 |
13 tháng 11, 2009 |
Đây là chuyện về 5 người đàn bà trong gia
phả của Chúa Giê-su. Trong Tân ước, Phúc Âm đầu tiên là Phúc Âm Matthew.
Trong Matthew 1, Matthew viết về gia phả Chúa Giê-su, bắt đầu từ Abraham cho
tới Giê-su, tất cả là 42 thế hệ. Trong gia phả này chúng ta thấy có tên năm
người đàn bà: Tamar [Judah begot Perez and Zerah by Tamar],
Rahab [Salmon begot Boaz by Rahab], Ruth [Boaz
begot Obed by Ruth], Bathsheba [David begot Solomon by
her who had been the wife of Uriah (Bathsheba)], và Mary [Jacob
begot Joseph the husband of Mary, of whom was born Jesus].
Đây là điều khá đặc biệt, vì theo truyền thống Do Thái thì người ta thường
kể gia phả qua những người cha, thí dụ như Abraham sanh ra Isaac, Isaac sanh
ra Jacob v..v… Nhưng Matthew lại xen vào tên 5 người đàn bà như trên, chắc
hẳn những người này phải là rất đặc biệt nên mới để trong gia phả của Chúa
Giê-su, hay nói khác đi, Chúa Giê-su thuộc dòng dõi những người đàn bà đặc
biệt này.
Tuy nhiên, hầu như chắc chắn là các tín đồ Ki
Tô Giáo nói chung, Ca-tô Rô-maGiáo nói riêng không mấy ai biết đến 5 người
đàn bà đặc biệt này, vì họ thường không đọc Thánh Kinh, và vì chuyện về 5
người đàn bà này không bao giờ được giảng trong nhà thờ, và không bao giờ
được nói đến trong những lớp học Thánh Kinh cho người lớn cũng như trẻ con.
Vậy thì để tăng thêm phần nào kiến thức về dòng dõi Chúa Giê-su, chúng ta
hãy tìm hiểu trong Thánh Kinh những người đàn bà này là ai. Sau đây tôi
xin kể những chuyện về 5 người đàn bà đặc biệt trên như được viết trong
Thánh Kinh, và xin kể hoàn toàn miễn phí. Ở đây tôi chỉ kể theo Thánh
Kinh chứ không chép nguyên văn từ Thánh Kinh. Cuốn Thánh Kinh bằng tiếng
Việt mà tôi có, cuốn “Kinh Thánh: Cựu Ước Và Tân Ước”, xuất bản bởi
American Bible Society, New York, 1998, không thể đọc được, vì văn chương
rất lủng củng, tối mò mò, và dịch sai nhiều chỗ so với cuốn của Vua James
[King James Version], cuốn Kinh Thánh được dùng nhiều nhất trong thế giới
Tây phương.
Tamar:
Chuyện về Tamar có trong Sáng Thế Ký 38. Chúng ta có thể tóm tắt
như sau:
Judah
(chúng ta không cần biết Judah là ai, chỉ biết đó là một nhân vật trong gia
phả của Giê-su) ở xứ Canaan có ba người con trai. Con
trưởng là Er, con thứ là Onan, và con út là Shela. Judah cưới Tamar làm vợ
cho trưởng nam Er. Nhưng vì Er là người xấu, đồi bại đối với Thiên Chúa nên
Thiên Chúa vật chết anh ta (Thánh vật) [Genesis 38: 7: But Er,
Judah’s firstborn, was wicked in the sight of
the Lord, and the Lord killed him] Thánh Kinh không viết rõ là Er
đồi bại như thế nào để đến nỗi bị Thiên Chúa vật chết. Nhưng chúng ta biết
ở Trung Đông khi đó thì Thiên Chúa của Ki Tô Giáo luôn luôn can thiệp vào
chuyện thế gian, thí dụ như ông ta ra lệnh cho các binh sĩ ở trong trại khi
đi cầu xong phải đào lỗ chôn phân vì ông ta không muốn ngửi hay giẫm phải
khi đi dạo trong trại quân [Deuteronomy 23: 13-14]. Ông ta vừa là công tố
viên [prosecutor], vừa là hội thẩm đoàn [jury], vừa là quan tòa [judge], cho
nên chỉ cần ông ta phật ý vào một điều nào đó, dù nhỏ nhặt đến đâu, cũng đủ
cho ông ta tự tay hoặc ra lệnh cho tôi tớ của ông ta giết chết nạn nhân.
Điều này chúng ta thấy ông ta thi hành trong khắp cuốn Thánh Kinh, và con số
nạn nhân của ông ta mà người ta đếm được trong Thánh Kinh thì rất nhỏ so với
con số không đếm được như trong nạn hồng thủy, hay trong vụ hủy diệt thành
Sodom v..v..., là trên 2 triệu người gồm từ trẻ sơ sinh đến ông già, bà cả.
Trở lại chuyện Tamar. Chồng Tamar là Er bị Thiên Chúa vật
chết, và ông bố Judah ra lệnh cho người con thứ là Onan: “Hãy “đi vào”
chị dâu ngươi và lấy nó, và hãy có con để nối dòng dõi cho anh của ngươi”
[xin lỗi độc giả, tôi dịch sát nghĩa trong Thánh Kinh của cụm từ “go in to”
mà chúng ta thấy trong rất nhiều trường hợp tương tự trong Thánh Kinh, nhưng
xin độc giả hiểu cho rằng chẳng ai có thể bằng hai chân đi vào một phụ nữ.
Có thể dịch thoát là “hiệp thông” nhưng sợ làm mất nghĩa của hiệp
thông Tam Tòa hoặc hiệp thông với Chúa. Tiếng Việt văn hoa lịch sự
gọi “go in to” là “ngủ với” hay “làm tình”, tiếng Mỹ gọi đơn giản là “chử F”
(“F” word), nhưng Thánh Kinh thì viết rõ ràng là “go in to”] (Nguyên văn
King James Version: Genesis 38: 8 : And Judah
said to Onan: “Go in to your brother’s wife and marry her, and raise
up an heir to your brother”). Từ đây về sau tôi để nguyên cụm từ “go
in to” trong suốt bài.
Có lẽ
chúng ta lấy làm lạ, không hiểu có phải ông Judah có đầu óc bất bình thường
hay sao mà lại ra cái lệnh loạn luân này cho Onan, và con của Onan sinh ra
lại là con của Er. Không phải đâu là không phải đâu [Bao Bất Đồng]. Vì đó
chính là luật của Thiên Chúa của Ki Tô Giáo, một trong vô vàn những luật lệ
mà về sau Chúa Giê-su phán: “Ta xuống đây để thi hành những luật của Cha
Ta. Cho đến khi tận cùng của thế giới, một chấm một nét của những luật đó
cũng không thể thay đổi”. Luật này nằm ở đâu? Xin thưa, ở trong “Phục
Truyền Luật Lệ Ký 25: 5-6” (Deuteronomy 25:5-6): “Nếu các anh em ruột ở
cùng với nhau mà một người chết mà không có con trai, thì người góa phụ
không được lấy người ngoài gia đình; người anh hoặc em của chồng bà ta sẽ
“go in to” bà ta, cưới bà ta làm vợ, và phải làm bổn phận của anh, em chồng
đối với bà ta. Và đứa con trai đầu lòng sinh ra sẽ được coi là thừa kế của
người chồng đã chết.” [If brothers dwell
together, and one of them dies and has no son, the widow of the dead man
shall not be married to a stranger outside the family; her husband’s brother
shall “go in to” her, take her as his wife, and perform the duty of a
husband’s brother to her. And it shall be that the firstborn son which she
bears will succeed to the name of his dead brother.] Luật này, cũng
như các luật khác của Thiên Chúa, được Môi-se (Moses) nói với người Israel
như sau, Deuteronomy 4: 6: “Cho nên các ngươi phải giữ và làm
theo các luật lệnh này, vì đó là trí tuệ và hiểu biết của các ngươi trước
các dân tộc mà họ sẽ nghe biết tất cả những luật lệ này và nói rằng: “Đúng
là quốc gia vĩ đại này là một dân tộc khôn ngoan và hiểu biết.” [Therefore
be careful to observe them; for this is your wisdom and your understanding
in the sight of the peoples who will hear all these statutes, and say,
“Surely this great nation is a wise and understanding people”] Hiển
nhiên là cũng như Do Thái, các dân Chúa khắp nơi về sau đều có thể coi là
khôn ngoan và hiểu biết khi tuân theo các luật của Thiên Chúa của Ki Tô
Giáo.
Onan tuân
lệnh cha, “go in to” chị dâu Tamar, nhưng không muốn có con vì biết rằng con
đó lại không phải của mình mà là của ông anh, cho nên xuất tinh ra ngoài và
xịt xuống đất (emitted on the ground).
Mốt “go in to” này tiếng La-tinh là Coitus Interruptus, nhưng về chuyện của
Onan ở trên, có học giả đặt là “Coitus Onanterruptus” và những lần Onan “go
in to” chị dâu như vậy bị coi là “Mission unaccomplished” không hoàn thành
như “Missision accomplished” của Ông Bush ở Iraq. Thánh Kinh viết:
Thiên Chúa không hài lòng với nhiệm vụ bất thành [mission unaccomplished]
của Onan nên cũng giết tốt anh ta luôn. [Genesis 38: 10: And
the thing which he (Onan) did displeased the Lord; therefore He killed him
also] Chắc Thiên Chúa có mặt những lúc Onan xịt xuống đất vì Thiên
Chúa có mặt khắp nơi (omnipresent). Chúng ta cũng nên biết là Giáo hội Ca-tô
đã lấy chuyện này trong Thánh Kinh và đặt ra từ “Onanism” để đe dọa hình
phạt của Thiên Chúa đối với các tín đồ can tội thủ dâm, hay ngừa thai,
một trọng tội trong Ca-tô giáo. Tại sao lại phải đe dọa? Vì Giáo hội cho
rằng, “go in to” là để sinh con đẻ cái chứ không phải là vì thú vui xác
thịt. [New Catholic Dictionary:
And the Lord slew him [Onan], because he did a detestable thing.… Onanism is
always a grave sin. It is a crime opposed to natural law, for it frustrates
the primary purpose of matrimony, namely, the procreation of offspring.]
Thế là Tamar lại trở thành góa phụ. Judah bèn bảo Tamar: “Thôi hãy về
nhà Bố con mà ở, chờ khi nào Shela khôn lớn ta sẽ cho nó “go in to”
con.”
Thời gian qua, vợ Judah đã chết, và Shela đã khôn lớn nhưng Tamar không thấy
ông ta đả động gì đến chuyện cho Shela “go in to” mình. Rồi một hôm Tamar
nghe biết rằng ông Bố chồng sắp đi đến Timnah cùng với vài người bạn để hớt
lông chiên. Nàng bèn cởi bỏ y phục của góa phụ, lấy mạng che mặt, rồi ngồi
ngay trên đường đi Timnah. Khi Judah đi qua, thấy nàng, tưởng nàng là một
gái điếm, đến gần và nói: “Làm ơn làm phúc để cho ta “come in to” cô”
[Please
let me come in to you] vì ông ta không biết đó là con dâu ông ta.
Tamar nói: “Ông sẽ cho tôi cái gì để “go in to” tôi?”. [Ngày nay
thì Tamar phải hỏi: “How much do you want to pay?”] Judah nói: “Ta sẽ cho
nàng một con chiên nhỏ trong đàn chiên của ta”. Tamar hỏi: “Ông cho
tôi vật gì để làm tin trong khi chờ đợi ông mang chiên con đến cho tôi?”
Judah hỏi: “Ta cho cô vật gì để làm tin bây giờ?” Tamar trả lời:
“Thì con ấn và sợi giây, cùng cây gậy đang ở trong tay ông đó” Và Judah
cho Tamar các thứ đó, và “go in to” Tamar, và Tamar có mang. Tamar bỏ đi,
dẹp đi cái mạng che mặt, và mang lại quần áo của một góa phụ. Rồi Judah nhờ
một người bạn mang đến cho Tamar một con chiên nhỏ và lấy lại các tín vật mà
ông ta đã đưa cho Tamar trước đó. Nhưng người bạn này không tìm thấy Tamar,
hỏi thăm người xung quanh về cô gái điếm ngồi bên vệ đường, thì họ đều trả
lời là chẳng có ai là gái điếm ở đây.
Thế rồi
vào khoảng ba tháng sau, có người nói với Judah là: “Tamar, con dâu của
ông, đã làm gái điếm và nay đã có mang”. [Tamar
your daughter-in-law has played the harlot; furthermore she is with child by
harlotry]. Judah bèn nói: “hãy đem nó ra đây để thiêu sống nó”.
Khi Tamar đến trước Judah và nói: “Đây là những tín vật của người mà tôi
có con với ông ta. Hãy xác định con ấn và giây và cây gậy này là của ai.”
Và Judah nhận ra đó chính là những vật của mình. Rồi Tamar
sinh đôi ra hai đứa con: Perez và Zerah. Chúng ta cần biết, Giê-su thuộc
dòng dõi của Vua David, và Vua David thuộc dòng dõi của Perez, và Perez là
con trưởng của Tamar.
Rahab:
Chuyện về Rahab ở trong Joshua 2. Rahab là một cô gái điếm ở
Jericho, Canaan.
Joshua ở
Israel được Thiên Chúa hứa là sẽ được quyền sở hữu mọi đất đai chiếm được vì
Thiên Chúa luôn luôn ở cùng Joshua. Trước khi xâm chiếm Jericho, Joshua sai
hai người đến xứ Jericho do thám, dò xét tình hình. Hai người này đến
Jericho và trú ngụ tại nhà cô gái điếm Rahab. Vua Jericho được báo là có
người của Israel đến để dò xét tình hình. Vua Jericho bèn sai người đến nói
với Rahab là: “Hãy trao hai người đến trú ngụ ở nhà ngươi vì chúng là
người của Israel đến để dò xét tình hình nước ta.” Nhưng Rahab đã đưa
hai người này đi ẩn núp, rồi nói dối với người của Vua Jericho: “Đúng là
có hai người lạ đã đến đây, tôi chẳng biết họ từ đâu đến. Song vào buổi tối
khi cổng thành sắp đóng thì họ đã đi ra. Tôi không biết họ đi đâu, hãy đuổi
theo họ mau, có thể các ông sẽ đuổi kịp họ.” [Nhưng trước đó Rahab đã
dấu họ trên mái nhà trong những lớp dạ] Những người của Vua Jericho đuổi
theo trên con đường đi tới sông Jordan. Và khi họ vừa ra khỏi cổng thành
thì cổng thành đóng lại. Rahab leo lên mái nhà và nói với hai người đang
trốn trên đó: “Tôi biết Chúa đã ban cho các ông xứ này, và sự khủng bố
của các ông đã giáng lên đầu chúng tôi, và mọi người dân trong thành đều
hoảng sợ các ông. Chúng tôi cũng nghe biết là Thiên Chúa đã làm khô Hồng
Hải để cho các ông chạy ra khỏi Ai Cập, và các ông đã tận diệt hai vua dân
Amorite là Sihon và Og ở bên kia bờ Jordan. Khi nghe những chuyện trên,
lòng chúng tôi mềm ra, chẳng ai còn có can đảm để chống lại các ông, vì Chúa
của các ông là Chúa ở trên trời và dưới đất. Vậy nay tôi đã giúp các ông,
tôi xin các ông hãy thề trước Thiên Chúa của các ông là các ông sẽ để cho
toàn thể gia đình tôi, cha, mẹ, anh, chị, em tôi và những thân nhân của họ
sống.” Và những người của Joshua thề và hứa như vậy.
Tại sao Rahab là người xứ Jericho lại đi giúp cho những gián điệp của
Joshua. Vì Rahab đã nghe và tin những huyền thoại về Thiên Chúa của
Israel. Chuyện về Rahab cho chúng ta thấy, trong dòng lịch sử, Ki Tô Giáo
đi chinh phục nước nào đều cho là Thiên Chúa ban cho nước đó và chúng ta
cũng biết vài sắc lệnh của mấy Giáo hoàng về sau cũng cho phép và khuyến
khích tín đồ Ki Tô đi cướp đất của người ngoại đạo vì người ngoại đạo không
có quyền sở hữu đất đai của Thiên Chúa, vốn chỉ để cho dân Chúa. Chủ
nghĩa thực dân của Tây phương bắt nguồn từ đây. Pháp, Anh, Tây Ban Nha, Bồ
Đào Nha, Hòa Lan và cả Mỹ, đã đều đi xâm chiếm thuộc địa hay chiếm đất của
dân da đỏ, cưỡng bách người dân bản địa vào Ki Tô Giáo. Còn một khía cạnh
khác mà chúng ta có thể rút tỉa từ câu chuyện về cô gái điếm Rahab. Đó
là công dân của một nước nào mà tin vào Thiên Chúa của Do Thái thì cũng
thành kẻ phản bội quốc gia. Việt Nam cũng không ra ngoại lệ. Lịch
sử cho thấy các tín đồ Ca-tô Việt Nam đã che dấu các thừa sai gián điệp khi
họ bị săn lùng vì chính sách bài Đạo của các Vua triều Nguyễn, và còn hơn
nữa, các tín đồ Ca-tô Việt Nam đã góp phần không nhỏ để đưa nước nhà vào
vòng nô lệ thực dân Pháp.
Chuyện về
Rahab xảy ra trong thời của Joshua. Và về Joshua trong Kinh Thánh thì chúng
ta không thể quên được chuyện sau đây trong Joshua 10, nói về trận
chiến giữa Joshua và 5 vua xứ Amorite ở Gibeon. Vì Thiên Chúa ở cùng Joshua
nên Joshua thực hiện được cuộc tàn sát lớn (killed
them with a great slaughter). Khi đoàn quân địch
thua chạy, và còn đang bị quân của Joshua đuổi theo, thì Thiên Chúa còn giúp
Joshua giáng xuống một trận mưa đá lớn. Số người bị chết về mưa đá
còn nhiều hơn là số người bị binh lính Israel giết bằng gươm giáo [There
were more who died from the hailstones than those whom the children of
Israel killed with the sword]. Giết chưa đã, nên Joshua cầu xin với
Thiên Chúa hãy cho:
Mặt trời, hãy đứng lại
trên vùng Gibeon.
Mặt trăng, hãy ngừng lại
trên thung lũng Aijalon.
Và mặt trời đứng yên
Mặt trăng cũng vậy.
Cho đến khi Israel báo
thù xong kẻ thù [nghĩa là giết hết kẻ thù]
Vậy mặt trời đã đứng
yên giữa trời, không vội vã lặn trong suốt một ngày [So
the sun stood still in the midst of heaven, and did not hasten to go down
for about a whole day]
Thiên Chúa
của Ki Tô Giáo được các Giáo hội Ki Tô và các tín đồ ca tụng là bậc toàn
trí, nghĩa là cái gì cũng biết (omniscient). Đọc trên Internet về trí tuệ
của Thiên Chúa (The wisdom of God) chúng ta cũng biết “Thiên Chúa biết
rằng những kế hoạch của những người thông thái đều vô dụng" [The
Lord knows that the plans made by wise people are useless.] Và
chúng ta phải phân biệt trí tuệ và kiến thức trong Thiên Chúa và trong con
người. Kiến thức là dựa trên thông tin, dữ kiện, sự kiện về cái này cái
nọ. Thiên Chúa biết tất cả mọi thứ; thật ra là biết tất cả ngay từ đầu.”
[We ought to distinguish wisdom from knowledge,
both in God and in man. Knowledge stands for information, data, facts about
one thing and another. God knows all things; in fact, knowing all things
from the beginning.] Và 1 Corinthians 1:18-31viết: “Vì sự
điên rồ của Thiên Chúa còn thông thái hơn sự khôn ngoan của con người, và sự
yếu kém của Thiên Chúa còn mạnh hơn sức mạnh của con người.”
[For the foolishness of God is wiser than man's
wisdom, and the weakness of God is stronger than man's strength.
(New International Version)]
Chỉ có
điều, Thiên Chúa sáng tạo ra vũ trụ và muôn loài nhưng lại không biết rằng
trái đất hình cầu và quay xung quanh mặt trời, điều mà ngày nay các học sinh
tiểu học đều biết. Thật ra thì đối với chúng ta trên trái đất, mặt trời là
một định tinh và tương đối thì đứng yên một chỗ, và trái đất quay xung quanh
mặt trời cho nên có hiện tượng biểu kiến (apparent) là mặt trời mọc và mặt
trời lặn. Mặt trời đứng yên giữa trời có nghĩa là trái đất, một khối nặng
khoảng 6 triệu tỷ tỷ ki-lô [6 x 10 24 kg] đang di chuyển xung quanh mặt trời với vận tốc
khoảng trên 100000 kmh (một trăm ngàn cây số một giờ) bỗng dưng … ngừng lại
như Kinh “thánh” chép. Chuyện gì sẽ xảy ra. Xin để cho sự điên rồ
(foolishness) của Thiên Chúa hay sự thông thái của các trí thức Ca-tô, Tin
Lành trả lời.
Ruth:
Chuyện về Ruth ở trong phẩm Ruth.
Ở Judah (một
miền của Do Thái) xảy ra nạn đói. Một người ở Judah tên là Elimelech cùng
vợ là Naomi và hai người con trai tên là Mahlon và Chilion, rời Judah đến
định cư tại xứ Moab. Rồi Elimelech, chồng Naomi, chết. Naomi cưới vợ người
xứ Moab cho hai con, một người tên là Orpah, người kia là Ruth. Rồi cả
Mahlon và Chilion đều chết. Ba góa phụ sống cùng với nhau. Naomi nghe rằng
Thiên Chúa đã đoái thương Judah và ban phát lương thực cho dân Judah cho nên
Naomi và hai người con dâu lên đường trở về Judah. Naomi nói với hai người
con dâu: “Các con hãy trở về nhà mẹ của các con mà ở. Thiên Chúa đã đối
xử tốt với các con, cũng như các con đã đối xử tốt với chồng và với mẹ.
Thiên Chúa ban ơn cho các con rằng các con có thể sống bình yên trong nhà
người chồng mới.” Hai nàng dâu nói: “Chúng con sẽ cùng mẹ trở về
Judah.” Nhưng Naomi nói: “Hãy trở về nhà đi, các con, tại sao các
con lại đi với mẹ, ta còn có thể sinh ra các con trai để chúng có thể làm
chồng các con sao.” [Turn back, my
daughters; why will you go with me? Are there still sons in my womb, that
they may be your husbands] “Hãy trở về nhà đi các con, vì ta đã
quá già để có thể có chồng. Nếu mẹ nói là mẹ hi vọng là mẹ có chồng ngay
tối nay và rồi sinh con, thì các con sẽ chờ đến khi chúng khôn lớn hay sao?”
Orpah trở về nhà mẹ, nhưng Ruth quyết định đi theo mẹ chồng.
Và
hai người trở về Bethlehem vào dịp đầu mùa gặt hái. Ở đây, Naomi có người
bà con bên chồng, tên là Boaz, rất giàu có. Rồi Ruth nói với Naomi:
“Hãy để con đi ra ngoài đồng mót lúa, theo sau hắn (Boaz), nhìn thấy con hắn
có thể ưu đãi con”. Và quả nhiên Boaz đối xử đặc biệt với Ruth… Rồi một
hôm bà mẹ chồng quý bảo cô con dâu quý: “Đêm nay, Boaz phải đi sảy lúa
mạch nơi sân đạp lúa. Con hãy tắm rửa sạch sẽ, xức dầu thơm, mặc bộ quần áo
đẹp nhất, đến sân đạp lúa, nhưng đừng để cho ai nhìn thấy cho đến khi Boaz
ăn uống xong. Sau đó hãy xem hắn nằm nơi đâu, đến đó mở mền dưới chân hắn,
nằm xuống bên và hắn sẽ bảo con phải làm gì.” Và Ruth đã làm theo đúng
lời mẹ chồng dặn. Boaz bảo Ruth phải làm gì thì Thánh Kinh không viết rõ.
Chỉ biết rằng sau đó Boaz lấy Ruth làm vợ, và khi Boaz “go in to” Ruth thì
Thiên Chúa làm cho Ruth có mang và sinh cho Boaz một đứa con đặt tên là
Obed. [So Boaz took Ruth and she became his
wife; and when he “went in to” her, the Lord gave her conception, and she
bore a son…and they called him Obed]. Thánh Kinh viết, Ruth 4:
17-19: Obed là cha Jesse, Jesse là cha của David, ông Vua vĩ đại của Do
Thái mà người Ca-tô Việt Nam hàng ngày cầu nguyện để được mau về quê thật
hiệp làm một cùng ông ta. Vậy David là ai? Chúng ta sẽ biết rõ hơn về
ông ta qua chuyện về người đàn bà thứ tư: Bathsheba.
Bathsheba: Chuyện về Bathsheba có trong 2 Samuel.
Câu chuyện
liên quan đến Vua David, một ông Vua Do Thái rất nổi tiếng đối với người
Ca-tô Giáo Việt Nam, những người có một đức tính tuyệt vời: Không đọc Thánh
Kinh ! Thật vậy, chúng ta có thể đọc những lời ca tụng Vua David như sau:
Tổng Giám mục Nguyễn Văn Thuận,
Chứng Nhân Hi Vọng, trg. 30: "Nơi Đavit, người nổi danh nhất trong
các vua đã sinh ra đấng Messia.."
Đức Ông Trần Văn Khả,
Trần Lục, trg. 269: “Chúa Giêsu là dòng dõi Vua Đa-vít, mà Thánh
Giuse là một thành phần (Matthew 1:16). “
Charlie Nguyễn,
Công Giáo Trên Bờ Vực Thẳm, trg. 66: "Lạy ông Thánh Goakim là đấng
rất sang trọng về dòng dõi vua David." (Trích dẫn từ Kinh cầu ông
Thánh Gioakim của Công Giáo); "Lạy bà Thánh Anna là mẹ Nữ Vương...Bà
là đấng sang trọng bởi dòng vua David." (Trích dẫn từ Kinh Cầu Bà
Thánh Anna của Công Giáo); trg. 73: "Xin Chúa làm cho tôi khinh dễ
sự đời là chốn muông chim cầm thú, xin làm cho tôi đặng về quê thật hiệp làm
một cùng vua David." (Trích dẫn từ Kinh Nhựt Khóa của Công
Giáo).
Lm Gioan
Baotixita Đinh Xuân Minh:
http://www.tiengnoigiaodan.net/lcht/lcht_027.html
Chống Cọng
theo gương Đavít rất dễ: vừa rẻ vừa hiệu nghiệm, vừa không tốn thời gian,
vừa không mệt nhọc. Ai ai cũng có thể làm được. Bất cứ lúc nào, giờ nào ngày
nào, chúng ta đều có thể đọc kinh cầu nguyện: trong lúc đi xe, trong lúc làm
việc, trong lúc nấu cơm, trên giường, trên võng trên ghế, khi đi chơi …vân
vân….
Bất cứ ai, mọi
nơi, mọi lúc, mọi người, mọi nhà, từ già đến trẻ, từ em bé lên ba, đến cụ
già chín mươi đều có thể bắn được những viên sỏi này. Chúng tôi tin chắc
rằng, Thiên Chúa sẽ nhận lời cầu xin của chúng ta.
[Cầu nguyện
không có tác dụng như là viên sỏi mà cậu bé David dùng cái ná để bắn vào
trán người khổng lồ]
Nhưng
Thánh Kinh đã viết rõ: David nguyên là một sĩ quan hầu cận của vua Saul,
sau vì Saul ghen ghét David vì David lập được nhiều chiến công và định bắt
David giết đi nên David phải trốn vào trong núi làm tướng cướp của
một đám lâu la khoảng 600 người, chuyên nghề tống tiền các nhà giàu trong
vùng [1 Samuel 25: 5-8]. Sau khi Vua Saul và vài người con trai chết trong
trận chiến với dân Philistines, David trở về Israel và về bộ lạc Judah của
ông khi trước. Nơi đây ông xưng vua. Một người con của Saul, Ishbosheth,
cũng xưng vua ở một vùng khác trong Israel. Nội chiến xảy ra trong nhiều
năm. Sau cùng, Ishbosheth bị bội phản nên David lên làm vua cả 12 bộ lạc
của Israel. Chuyện về Bathsheba và vua David như sau:
Dinh của David ở Jerusalem. Một hôm, vào buổi chiều, David đi ở trên sân
thượng của Dinh. Từ đó ông nhìn thấy một người đàn bà rất đẹp đang tắm.
David bèn cho người đi hỏi xem bà ta là ai? Thuộc hạ về
nói: "Đó là Bathsheba, con gái Eliam, vợ của Uriah.” (2 Samuel 11:
2,3).
David chẳng cần biết Bathsheba là
vợ ai, ông cho người triệu Bathsheba vào cung và "go in to" bà ta. (2 Samuel
11: 4) và lẽ dĩ nhiên Bathsheba không phản đối.
Chồng
Bathsheba là Uriah, một sĩ quan trong quân đội của David, và đang đánh nhau
ở tiền tuyến. Do đó, David tự do đi lại với Bathsheba mà chẳng còn phải e
ngại gì.
Đến một
hôm Bathsheba báo cho David biết là bà ta đã có mang. Chồng đi vắng mà lại
có mang. Giải quyết làm sao đây. Thiên Chúa ở cùng David nên David nghĩ ra
một kế. Hắn truyền lệnh cho Joab, tướng chỉ huy ở tiền tuyến, phái Uriah về
để cho David hỏi hắn về tình hình chiến sự, quân sĩ ngoài tiền tuyến. Hỏi
xong rồi, David bảo Uriah hãy trở về nhà với vợ, và ban cho Uriah rượu và
thức ăn. David tính rằng, xa vợ lâu ngày, thế nào Uriah chẳng “go in to” với
vợ đêm đó. Thế là mọi việc sẽ giải quyết xong, vì cái bầu của Bathsheba bây
giờ là do Uriah làm ra. Nhưng Uriah lại là người yêu nước bậc nhất, có tinh
thần trách nhiệm bậc nhất, có lương tâm bậc nhất, và cũng là kẻ khùng bậc
nhất, không chịu về nhà ngủ với vợ đã xa lâu ngày, mà lại ngủ với đám cận vệ
của David ngay ngoài cửa Dinh. Biết chuyện này, David gọi Uriah vào hỏi:
"Có phải là ngươi xa nhà đã lâu mới trở về, sao không trở về nhà?” (2
Samuel 11: 10). Uriah trả lời: "Tướng Joab của tôi và các quân sĩ đang
ngủ trong lều, cắm ở ngoài đồng. Làm sao tôi có thể về nhà ăn uống phả phê
và ngủ với vợ. Tôi chẳng bao giờ làm chuyện này." David ra lệnh cho
Uriah: "Hãy ở lại đây thêm ngày nay và ngày mai rồi hãy trở lại tiền
tuyến". Rồi David cho gọi Uriah vào, ăn uống cùng Uriah, và chuốc rượu
cho Uriah say. Nhưng đêm đó Uriah vẫn không trở về nhà với vợ. (2 Samuel
11: 13).
Sáng hôm
sau, David ra lệnh cho Uriah trở về tiền tuyến, mang theo một mật hàm cho
tướng chỉ huy ngoài đó là Joab. Trong thư, David ra lệnh cho Joab:
"Hãy phái Uriah đến chỗ mặt trận nặng nhất rồi rút lui, để mình hắn đối
phó và có thể bị chết" (2 Samuel 11: 15:
Set Uriah in the forefront of the hottest
battle, and retreat from him, and he may be struck down and die.)
David tính không sai, quả
nhiên Uriah bị chết ngoài mặt trận, do sự phản bội của tướng Joab, theo lệnh
của David. Và David công khai, danh chánh ngôn thuận, cướp vợ của Uriah.
Khi nghe tin Uriah chết, Bathsheba than khóc chồng. Than khóc xong (Thánh
Kinh tiếng Việt dịch "when her mourning was over là "hết cư tang") bà về làm
vợ của David. Cư tang bao lâu? Không ai biết. Nhưng chắc chắn là không
lâu, vì Thánh Kinh viết là "Bathsheba về làm vợ David (khi đã mang
bầu. TCN) và sinh một đứa con" (2 Samuel 11: 27). Đứa con này là Vua
Solomon.
Chắc phần lớn chúng ta sẽ lên án David là kẻ vô
đạo đức, lạm dụng quyền thế, mưu mô giết Uriah để cướp Bathsheba. Nhưng có
thật là David cướp vợ của Uriah hay không? Đọc kỹ Thánh Kinh, những điều
uẩn hàm trong Thánh Kinh, chúng ta có thể thấy rằng Bathsheba cũng giữ một
vai trò quan trọng, có khi còn là chủ chốt, trong cái chết của ông chồng
Uriah.
Quý vị có bao giờ thấy một người đàn bà hàng xóm
tắm truồng ở ngoài sân để cho quí vị nhìn thấy không? Có thể quý vị may mắn
hơn tôi chứ riêng tôi, tôi chưa bao giờ thấy như vậy. Tại sao Bathsheba lại
tắm truồng ở một nơi mà bà ta biết chắc là David có thể nhìn thấy từ sân
thượng dinh của ông ta? Nếu David nhìn thấy bà thì tất nhiên Bà cũng phải
nhìn thấy David. Phải chăng bà đã nhiều lần nhìn thấy David ở trên sân
thượng, thấy vóc dáng oai hùng của ông Vua mà khi xưa đã đánh bại người
khổng lồ, vả lại cũng thừa biết tính nết của David, tính nết mà cả nước đều
biết, nên đã lập kế hoạch để chiêu dụ David?
Xa chồng đã lâu, rồi lại
thấy ông Vua hấp dẫn hơn một anh sĩ quan quèn trong quân đội, không biết
sống chết ngày nào, nên rất có thể Bathsheba đã có kế hoạch đưa David vào
bẫy. Cả nước đã biết David là người hiếu sắc, có nhiều vợ và cung tần mỹ
nữ, thêm một người có sao đâu. Do đó, theo như tôi suy đoán thì Bathsheba
đã thành công trong mưu toan của mình và do đó, phải đồng gánh trách nhiệm
về cái chết của Uriah.
Mary: Trong Tân Ước chỉ có hai Phúc Âm
Matthew và Luke là nói về chuyện Mary sinh ra Giê-su, hai Phúc Âm này
viết sau khi Giê-su chết từ 50 tới 70 năm.
Ngày nay, người ta đã kiếm được một số tài liệu nói
về Giê-su còn sót lại, không bị thiêu hủy bởi Ca-Tô Rô-maGiáo, vì trong
những tài liệu này có những chứng tích không phù hợp với nền thần học của
Ca-Tô Rô-maGiáo. Thí dụ như tài liệu mang tên Sepher Toldoth Jeshu,
viết vào khoảng cuối thế kỷ đầu, mà cuối thế kỷ 19 mới được dịch ra tiếng
Anh là The Jewish Life of Jesus, có nghĩa là Cuộc Đời Do Thái Của
Giê-su. Trong tài liệu này, Miriam (Mary) đã được hứa hôn với một người
đàng hoàng tên là Jochanan (Joseph), nhưng rồi lăng nhăng với một tên ăn
trộm du thủ du thực nhưng rất đẹp trai tên là Pandera (Pandera
was a man of fine figure and rare beauty, but spent his time in robbery and
licentiousness) và mang bầu. Khi biết được, để tránh sự nhục nhã và
xấu hổ, Joseph đã bỏ đi Babylon sinh sống (To
avoid the shame and disgrace, Joseph ran away to Babylon and there took up
his abode). Đến kỳ sinh nở, Miriam sinh ra một đứa con trai và đặt
tên nó là Jehoshua (Jesus) [In due time Miriam
brought forth a son and named him Jehoshua] Chúng ta thấy chuyện
sinh ra của Giê-su trong Tân ước khá tương tự nhưng vai trò của các nhân vật
trong tài liệu trên đã thay đổi: Tên côn đồ đẹp trai Pandera làm cho Mary
mang bầu trở thành “Thánh Linh”, và Joseph cảm thấy xấu hổ và bỏ đi Babylon
đã biến thành Joseph không muốn làm cho to chuyện cho nên nghe lời thiên
thần báo mộng, chấp nhận Mary làm vợ, rất hãnh diện vì vợ mình được Thánh
Linh chiếu cố, và vì vậy mà sau này được Ca-Tô Rô-maGiáo phong thánh.
Trên đây chỉ là một tài liệu “không chính thống”
vì không phù hợp với những tài liệu mà giáo hội Ca-tô công nhận. Vậy thì
chúng ta hãy trở về tài liệu chính là cuốn Tân Ước. Muốn tìm hiểu về Mary,
chúng ta không thể tách rời Mary ra khỏi vai trò của Giê-su trong Ki Tô
Giáo, và không đâu rõ bằng chuyện Mary sinh ra Giê-su. Phúc Âm Matthew
(Mã-Thi-Ơ) kể như sau, Matthew 1: 18-24:
Sự sinh ra của Giê-su Ki Tô
như sau: Sau khi mẹ Giê-su là Mary đính hôn với Joseph, trước khi
họ giao hợp cùng nhau, người ta thấy bà có mang với Thánh Linh.
Chồng nàng, Joseph, là người
tốt bụng, và không muốn nàng bị nhục trước công chúng, định kín đáo
từ hôn.
Nhưng khi ông còn đang suy
nghĩ về quyết định này, bỗng nhiên, một thiên sứ hiện ra trong một giấc
mộng, nói rằng, “Joseph, con dòng David, đừng có sợ, cứ lấy Mary làm vợ,
vì cái thai nàng mang trong bụng là của Thánh Linh. Rồi nàng sẽ sinh ra
một đứa con trai, ngươi hãy đặt tên cho nó là Giê-su, vì nó sẽ cứu dân của
nó khỏi tội lỗi”.
Việc xảy ra đúng như lời Thiên
Chúa [của Ki Tô
Giáo] tiên đoán qua nhà tiên tri:
“Này, một trinh nữ sẽ mang
thai, sinh hạ một con trai, và họ
[they? Ai?] sẽ đặt tên cho
hắn là Immanuel”, có nghĩa là “Thiên Chúa ở cùng ta”.
Joseph tỉnh dậy, theo lệnh của
thiên sứ, cưới Mary làm vợ, nhưng không giao hợp cùng vợ cho đến khi
Mary sinh đứa con đầu lòng, đặt tên là Giê su.
Còn phúc âm
Luke 1: 26- 33 thì thuật lại chuyện sinh ra của Giê-su như sau:
Qua
tháng sáu, Thiên Chúa sai thiên sứ Gabriel vào thành Nazareth, xứ Galilee,
đến một trinh nữ đã hứa hôn với một người tên là Joseph, thuộc dòng
dõi vua David. Tên người trinh nữ là Mary.
Thiên sứ nói:
“Hãy hoan hỉ lên, hỡi người được đặc ân, Chúa ở cùng nàng, phúc cho người
đàn bà như nàng.”
Nhưng khi Mary
thấy thiên sứ, không hiểu thiên sứ nói gì, và những lời chúc tụng kia
có nghĩa gì.
Rồi thiên sứ
nói với nàng, “Đừng sợ, Mary, vì Thiên Chúa đã ban đặc ân cho nàng. Và này,
cô sẽ mang thai, và sinh ra một con trai và đặt tên nó là Giê-su.
Đứa trẻ đó sẽ thành vĩ nhân, và sẽ được gọi là con của đấng tối cao; và Thần
sẽ cho hắn ngôi vị của David. Hắn sẽ cai trị dân Do Thái (hậu duệ
của Jacob) mãi mãi, và nước hắn cai trị sẽ bất diệt.
Thông điệp
như trên của Thần Gia-vê qua thiên sứ thật ra chỉ do Luke bịa ra để khuyến
dụ dân Do Thái tin theo Giê-su, vì những điều thiên sứ nói về Giê-su hoàn
toàn sai với sự thực. Giê-su chẳng bao giờ cai trị dân Do Thái và dân Do
Thái cũng chẳng bao giờ chấp nhận Giê-su là Vua của dân Do Thái giống như
David khi trước. Không những thế, dân Do Thái thời Giê-su còn cho ông ta
là kẻ phỉ báng Thần Gia-vê, tự xưng là con của Thần, là Vua của dân Do Thái,
là vị cứu tinh của dân Do Thái v..v.. Và cho đến ngày nay, dân Do Thái,
dân được Thần Gia-vê chọn lựa làm dân của Thần (chosen people), vẫn
không chấp nhận Giê-su, vì vậy mà suốt 2000 năm nay, giáo hội Ca-Tô mới
thù hận và tìm mọi cách để bách hại dân Do Thái. Vậy, nếu chúng ta đối
chiếu lời của Thiên sứ, thay mặt Thần Gia Vê, trong đoạn loan báo cho Mary ở
trên, với thực tế, thì chúng ta phải kết luận là những lời “tiên tri” của
Thần Gia-vê hoàn toàn sai, vì không hề xảy ra. Vậy chúng ta có thể chấp nhận
những thuộc tính toàn năng, toàn trí của Thần Gia Vê mà giáo hội đã cấy vào
đầu tín đồ hay không? Mặt khác, đọc kỹ Thánh Kinh chúng ta thấy rằng
chuyện thiên sứ “báo mộng” cho Joseph xảy ra khi Maria đã có mang được 6
tháng, và Maria không hề nói cho Joseph biết cái thai trong bụng mình từ đâu
mà ra. Tại sao Maria phải dấu chồng khi mà bà được ân sủng đặc biệt của
Thánh Linh khiến bà mang thai?
Tôi trích
dẫn những đoạn trên trong phúc âm Matthew và Luke chỉ để chứng minh một sự
mâu thuẫn cùng cực trong hai phúc âm trên, khi Matthew và Luke kể về dòng
dõi, gia hệ của Giê-su, cho rằng Giê-su thuộc dòng dõi vua David, những chi
tiết hoàn toàn bất phù hợp với chuyện Maria mang thai của Thánh Linh ở
trên.
Chúng ta hãy phân tích đoạn trên của Matthew
trong Tân Ước. Phân tích Kinh của Ki Tô Giáo với đầu óc tỉnh táo, không mê
mẩn, và với một chút lô-gíc, là một nghệ thuật. Thật vậy, chỉ bằng vào một
đoạn ngắn như trên, chúng ta có thể khám phá ra nhiều điều kỳ thú để mà
thưởng thức, nếu chúng ta có khả năng đọc giữa những giòng chữ để có thể
thưởng thức những chuyện cấm đọc, cấm hiểu trong Ca-Tô Giáo.
Thứ nhất, chuyện Joseph tốt bụng, không muốn
làm lớn trước công chúng chuyện bụng Maria càng ngày càng to, và định kín
đáo từ hôn không thể thực hiện được trong thời đó, theo luật của Do
Thái. Randel Helms viết trong cuốn Những Chuyện Giả Tưởng Trong Phúc Âm
(Gospel Fictions), trang 48: “Có lẽ Matthew không biết là theo luật Do
Thái, điều này (kín đáo từ hôn) không thể nào thực hiện được; việc từ
hôn phải hợp pháp và công khai” (Matthew
was perhaps unaware that this (the marriage contract set aside quietly) was
not possible under Jewish law; the process had to be legal and public.)
Câu Joseph là người tốt bụng, không muốn nàng bị nhục trước công chúng
... cũng chứng tỏ là Joseph biết rõ là cái thai trong bụng Mary không
phải là của mình.
Nghiên cứu cổ sử Do Thái, các học giả đã khám
phá ra rằng, ngay từ đầu thế kỷ 2, nhiều tác giả Do Thái đã cho rằng khuôn
mặt thần thánh của Giê-su thật ra chỉ là một đứa con hoang. Họ dựa vào
chính Tân Ước vì Tân Ước viết rằng Joseph là chồng của Mary nhưng lại không
phải là cha của Giê-su. Và ngay trong thời đại này, có nhiều học giả
nghiên cứu Tân Ước cũng nghĩ như vậy.


Thí dụ, Jane Schaberg trong cuốn The
Illegitimacy of Jesus, xuất bản năm 1987, còn cho rằng “rất có thể
Mary bị hiếp, và Matthew đã dựng lên một khung thần học tinh vi để biến đổi
thực tế ô nhục trên thành một huyền thoại mà ông ta có thể xây dựng một
truyền thống trên đó.” (Jane
Schaberg, in her 1987 book The Illegitimacy of Jesus, argues that
Mary was most likely raped, and that Matthew constructed an elaborate
theological architecture to try to transform that nasty reality into a myth
he could build a tradition).
Trong tuần báo Time, tờ báo có uy tín và phát
hành vào bậc nhất trên thế giới, số ngày 6 tháng 12, 1999, có bài viết của
Reynolds Price, một học giả chuyên gia về Thánh Kinh (biblical scholar), về
Giê-su ở Nazareth: Xưa và Nay (Jesus of Nazareth: Then and Now). Tác
giả viện dẫn Phúc Âm James và viết như sau:
Chuyện người ta cho rằng
Giê-su là đứa con hoang có lẽ uẩn hàm trong câu hỏi của dân làng trong Mark
6, “Đây có phải là con bà Mary không?” Bị gọi là con của người mẹ, thay vì
con của người cha, thường hàm ý đó là đứa con hoang, hay ít nhất là một dấu
chỉ không biết cha là ai, bất kể người cha này là thần thánh hay là người
thường. Nhiều người chống đối thuyết đồng trinh thời đó cũng cho rằng Mary
có mang Giê-su với một người lính La Mã tên là Panthera. Chuyện sinh ra đời
của Giê-su thật là mù mờ bởi những nghi vấn về người cha là ai.
(Reynolds
Price, Time, Dec. 6, 1999: The suggestion that Jesus' childhood may
have been dogged by the accusation of bastardy is perhaps implicit in his
townspeople's question in Mark 6, "Isn't this Mary's son?" To be called
one's mother son, as opposed to one's father's, was often an implication of
bastardy, or at least a sign that one's paternity was unknown, whether
divine or not. Early opponents likewise suggested that Mary had conceived
Jesus with a Roman soldier, Panthera. His childhood may well be clouded by
questions about his paternity.)
Trong tài liệu Sepher Toldoth Jeshu kể
trên cũng có đoạn Joseph than: “Than ôi! Thật là nhục nhã và xấu hổ
cho tôi! Vì Mary, người hứa hôn với tôi, đã mang thai, không phải con của
tôi, mà là con của người khác. Đó là con của con mụ Mary đó.“ [Alas!
What a shame and disgrace has happened to me! For Mariam my bethrothed is
with child, not by me, but by someone else. This is the son of that Mariam.]
Và Giám Mục Spong, trong cuốn Sinh Ra Từ Một
Người Đàn Bà: Một Giám Mục Nghĩ Lại Chuyện Giê-su Sinh Ra Đời (Born of a
Woman: A Bishop Rethinks The Birth of Jesus, 1992) đã đưa ra nhận xét, trang
41:
Ông
ta (Giê-su)
không là ai cả, một đứa trẻ ở Nazareth, chẳng có gì tốt đẹp có thể rút tỉa
ra từ sự sinh ra đời này. Chẳng có ai biết cha ông ta là ai. Rất có thể
ông ta là một đứa con hoang. Rải rác trong miền đất truyền thống Ki Tô
lúc đầu (4 Phúc Âm), có những chi tiết chứng tỏ như vậy, giống như
những trái mìn chưa kiếm ra và chưa nổ .
(John
Shelby Spong, Born of a Woman: A Bishop Rethinks the Birth of Jesus,
p. 41: He was a nobody, a child of Nazareth out of which nothing good was
thought to come. No one seemmed to know his father. He might well have
been illegitimate. Hints of that are scattered like undetected and
unexploded nuggets of dynamite in the landscape of the early Christian
tradition.)
Như vậy, xưa cũng như nay, ngoài các tín đồ
Ca Tô Giáo, không có mấy ai tin Thánh Linh là tác giả cái thai trong bụng
Mary, kể cả hệ phái Ki Tô Tin Lành. Tôi xin nhắc lại là phần phân tích
khảo cứu này có mục đích tìm hiểu, mở mang kiến thức, chứ không phải là để
phỉ báng bà Mary, đối tượng sùng tín của các tín đồ Ca-Tô Giáo. Và những
kết quả nghiên cứu phân tích đều là của các tác giả Tây phương trong các xã
hội Ki Tô Giáo và trong chính Ki Tô Giáo chứ không phải là của tôi hay của …
Cọng sản !
Một vấn đề được đặt ra là, tại sao lại có nhiều
học giả ngày nay cũng nghĩ như những tác giả Do Thái khi xưa, cho rằng
Giê-su chỉ là một đứa con hoang? Vấn đề thực sự không lấy gì là khó hiểu.
Nếu chúng ta đọc kỹ đoạn trên trong Tân ước của Matthew (Mat.1: 18-24) thì
chúng ta có thể thấy rằng dư luận cho r ă ằ ng Giê-su là một đứa con hoang từ xưa cho tới
ngày nay không phải là không có cơ sở.
Thật vậy, tại sao Matthew, một người tuy không
phải là tông đồ của Giê-su nhưng rất tin Giê-su là một Messiah của Do Thái,
lại viết ra chuyện “Joseph tốt bụng, không muốn làm lớn trước công chúng
chuyện bụng Maria càng ngày càng to, và định kín đáo từ hôn..” Vì ông
ta không thể bịt đi dư luận Mary “không chồng mà chửa mới ngoan, có chồng
mà chửa thế gian sự thường” đã đồn đãi rộng rãi trong thời đó, và rồi
ông ta giải thích bằng cách cho một thiên thần đến báo mộng cho Joseph biết
là chính Thánh Linh đã làm cho bụng của Mary to, một chuyện mà ngày nay nếu
người nào còn tin thì gõ vào đầu họ sẽ nghe thấy một tiếng vang lớn. Nhưng
Matthew không phải là người có trình độ nên đã để lộ ra nhiều sơ hở rất mâu
thuẫn và vô lý trong đoạn trên. Chứng minh?
⊙
Matthew viết: “Sau khi mẹ Giê-su
là Mary đính hôn với Joseph, trước khi họ giao hợp cùng nhau, người ta thấy
bà có mang với Thánh Linh.” (King James Version, Mat.1: 18: After His mother Mary was bethrothed to Joseph,
before they came together, she was found with child of the Holy Spirit).
“Người ta” ở đây là ai? Tất nhiên phải là những người ở quanh vùng Mary
sống. Nhưng làm sao “người ta” lại có thể biết là Mary có mang với Thánh
Linh, ngay cả trước khi thiên sứ báo mộng cho Joseph? Vì tuy Mary chẳng
nói với ai, nhưng không thể che dấu được cái bụng càng ngày càng lớn.
⊙
Rồi câu tiếp theo: “Chồng nàng,
Joseph, là người tốt bụng, và không muốn nàng bị nhục trước công chúng, định
kín đáo từ hôn.” (Joseph her husband,
being a just man, and not wanting to make her a public example, was mind to
put her away secretly). Câu này cho thấy
hiển nhiên là Joseph không biết là Mary có mang với Thánh Linh như “người
ta”, cũng không biết là Mary có mang với ai, và tin rằng Mary đã lăng nhăng
với người nào khác, nhưng không muốn làm to chuyện để tránh cái nhục cho cả
mình lẫn Mary.
⊙
Rồi đến câu tiếp theo: “Nhưng khi
ông còn đang suy nghĩ về quyết định này, bỗng nhiên, một thiên sứ hiện ra
trong một giấc mộng, nói rằng, “Joseph, con dòng David, đừng có sợ, cứ lấy
Mary làm vợ, vì cái thai nàng mang trong bụng là của Thánh Linh. Rồi nàng
sẽ sinh ra một đứa con trai, ngươi hãy đặt tên cho nó là Giê-su, vì nó sẽ
cứu dân của nó khỏi tội lỗi.” Chúng ta thấy đây rõ ràng là một khung
thần học do Matthew dựng lên, đúng như nhận xét của Jane Schaberg trong cuốn
The Illegitimacy of Jesus ở trên. Vì chuyện thiên sứ hiện ra
trong giấc mộng của Joseph thì chỉ có mình Joseph biết, và trong Tân ước
không hề có chỗ nào viết là Joseph kể chuyện này cho ai. Matthew viết
phúc âm Matthew khoảng 60 năm sau khi Giê-su chết, có nghĩa là khoảng 90 năm
sau khi Giê-su sinh ra đời. Lúc này, cả Joseph lẫn Mary có thể đã chết cả
rồi. Matthew không thể là một nhân chứng trong giấc mộng của Joseph.
Mặt khác, Matthew không phải là một tông đồ của Giê-su. Kết luận? Đây chỉ
là một chuyện Matthew “bày đặt” ra với mục đích thần thánh hóa người mình
sùng tín: Giê-su, theo niềm tin riêng của mình.
⊙
Và câu của thiên sứ: Rồi nàng sẽ
sinh ra một đứa con trai, ngươi hãy đặt tên cho nó là Giê-su, vì nó sẽ cứu
dân của nó khỏi tội lỗi cho thấy mục đích của Thánh linh làm cho Mary
mang thai để sinh ra Giê-su là Giê-su chỉ có nhiệm vụ cứu dân của nó,
nghĩa là dân Do Thái mà thôi. Đây chính là sự mong ước của người dân Do
Thái, hi vọng có một “cứu tinh”, cứu dân tộc ra khỏi vòng nô lệ của La Mã
thời đó.
Trên đây là vài điều chúng ta biết về Mary
như được viết trong Tân Ước, qua sự phân tích của một số học giả chuyên gia
về Ki Tô Giáo. Còn các tín đồ Ki-tô Giáo muốn tin Mary như thế nào, đó không
phải là chuyện đáng bàn cãi. Chúng ta biết rằng, qua thời gian, Mary đã được
Giáo hội Công Giáo, qua rất nhiều thủ đoạn, từ những sắc lệnh của Giáo Hoàng
cho đến những văn kiện ngụy tạo v..v.., dựng lên từ một người đàn bà Do Thái
bình thường thành một biểu tượng sùng bái vô tiền khoáng hậu cho các tín đồ
vốn lười suy nghĩ hay không có đầu óc thuộc loại có thể suy nghĩ. Sự sùng
bái Mary được đẩy mạnh qua rất nhiều thủ đoạn mánh mưu của Giáo hội Công
Giáo với sự góp sức của giới chăn chiên để bảo vệ quyền lợi của Giáo hội và
giới chăn chiên, và nhất là để vơ vét của cải. Một trong những thủ đoạn này
là dựng lên những chuyện hiện thân của Mary, không phải là sự hiện thân của
một người đàn bà Do Thái bình thường, sinh ra đứa con hoang Giê-su như chúng
ta thấy trong phần phân tích ở trên, mà là dưới các danh hiệu do Giáo hội
đặt ra như Mẹ Thiên Chúa (Mother of God), là “Nữ Vương Hòa Bình”
(Queen of Peace), “Thiên Nữ Vương” (Queen of Heaven), “Thụ Thai Vô
Nhiễm Nguyên Tội” (Immaculate Conception), “Còn trinh vĩnh viễn”
(Perpetual Virginity), “Đồng Công Cứu chuộc” (Coredemptrix) v..v...
Điều này thật là dễ hiểu. Vì Giáo hội Công Giáo đã nâng Giê-su lên từ một
đứa con hoang, tầm thường, xấu tính lên làm Chúa thì tất nhiên Mẹ của Chúa
cũng phải có một vai vế đặc biệt để hấp dẫn tín đồ.
* * *
Nay chúng ta đã biết chuyện 5 người đàn bà đặc
biệt trong gia phả của Chúa Giê-su. Nhưng nền thần học Ca-tô đã giải thích
thế nào về những người đàn bà đó. Học thuật Công Giáo (Catholic
scholarship) quả thật là tuyệt vời trong việc làm tê liệt đầu óc tín đồ.
Tamar được giải thích là một người đàn bà can đảm để duy trì nhân
cách và tiếp nối dòng dõi của chồng (bằng cách ngủ với bố chồng. TCN) ; Rahab
tiêu biểu cho một người có đức tin lớn, một người đàn bà tin vào Thiên Chúa
của Israel và giúp những gián điệp của Israel để chinh phục Canaan ; Ruth
là khuôn mẫu của tình yêu và sự trung thành ; Bathsheba
là nạn nhân ngây thơ của sự tham dục của David và là mẹ của một ông vua
Solomon khôn ngoan bậc nhất ; Mary là mẫu mực của đức tin và sự trông
ngóng hi vọng, đặc biệt được chọn là mẹ của
Giê-su [Mary is a paragon of faith and trust, specially chosen to be
the mother of Jesus].
[a
woman of courage who took great risks in a time of crisis to preserve her
dignity and continue her husband’s line.]
[Rahab
is held up as an example of great faith, a woman who believes in Israel’s
God and aided the spies in the conquest of Canaan]
[Ruth
is presented as a model of love and loyalty]
[Bathsheba is cast
as the innocent victim of David’s lust and the mother of the supremely wise
King Solomon]
Những giải thích trên đều nhằm mục đích
“thanh tẩy” những sự thực về tội lỗi hay thiếu đạo đức của 5 người đàn bà
trên. Điều này chúng ta cũng có thể thấy rõ trong một “tác phẩm” của Tổng
Giám Mục Nguyễn văn Thuận, trước khi ông ta được phong chức Hồng Y.
Áp dụng tánh Kinh điển
hình trong giáo hội, trong cuốn Chứng Nhân Hy Vọng: Các Bài Giảng Tĩnh
Tâm Cho Đức Thánh Cha Và Giáo Triều Roma của TGM Nguyễn Văn Thuận, Công
Đoàn Đức Mẹ xuất bản năm 2000, tác giả mở đầu cuốn sách bằng Bài Suy Niệm
Dẫn Nhập: Gia Phả Đức Giêsu Kitô Đứng Trước Mầu Nhiệm Thiên Chúa, trang
25-34. Tác giả Nguyễn Văn Thuận chỉ nhắc đến gia phả Giê-su trong Matthew mà
thôi và đặc biệt là, để biện minh cho những sự kiện được viết trong Thánh
Kinh là trong gia phả của Giê-su có nhiều người đàn bà vô đạo đức, phi luân,
tác giả đã đưa ra một luận điệu thần học có tính cách ngụy biện để biện minh
cho những sự kiện không mấy tốt đẹp này. Tác giả viết, trang 28:
Danh sách
những người [đàn bà] tội lỗi
mà Mathêu nêu rõ trong gia phả của Chúa Giêsu không được gây gương mù cho
chúng ta. Trái lại, gia phả ấy tuyên dương mầu nhiệm Thiên Chúa.
Những người tội lỗi đó là ai? Toàn là những
phụ nữ mà ông Thuận gọi là “bất hợp lệ” như Tamar, Rahab, Ruth, Bathsheba,
và Mary thuộc dòng dõi của Giê-su. Theo Tổng Giám Mục Thuận thì tất cả những
chuyện phi luân như trên đều là sự mầu nhiệm của Thiên Chúa cả. Mang
cái bình phong “mầu nhiệm Thiên Chúa” ra để che đậy những điều có thể gây
thắc mắc trong đầu óc tín đồ và ngăn chận tín đồ trong việc tìm hiểu thêm,
TGM Thuận đã thể hiện sự bất lương trí thức của mình, đặc sản của những cấp
lãnh đạo Ca-tô Giáo Việt Nam do Vatican đào tạo và phong chức. Phải chăng vì
không đếm xỉa gì đến sự lương thiện trí thức, dùng lý luận thần học ngụy
biện để lừa dối đám tín đồ thấp kém qua những điều giải thích hoang đường,
phi lý trí v..v.. mà Tổng Giám Mục đã được thăng lên chức Hồng Y trước khi
chết ít lâu?
Thật vậy, đoạn văn trong Matthew ở trên
chẳng có gì là “gương mù”, và cũng chẳng có gì là “mầu nhiệm Thiên Chúa” như
ông Thuận đã nghĩ. Vì ngày nay, các chuyên gia nghiên cứu Thánh Kinh đã hiểu
tại sao Matthew lại nêu tên những người phụ nữ tội lỗi trong gia phả của
Giê-su. Sau đây là vài trích dẫn từ cuốn Sự Thực Phúc Âm của Russell
Shorto:
Từ
đầu thế kỷ 2, nhiều tác giả Do Thái, khi quan sát sự phát triển nhanh chóng
của Ki Tô Giáo, đã ghi nhận rằng khuôn mặt thần thánh trong trọng điểm của
Ki Tô Giáo (nghĩa là Giê-su. TCN)
thực ra chỉ là một đứa con hoang. ..Về phương diện kỹ thuật, ngay cả
khi đọc Phúc Âm theo truyền thống, điều trên đúng là sự thực, vì Joseph,
chồng của Mary, không phải là cha thực của Giê-su. Đọc thật kỹ Matthew chúng
ta có thể thấy điều trên rõ ràng...và Matthew đã đưa ra một kiến trúc thần
học tinh vi để biến đổi một sự thật xấu xa thành một huyền thoại..
Một
vấn đề trong gia phả của Giê-su đã làm bận tâm những nhà thần học không ít
trong nhiều thế kỷ là tên của các phụ nữ trong gia phả của Giê-su. Tại sao
chúng ta đọc thấy rằng: “Abraham là cha của Isaac, Isaac là cha của Jacob”
v..v.. mà không thấy tên một phụ nữ nào xen vào, nhưng rồi chúng ta thấy
“Judah là cha của Perez và Zerah, sinh ra bởi Tamar”, và “Salmon là cha của
Boaz, sinh ra bởi Rahab,” và Boaz là cha của Obed, sinh ra bởi Ruth”, và
David là cha của Solomon, sinh ra bởi “vợ của Uriah”?
Một
nhóm học giả đã tìm hiểu trong 20 năm qua để tìm ra giải đáp cho điều thắc
mắc này và họ đã khám phá ra rằng tất cả những phụ nữ được nêu tên trong
gia phả của Giê-su đều là những người mang tai tiếng về vấn đề tình dục.
Nói cách khác, Matthew đã cố ý làm nhẹ bớt vấn nạn Giê-su là đứa con hoang
bằng cách vạch ra rằng trong nhiều đời tiền nhân của Giê-su, đây là điều cần
thiết để tiếp nối dòng dõi các vua Do Thái qua những nhân vật khác thường..
Là đứa con hoang, điều này có thể là một biểu hiện của sự danh giá (badge of
honor).
(Shorto,
Russell, Gospel Truth, Riverhead Books, N.Y., 1997, pp. 36-41: From
the early second century, Jewish writers observing the rapidly spreading
Christian religion noted with a sneer that the supposed divinely inspired
figure at its center was in fact a bastard. Swirling around the gospel
stories, according to some scholars, are whispered cries of
“illegitimate”... Technically, even by the traditional reading, this charge
is true, for according to the accepted interpretation, Joseph, Mary’s
betrothed, is not the actual father of the child. But a careful reading of
Matthew’s account may suggest a more mundane kind of illegitimacy..and that
Matthew constructed an elaborate theological architecture to try to
transform that nasty reality into a myth he could build a tradition on...
One thing about the genealogy that has bothered theologians for centuries is
the mention of several women among the men who, in the ancient view, carry
the bloodline. Why we are told that “Abraham was the father of Isaac, and
Isaac the father of Jacob”, and so on, with no mention of the women
involved, but then learn that Judah was the father of Perez and Zerah “by
Tamar”, and Salmon the father of Boaz b”by Rahab”, and Boaz the father of
Obed “by Ruth”, and that David was the father of Solomon “by the wife od
Uriah”..? A solution to the puzzle has been worked up over the two past
decades by a group of scholars who realized that all of the women mentioned
are associated with scandalous sexual behavior. In other word, Matthew is
softening the blow of Jesus’ questionable legitimacy by indicating that in
several previous instances it was necessary for the royal bloodline of
Israel to be passed on via less-than-ordinary means. Bastardy, it may even
be suggested, was a badge of honor...)
Các bài tôn giáo cùng tác giả