 |
13 tháng 5, 2009
|
LTS: Nhà báo độc lập Trần Nhật Phong tham dự buổi sinh
hoạt hội luận do đài SBTN thực hiện vào chiều ngày thứ Sáu, 29
tháng 4, 2009 tại trụ sở của SBTN. Dưới đây là nhận định riêng
của Trần Nhật Phong. Ý kiến của nhà báo Trần Nhật Phong phản ảnh
quan điểm riêng, không phải là quan điểm của Việt Weekly. Việt
Weekly với chủ trương diễn đàn đa chiều, không bênh vực hay cổ
vũ cho bất kỳ một phe phái nào, chỉ muốn làm vai trò thông tin
và dành phần quyết định cho độc giả. Do đó, Việt Weekly xin dành
diễn đàn cho bất kỳ phe nhóm nào có nhu cầu lên tiếng, trình bày
quan điểm của mình trong tinh thần tương kính và tôn trọng. (V.W.)
Tôi đến đài SBTN là lúc gần 6 giờ, theo lời mời của nhà báo
Vi Anh Bùi Văn Nhân, trong cuộc hội thảo do đài này tổ chức nói
về hiểm họa của Trung Quốc đối với Việt Nam. Khi bước vào hội
trường thu hình, tôi nhìn thấy đã có khoảng hơn 40 người có mặt,
đa số là thành phần báo chí và một số nhân vật thường tham gia
sinh hoạt cộng đồng, theo lời của ông Vi Anh thì chương trình hội
thảo này sẽ kéo dài 3 tiếng đồng hồ và được trực tiếp phát hình
trên hệ thống DirecTV cũng như trên trang Web của SBTN.
Khoảng 6
giờ 15 thì chương trình bắt đầu, người được xem là điều hợp
chương trình có tên là Cát, tôi không biết họ, anh đứng ở góc
bên phải của sân khấu nếu nìn từ dưới lên. ở giửa có một bàn dài
và có 4 người đã ngồi sẳn, đến từ trái sang thì có ông tiến sĩ
Mai Thanh Truyết, cựu đại sú Bùi Diểm, nhà báo nhà chính trị Võ
Long Triều và cuối cùng là cựu tướng Lê Minh Đảo. Ngay từ lúc mở
đầu, đã có một số trục trặc về kỷ thuật, rồi sau đó cô Diệu
Quyên cho biết, trong lúc thu hình người tham dự không thể chụp
hình hoặc thu video.
Ông Võ Long Triều giử nhiệm vụ điều họp cho
các tham luận viên, ở lúc này tôi thấy có sự lủng củng, vì không
biết ông Võ Long Triều hay anh Cát mới là người điều hợp chính,
vai trò bị lẫn lộn. Ngay khi bắt đầu thu hình có một khan giả
gọi vào đặt ngay câu hỏi rằng tại sao không có mặt của cựu tướng
Lữ Lan, dù rằng con gái của ông là cô Lữ Anh Thư cũng đang có
mặt trong sàn quay, theo lời giải thích của ông Võ Long Triều
thì ông Lữ Lan đã có mặt tại Quận Cam nhưng vì lý do sức khỏe
nên đã không thể tham dự, dù rằng ban tổ chức đã có chuẩn bị chổ
ngồi cho ông Lữ Lan. Tuy nhiên sau đó ông Đoàn Trọng trong phần
phát biểu cho biết, cô Lữ Anh Thư xác nhận rằng sức khỏe của ông
Lữ Lan rất tốt hoàn toàn không có vấn đề.
Phía những người ngồi
trên bàn cho biết, họ sẽ thảo luận 3 đề tài chính, đó là vụ
chính phủ Việt Nam cho phép Trung Quốc khai thác Bauxit tại cao
nguyên trung phần Việt Nam, hiệp ước biên giới giửa Việt Nam và
Trung Quốc cũng như việc Trung Quốc muốn chiếm quần đảo Trường
Sa, và thứ ba là hiểm họa của Trung Quốc đối với Việt Nam. Ông
Võ Long Triều cho biết mổi đề tài sẽ thảo luận khoảng một tiếng
đồng hồ, đồng thời cho biết sẽ thảo luận vấn đề Bauxit trước.
Tiếp đến ông chuyển Micro cho các người còn lại trên bàn, bao
gồm các ông Bùi Diểm, Lê Minh Đảo và Mai Thanh Truyết, riêng ông
Mai Thanh Truyết thì tường trình về chuyên môn của ông trong vấn
đề môi sinh, đồng thời tố cáo rằng việc khai thác Bauxit không
có lợi cho Việt Nam, ngược lại sẽ gâ ảnh hưởng môi sinh, cũng
như tạo cơ hội cho lao công Trung Quốc tràn sang Việt Nam.
Ở
điểm này cô Lữ Anh Thư xin phát biểu và cho biết, một công ty
của Hoa Kỳ đã chính thức ký kết với một công ty trong nước Việt
Nam để khai thác Bauxit cũng trên khu vực cao nguyên trung phần
Việt Nam, cô nói thêm rằng phía Hoa Kỳ chiếm 49% còn phía Việt
Nam chiếm 51%, văn thư chính thức được công bố hôm 28 tháng tư,
tức là chỉ một ngày trước buổi hội thảo, thông tin này đưa ra
khiến ông Mai Thanh Truyết bị lúng túng, không biết ông lúng
túng vì không đủ thông tin hay vì chỉ muốn dùng vụ Bauxit để
công kích phía nhà nước Việt Nam bán lãnh thổ cho Trung Quốc.
Ngay sau đó thì các tham luận viên được mời phát biểu, đầu tiên
là bà An Nguyễn Kiều Mỷ Duyên, rồi đến các ông như Trần Phong
Vũ, Vi Anh, Chu Tất Tiến, Huy Phương, Nguyên Huy v.v… Rất nhiều
người được phát biểu xen lẫn với các câu hỏi, đề nghị của khán
giả truyền hình xem trực tiếp gởi vào, giới báo chí có mặt cũng
giơ tay đặt câu hỏi nhưng hầu như không được chú ý. Hầu hết các
lời phát biểu của những tham luận viên đều mang tính chất kích
động với những thông tin khiến cho người xem có cảm tưởng rằng
Việt Nam đã bị Trung Quốc xâm lấn rồi, và chính quyền Việt Nam
đã bán sạch sẽ đất đai của tổ tiên cho phương bắc.
Trong cuộc
thảo luận khi nói về CSVN, ông Lê Minh Đảo còn đưa ra các thông
tin cho rằng chiến thắng Điện Biên Phủ của tướng Việt Minh Võ
Nguyên Giáp là chiến thắng của……Trung Quốc, ông nói rằng Trung
Quốc lợi dụng xương máu của người Việt Nam để chiến thắng trận
Điện Phủ, nên công trạng đó là của …..Trung Quốc chứ không phải
của Việt Minh, khi ông Đảo phát biểu như vậy, tôi thật thắc mắc
vì chưa đọc cuốn sách nào hay báo chí nào nói rằng đó là công
trạng của người Trung Quốc.
Ngoài ra khi nói về cuộc chiến năm
1974, khi quân đội Việt Nam Cộng Hòa bị Trung Quốc đánh bại và
mất cả Hoàng Sa, ông Đảo lại không can đảm dùng chử thua trận mà
chỉ cố gắng dùng chử “nhượng bộ” để ca ngợi tinh thần của những
người lính đã hy sinh bảo vệ lãnh thổ Việt Nam.
Bên cạnh đó, các
ông như Huy Phương, Vi Anh Bùi Văn Nhân thì cho rằng chiến dịch
không về Việt Nam trong dịp tháng tư đã thành công vì vé máy bay
xuống giá chỉ còn khoảng $600, trong hội trường có người lại cho
biết là xuống còn …..$450.
Cuộc hội thảo kéo dài 3 tiếng nhưng
đã không đi theo trình tự lúc ban đầu ông Võ Long Triều đặt ra,
mà hầu hết chỉ loanh quanh trong vấn đề người Việt Hải Ngoại
phải làm gì trước hiểm họa của Trung Quốc.
Tôi vốn có nhiều câu
hỏi muốn đặt ra cho các tham luận viên chủ tọa đoàn nhưng giơ
tay rất nhiều lần vẫn chưa được, cuối cùng hơn 8 giờ thì ông Cát
người điều hợp viên mới xướng tên của tôi lên đặt câu hỏi, theo
qui định của ban tổ chức thì mổi người đặt câ hỏi chỉ gói gọn
trong vòng 30 giây, mặc dù ông võ Long Triều có nói rằng điều
này có thể du di. Vì biết mình khó còn cơ hội trở lại đặt câu
hỏi nên sau khi cầm được Micro tôi đã cố gắng nói nhanh để đặt
ra 3 câu hỏi :
1. Là quí vị nói rất nhiều về Trường Sa Hoàng Sa,
vậy quí vị (chủ tọa đoàn) có biết hiện này quần đảo Trường Sa,
Trung Quốc chiếm bao nhiêu đảo ? Việt Nam chiếm bao nhiêu đảo ?
Philippines bao nhiêu đảo ? Brunei bao nhiêu đảo hay không ?
(1)
2.
Về hiệp ước biên giới VN-TQ được ký kết năm 2008, một số bạn trẻ
trong nước cho rằng, nếu bây giờ không ký, 20 năm nữa TQ trở
thành con khủng long, thì làm sao ký, có thể lúc đó bị mất đất
nhiều hơn, quí vị nghĩ sao ?
3. Hôm nay 29 tháng tư, đánh dấu 34
mất miền nam Việt Nam, quí vị (chủ tọa đoàn) ngoại trừ ông Mai
Thanh Truyết, 3 vị còn lại là thành phần lãnh đạo của miền nam
Việt Nam, có bao giờ quí vị nghĩ đến việc xin lổi quốc dân về tội
làm mất miền nam Việt Nam hay không ?
Đó là 3 câu hỏi tôi cố
gắng hỏi thật nhanh, nhưng tôi nghĩ tôi cũng đã không thể hỏi
trong vòng 30 giây, ông Võ Long Triều đã trả lời câu hỏi số 2 của
tôi rằng, chưa chắc 20 năm sau sẽ mất đất nhiều hơn mà có thể
ngược lại, vì không ai biết chuyện xảy ra 20 năm sau, rồi ông
trả lời câu hỏi thứ ba một cách thẳng thắn rằng, ông đã xin lổi
trên những bài báo mà ông viết trước đây, đồng thời ông cũng đã
trả giá những năm tù vì là kẻ bại trận. Câu trả lời tương đối có
sức thuyết phục đối với tôi.
Riêng tướng Lê Minh Đảo, sau khi
nhận micro từ tay ông Võ Long Triều, thay vì trả lời các câu hỏi
của tôi thì ông ta quay ra ca ngợi sức chiến đấu của các binh
lính VNCH, rồi cho rằng Hoa Kỳ bỏ rơi đồng minh, sau đó ông cho
rằng nhờ sự “chiến đấu” của ông và quân đội mà giới trẻ chúng
tôi mới có được ngày hôm nay, rồi ông ca ngợi sự thành công của
các H.O đã nuôi dạy con cái thành tài ở Mỷ, cuối cùng ông hét to
lên rằng không những thành phần lãnh đạo như ông mà toàn dân đều
có tội làm mất miền nam Việt Nam.
Riêng phần phát biểu của ông
Đảo, tôi tự nhủ ở trong bụng rằng, thứ nhất tôi chỉ hỏi thành
phần lãnh đạo chứ không hỏi về những người lính đã chiến đấu,
thứ hai khi ông phát biểu rằng toàn dân đều có tội, như vậy lúc
đó tôi chỉ là một đứa trẻ 7 tuổi thì tôi có tội gì mà phải mang
chung tội làm mất miền nam Việt Nam ? Kết cuộc sau phần phát
biểu của ông Đảo, cả chủ tọa đoàn không ai trả lời câ hỏi thứ
nhất của tôi, và tiếp tục quay lại vấn để phải làm gì trước hiểm
họa TQ.
Lúc ngưng thu hình chạy quảng cáo, đột nhiên nhạc sĩ
Trúc Hồ xuất hiện, có hỏi Việt Dũng và Cao Xuân Huy là 2 người
nhận điện thoại của khán giả gọi vào rằng : có khán giả từ Việt
Nam đặt câu hỏi hay không ? Việt Dũng lắc đầu, thế mà sau khi thu
hình trở lại thì ông Cát điều hợp chương trình đã đọc một lời
phát biểu của khán giả từ Việt Nam gởi vô ?
Gần cuối thì có một
nử khán giả đề ra giải pháp rằng, ngày 13 tháng 5 là thời hạn
cuối cho các quốc gia thành viên LHQ nộp bản đồ biên giới, dù
chính quyền Việt Nam đã gởi, nhưng phía cộng đồng vẫn có thể
trực tiếp gởi các bản đồ đó lên LHQ, ông Vi Anh sau khi nghe vội
vàng chụp micro và nói rằng ông và một bạn hữu đã làm điều đó,
đồng thời đã có biên nhận gởi đi, cô Lử Anh Thư sau khi nghe
phát biểu thì nói rằng, LHQ là tổ chức với thành viên là các
quốc gia không phải hội đoàn, nên dù có gởi thì họ ghi nhận chứ
không làm gì hết, lời phát biểu của cô Anh Thư như gáo nước lạnh
tạc vào ý kiến và việc làm của ông Vi Anh.
Cuối cùng ông cựu đại
sứ Bùi Diểm đã được mời đúc kết cuộc hội thảo với những đề nghị
của mọi người là phải làm gì. SBTN là cơ sở tổ chức đã tổ chức
buổi hội thảo này, bỏ qua các trục trặc về kỷ thuật không đáng
kể, xét về mặt truyền thông, SBTN đã đáp ứng được nhu cầu của
khan giả họ, đó là mở hội luận cho những đề tài nóng bỏng đang
diển ra, đâ là sự thành công, tuy nhiên tôi hơi thắc mắc là
những người có khả năng như Việt Dũng tại sao không điều hợp
chương trình cho suông sẽ hơn lại mời ông Cát nào đó giử trách
nhiệm này, ông Cát chưa đủ khả năng điều hợp vì tôi nhìn thấy
ông còn thái độ cả nể không dám cắt ngang những lời phát biểu
quá dài. Nói chung dù nội dung thế nào, phía SBTN đã thực hiện
đúng vai trò của truyền thông.
Tuy nhiên phía các người tham dự
kể cả chủ tọa đoàn, thì không những là thiếu kinh nghiệm tổ
chức, chuyên môn ngay cả sắp xếp người phát biểu hay cho kỷ giả
đặt vấn đề cũng không ổn thỏa, cho thấy sự yếu kém quá nhiều,
ngoài ra khi tổ chức lại không chuẩn bị đầy đủ các thông tin
chính xác ngược lại còn thêm những thông tin mù mờ để kích động,
khiến cho buổi hội thảo có lúc trở thành buổi tối cáo tội ác
CSVN thay vì chủ đề là hiểm họa của TQ.
Trên đường ra về tôi tự
hỏi nếu thật sự có một cuộc đối thoại thẳng thắn với chính quyền
CSVN về quá khứ, hiện tại và tương lai của đất nước Việt Nam,
với não trạng như vậy liệu những người này có đủ khả năng đương
đầu với kẻ thù từng thắng họ trên mặt trận quân sự hay không ?
Và nếu có một nước Việt Nam không CS, thì nếu nằm dưới sự lãnh
đạo của những não trạng này, đất nước Việt Nam sẽ đi về đâu ?
Câu hỏi xin cho các độc giả tự trả lời.ª
nguồn (http://65.45.193.26:8026/cms/acct/vietweekly/issues/vw9n19/phong.html)
Tài liệu Video
Chú thích của sachhiem.net theo http://vi.wikipedia.org
(1)
Đảo Hoàng Sa đã bị Trung Quốc đánh chiếm năm 1974. Đảo Trường Sa diện tích 0,13 km², bằng 1/10 Phú Lâm.
Việt Nam chiếm 3 đảo: Trường Sa Lớn (Spratly), Nam Yết (Namyit) và Sinh Tồn (Sincowe). Ngoài 3 đảo, Việt Nam còn chiếm 3 cồn là An Bang(Amboyna), Song Tử Tây (SouthWest) và Sơn Ca (Sand cay), cùng 7 đá nổi, 9 đá chìm và bãi ngầm, tổng cộng 22 đơn vị.
Philippines chiếm 5 đảo: Bình Nguyên (Flat), Vĩnh Viễn (Nanshan), Bến Lộc (West York), Loại Tá (Loaita) và Thị Tứ (Thitu). Ngoài 5 đảo, Philippines còn chiếm 3 cồn , 2 đá nổi và 8 đá chìm, tổng cộng 18 đơn vị.
Đài Loan chiếm Đảo Ba Bình (Itu Aba).
Trung Quốc chiếm 2 đá nổi (reef) là Đá Chữ Thập (Fiery Cross) và Đá Ga Ven (Gaven), cùng 6 đá chìm, tổng cộng 8 đơn vị.
(nguồn: http://vi.wikipedia.org/wiki/H%E1%BA%A3i_chi%E1%BA%BFn_Tr%C6%B0%E1%BB%9Dng_Sa_1988)
|