết, đập hết, lýdo là tácgiả bài viết này
‘pháthiện’ TĐC là ‘Nguyên Khôi Trần Đình Cư cùng với Nguyễn Như Được làm đài
phát thanh Quê Hương, San Jose, dưới sự chỉ đạo của Mặt Trận Kháng Chiến
Mafia Hoàng Cơ Minh’."
Em bây giờ đã 64 tuổi rồi, không phải vì chữ danh mà em
phải đính chính, nhưng em e ngại khi bị đồng hoá với những người trong giới
danh lưu "màu cờ sắc áo" ở Mĩ. Hồi ở trong nước, em tốt nghiệp ĐHSP, ra dạy
Nguyễn Hoàng QT đến 1972 thì vào Kiểu Mẫu Huế, năm 1974 sang Mĩ tu nghiệp.
Thời trung học, học cùng lớp với Nguyễn Quốc Vọng (hiện ở Úc), ra dạy Nguyễn
Hoàng thuê nhà ở chung với Cao Hữu Điền. Em không hề ở trong Đoàn Sinh viên
Phật tử Huế. Có thể thầy lầm em với anh Hồ Cư, người Quảng Nam bị Công giáo
Phú Cam hành hung cùng với sinh viên Lê Thanh Xuân.
Nói gì thì nói, chứ có dịp để hỏi thăm thầy là em vui rồi.
Kính chúc thầy và bảo quyến thân tâm an lạc. (Em xin gửi carbon copy email
này đến quí vị đã có dịp đọc bài viết của thầy -- qua dạng ẩn danh Bcc.)
Trân trọng, Trần Ngọc Cư
|