 |
10 tháng 1, 2008
|
Lời Tòa Soạn 
Những mục của tác giả Trần Chung Ngọc:
1
2
3
4
Những mục của tác giả Nguyễn Mạnh Quang:
5
6
7
8
9
10
11
12
13
14
15
16
Lời Kết Chung
CHƯƠNG 6
XII.- VẤN ĐỀ ĐẶT RA VỚI TÍN ĐÔ DA TÔ NGƯỜI VIỆT
Đến đây, người viết xin đặt vấn đề là:
NẾU các ông sử nô Da-tô được học sử thế
giới giống như học sinh trung học ở Hoa Kỳ và ở Việt Nam hiện nay, cũng
được học sử Việt Nam trong thời cận và hiện đại như học sinh trung học ở
Việt Nam hiện nay, và NẾU họ cố gắng tìm đọc sách sử nói về lịch sử Giáo
Hội La Mã (như được ghi trong phần Tài Liệu Tham Khảo ở phần chót trong
tập sách này và bộ sách Lịch Sử và Hồ Sơ Tội Ác của Giáo Hội La Mã), thì:
1.- Họ có nhận thức được rằng Giáo Hội La
Mã đã có chủ trương đánh chiếm Việt Nam, rồi mới gửi người đến kinh
thành Paris vận động Pháp liên kết với Vatican xuất quân đánh chiếm Việt Nam
hay không?
2.- Họ có nhìn thấy rõ việc Giáo Hội cho
người dẫn ông Da-tô Ngô Đình Diệm sang Mỹ giao cho Hồng Y Francis
Spellman lo việc vận động các nhân vật có thế lực trong chisng giới Hoa
Kỳ để đưa ông Da-tô họ Ngô này về Việt Nam cầm quyền hay không?
3.- Họ có nhìn thấy Giáo Hội vẫn tiếp tục
biến tín đồ Da-tô người Việt ở trong nước cũng như ở hải ngọai thành
những đạo quân thứ 5 và lực lượng xung kích để đánh phá tổ quốc Việt Nam
ta hay Không?
4.- Họ có biết Giáo Hội La Mã đã sử dụng
sách lược “quậy cho nước đục để thả câu” và sách lược “không được ăn thì
đạp đổ” từ cuối thế kỷ 18 cho đến khi Liên Minh Pháp-Vatican đã hoàn
toàn chiếm trọn Việt Nam vào năm 1884, và từ năm 1975 cho đến ngày nay
hay không?
Nếu câu trả lời là “có” mà họ vẫn còn lươn lẹo, bóp
méo sự thật và xuyên tạc lịch sử như (1) trong bài viết Lịch Sử Việt Nam của
tác giả Phạm Quân Khanh trong Tổ Chức Việt Nam Cộng Hòa Foundation, (2)
trong cuốn Việt Nam Cuộc Chiến Tranh Quốc Gia-- Cộng Sản của nhóm Nghiên
Cứu Lịch Sử Việt Nam Cận và Hiện Đại và (3) trong các tác phảm của các tác
giả mà người viết đã nêu đích danh nơi Chương 21 trong cuốn Việt Nam
Đệ Nhất Cộng Hòa Toàn Thư 1954-1963 (Houston, TX: Văn Hóa, 2000),
thì đúng là bản chất quay quắt, lắt léo, lật lọng, lươn lẹo và ăn không
nói có mà họ đã hấp thụ được của Giáo Hội đã đến mức bất khả trị.
Nếu câu trả lời là “không”, thì quả thật là
cái độc kế ngu dân của Giáo Hội La Mã đã làm cho các tế bào thần kinh ở
trong trung khu lý trí trong não bộ của họ đã bị thui chột và tê liệt khiến cho họ không còn
khả năng thông minh để tìm hiểu các nguồn tài liệu mà chúng tôi đã sử
dụng (đã ghi rõ trong phần Tài Liệu Tham Khảo) để biên soạn tập sách
này và bộ sách Lịch Sử Và Hồ Sơ Tội Ác Của Giáo Hội La Mã. Các tài liệu
này đều có ở trong các thư viện tại các xã hội dân chủ tự do như ở Hoa
Kỳ, Pháp, Anh, Đức, v.v...
Thực ra, câu trả lời của họ đã nằm sẵn ở
trong cái nguyên tắc “Tốt đẹp khoe ra, xấu xa đậy lại.” mà một
văn nô Da-tô trong cái tổ chức gọi là Phong Trào Phục Hưng Tinh Thần Ngô
Đình Diệm ở thành phố Seattle (Washington) đã viết ra bằng giấy trắng
mực đen trong bài viết có tựa đề là "Bạn Đọc Góp Ý" đăng trong mục "Bạn
Đọc Viết" (nơi các trang 44-45 và 86) trong tờ Văn Nghệ Tiền Phong số
544 (từ ngày 16 đến ngày 30/11/1998).
XIII.- MỘT TRƯỜNG HỢP TIÊU BIỂU CHO TÍN ĐỒ DA TÔ NGƯỜI VIỆT
ĐÃ TỐT NGHIỆP KỸ SƯ TẠI MỘT ĐẠI HỌC PHÁP
Đây là trường hợp ông Da-tô Nguyễn Gia Kiểng, tác
giả cuốn Tổ Quốc Ăn Năn (Paris: Tự Xuất Bản, 2001). Cũng nên biết
ông Da-tô Nguyễn Gia Kiểng quê Phát Diệm, là em ruột ông Da-tô Nguyễn
Gia Hiến, chủ tịch lực lượng Đại Đoàn Kết của giáo dân Da-tô vùng Hố Nai
trong những năm 1954-1975. Ông Da-tô Nguyễn Gia Kiểng được chế độ đạo
phiệt Da-tô Ngô Đình Diệm ưu đăi dành cho một học bổng đặc biệt đi du
học ở Pháp vào khỏang năm 1961.
Theo học ngành kỹ sư tại một đại học ở Pháp, tất
nhiên là cũng được dạy phương cách viết khảo luận giống như các sinh
viên khác ở một nước tự do dân chủ như ở Hoa Kỳ. Thế nhưng, vì phải
triệt để nghe theo những lời khuyên răn của các bậc tiền bối trong Giáo
Hội là “Tốt khoe ra, xấu xa đậy lại” và có bổn phận “phải giấu
kín những chuyện tội lỗi, dù có thật xẩy ra trong giáo xứ”, cho nên
khi viết cuốn Tổ Quốc Ăn Năn, ông Nguyễn Gia Kiểng chỉ đưa ra
những lời tuyên bố khơi khơi (không cần phải chứng minh gì cả) với những
lời lẽ làm hạ giá nền đạo lý tam giáo cổ truyền và gièm pha các anh hùng
dân tộc của đất nước với mục đích là vừa để chạy tội và đánh bóng cho
Giáo Hội La Mã, vừa để lấp liếm tội ác cho những tín đồ Da-tô Việt gian làm
tay sai cho Giáo Hội đã phải đền tội trước pháp luật trong thời các vua
Minh Mạng, Thiệu Trị và Tự Đức, vừa để tô son điểm phấn cho Giáo Hội La
Mã. Dưới đây là một trong những lời tuyên bố khơi khơi và nặng tính cách võ đóan
của ông Da-tô Nguyễn Gia Kiểng:
"Niềm tự hào dân tộc của tôi bị thương tổn lần
đầu tiên vào khoảng năm 1958. Tôi đọc báo về cuộc thuyết trình của
Giáo-sư Tưởng Quân Chương, một chuyên gia người Đài Loan về Việt Nam,
tại Đại Học Văn Khoa Saigon. Sự hiểu biểt rất non nớt của tôi lúc đó
cũng đủ để tôi ý thức rằng ông hơn hẳn nhiều trí thức Việt Nam ngay về
chính trị, lịch sử và văn hóa Việt Nam. Ông lập luận chắc chắn, dẫn
chứng tài liệu đầy đủ về văn học Việt Nam, từng tác phẩm, từng tác giả.
Đề cập đến trận Đống Đa, Tưởng Quân Chương dẫn tài liệu của Thanh triều,
nói rằng Tôn Sĩ Nghị, Tổng Đốc Lưỡng Quảng, đã đem sáu ngàn kỵ binh sang
Việt Nam để phô trương thanh thế và làm lễ thụ phong cho Lê Chiêu Thống,
nhưng đã bị Nguyễn Huệ đánh bất ngờ thua chạy về và bị cách chức. Con số
này theo tôi là hợp lý. Tôn Sĩ Nghị từ Trung Quốc sang Việt Nam trong
một hai tuần lễ thì chắc chắn là sang bằng kỵ binh rồi, mà kỵ binh thì
sáu ngàn đã là nhiều lắm đối với hai tỉnh Quảng Đông và Quảng Tây, muốn
hơn cũng không có. Nên nhớ là nhà Thanh lúc đó yên bình đã mấy trăm năm
nên không còn giữ quân đội hùng hậu nữa. Tôi chưa thấy sử gia Việt Nam
nào bác bỏ sự kiện (này) của Tưởng Quân Chương."[i]
Cũng nên biết là khi được Hoa Kỳ và Tòa
Thánh Vatican đưa về cầm quyền ở miền Nam Việt Nam, ông Ngô Đình Diệm đã
thỉnh mời Linh-mục Raymond de Jaegher người Bỉ làm cố vấn đặc trách
việc sửa lại môn sử và công dân trong chương trình học ở bậc tiểu và
trung học sao cho thích hợp với chính sách ngu dân của Giáo Hội La Mã.
Linh mục Jaegher lại thỉnh mời ông Tưởng Quân Chương đến Sàigòn để đảm
trách việc biên soạn môn sử trong chương trình trung học ở miền Nam Việt
Nam trong những năm 1954-1975. Vấn đề này được trình bày đầy đủ trong
một chương sách có tựa đề là Chính Sách Giáo Dục Ở Miền Nam Trong Những
Năm 1954-1975, Mục XXII, Phần VI trong bộ sách Lịch Sử và Hồ Sơ Tội Ác
của Giáo Hội La Mã..
Ngoài việc viện dẫn lời nói của Tưởng Quân
Chương (không trích dẫn), ông Da-tô Nguyễn Gia Kiểng còn viết mấy đọan văn hết sức ngược
ngạo như sau:
"Việc bách hại người Công Giáo đã là một vết nhơ
khó tẩy xóa được trong lịch sử Việt Nam. Đó là sự kiện chính nhà nước
Việt Nam, chứ không phải một đòan quân xâm lược nào, đã tàn sát một số
lớn người Việt Nam hoàn toàn vô tội (sic). Thảm kịch còn lớn hơn nữa vì
nhà nước đó biết họ vô tội nhưng vẫn giết họ.
Điều ngạc nhiên là cho tới nay chưa có một
chính quyền Việt Nam nào, nhân danh sự liên tục quốc gia, tổ chức một
ngày để xin lỗi những người Công Giáo về sự sai làm kinh khủng đó."
[ii]
Hai đọan văn trên đây đã làm cho người viết
suy nghĩ rất nhiều và cố gắng tìm kiếm tài liệu để tìm ra manh mối hay
nguyên nhân nào đã khiến cho ông Da-tô Nguyễn Văn Kiểng có thể viết ra
hai đọan văn quái đản và ngược ngạo như vậy?
Là một trí thức có văn bằng kỹ sư tốt
nghiệp tại một đại học ở Pháp, có thể là ông Da-tô Nguyễn Văn Kiểng cũng
biết rõ viết ra những đọan văn sặc mùi Da-tô với những lời tuyên bố vő
đoán như vậy tất nhiên là sẽ bị người đọc khinh rẻ và cho là ông ta dốt
nát về lịch sử. Biết rõ như vậy, ông mới rào đón như sau:
“Vì là một cuốn sách ý kiến, hơn nửa ý kiến cá
nhân, nên việc liệt kê tài liệu lại càng khó. Tác giả viết với kiến thức
và suy tư cá nhân của mình cho nên nếu muốn liệt kê hết các tài liệu đã
ảnh hưởng trực tiếp hay gián tiếp lên cuốn sách thì có lẽ phải liệt kê
hết tủ sách của mình. Điều này không phải chỉ khó mà không thể làm được
vì, một mặt, có những tài liệu như báo chí, tác giả đã tự ý hủy bỏ vì
không có chỗ lưu giữ và, mặt khác, có những biến cố đã khiến tác giả
nhiều lần mất tất cả hay gần hết tủ sách.” [iii]
Đoạn văn trên đây của ông Da-tô Nguyễn Gia Kiểng chứng tỏ rằng, tín
đồ Da-tô, dù rằng đã có văn bằng kỹ sư và tốt nghiệp tại một trường đại
học ở một nước tiền tiến theo chế độ dân chủ tự do như nước Pháp, cũng
vẫn không có đủ khả năng lý trí để phân biệt sự khác nhau giữa một bên
là ý kiến (opinions) và một bên là sự kiện (facts), không biết đâu là
nguyên nhân (causes) và đâu là hậu quả (consequences). Cũng vì thế cho
nên ông Da-tô Nguyễn Gia Kiểng mới không biết rằng việc triều đình Huế
trừng trị những tín đồ Da-tô người Việt chỉ là cái hậu quả của những
hành động chống lại tổ quốc và dân tộc Việt Nam của họ vì họ đa quá ngu
xuẩn đi nghe lời xúi giục của bọn giáo sĩ Da-tô.
Họ xúi giục như thế nào?
Họ xúi giục rằng: "Người Công Giáo đừng thừa nhận quyền lực Nhà
Vua và luật pháp nước họ. Họ nói với các con chiên "Đức Giáo Hoàng ở La
Mã (Rome) mới là vị vua tối cao duy nhất của họ, họ chỉ phải tuân phục
quyền lực của Tòa Thánh Vatican." Nguyễn Xuân Tho, Bước Mở Đầu
của Sự Thiết Lập Hệ Thống Thuộc Địa Pháp Ở Việt Nam - 1858-1897
(Saint Raphael, Pháp, TXB, 1995), tr. 17.
Nho giáo dạy rằng "Tri chi vi tri chi, bất tri vi bất tri, thị tri
dã." (Biết thì thưa thốt, không biết thì dựa cột mà nghe). Ồng Da-tô
Nguyễn Gia Kiểng thuộc loại bất tri (không biết), tức là dốt: dốt
lịch sử), nhưng lại làm ra vẻ là biết. Đúng là câm hay ngóng, ngọng hay
nói. Những người dốt thường hay nói chữ!
(xem tiếp)
[i]
Nguyễn Gia Kiểng, Tổ Quốc Ăn Năn (Paris: TXB, 2001), tr 157.
[ii]
Nguyễn Gia Kiểng., Sđd ., tr, 187.
[iii]
Nguyễn Gia Kiểng, Sđd ., tr.XI.
|