HẬU QUẢ CỦA NHỮNG CHÍNH SÁCH
THUẾ KHÓA, SƯU DỊCH CƯỚP ĐOẠT RUỘNG ĐẤT
CỦA CHÍNH QUYỀN BẢO HỘ
Chính sách cai trị tham tàn bạo ngược và dung dưỡng bọn
phú hào Việt gian trên đây đã làm cho nhân dân ta lâm vào tình cảnh đói khổ
triền miên vì bị bóc lột đến tận xương tận tủy: Nông dân không có ruộng cày phải
đi lãnh canh nộp tô cho địa chủ, phải đóng đủ mọi thứ thuế (thuế thân, thuế
muối, bị cưỡng bách phải mua rượu do nhà nước bảo hộ độc quyền sản xuất và đọc
quyền phân phối), và bị cưỡng bách đi làm sưu làm dịch không công cho nhà nước
trong các công trường xây cất những dinh thự nguy nga tráng lệ, xây cất hàng
ngàn ngôi nhà thờ với những tháp chuông cao chót vót lên tới tận lưng trời, xây
cất các tòa tổng giám mục, các chủng viện, các tu viện và hàng ngàn cơ sở khác
của Giáo Hội La Mã. Tình trạng này đã khiến cho đại khối nhân dân ta vốn đã đói
khổ lại càng trở nên đói khổ và bị dồn vào bước đường cùng, đành phải vùng lên
đòi lại quyền sống và quyền làm người. Người viết xin ghi lại đây một khúc phim
diễn ra từ ngày 9 đến ngày 13 tháng 5 năm 1908. Khúc phim này cho chúng ta biết
một phần nào về chính sách thuế khóa và sưu dịch dã man của nhà nước bảo hộ đã
làm cho dân ta khốn khổ điêu linh, khiến cho dân ta phải vùng lên đòi quyền
sống:
“Trên đường về chùa hành lễ, người dân Huế vừa nói
chuyện cúng bái, kinh kệ, vừa kháo nhau về chuyện sưu cao thuế nặng: thuế ruộng
đang thu bằng thóc, mỗi mẫu quy ra tiền là bảy quan ba đã tăng lên mười quan,
thuế thân (thuế đinh) từ hai hào tăng lên hai đồng bốn hào một người. Chính phủ
“bảo hộ” và Nam triều còn ban hành hàng loạt các thứ thuế mới: thuế chợ, thuế
đò, thuế muối, thuế hàng chuyến, thuế hàng hóa… Lại còn cái nạn đi phu đi lính,
dồn người dân vào con đường khốn quẫn không còn lối sống.
Bà con nông dân huyện Đại Lộc, tỉnh Quảng Nam đã đứng
lên rồi. Họ bao vây huyện đường đòi bỏ sưu, giảm thuế, bỏ lệnh bắt xâu… Họ còn
kéo lên tận toà công sứ Quảng Nam đòi quyền lợi, đòi thả những đại biểu của họ
bị bắt giam. Cuộc đấu tranh đang ngày càng lan rộng như đám cháy rừng.
Nguyễn Tất Thành nghỉ học nhân ngày Phật sinh đi chùa
xem lễ, anh nghe được nhiều tiếng kêu than của bà con đang sống trong tình cảnh
bị “vạc thịt đẽo xương”…
Một buổi sáng tháng Tư năm 1908 cũng như mọi sáng,
Thành cắp sách đến trường. Thành ngơ ngác: từng đoàn người chân đất, áo rách,
nón mê, tay không tấc sắt từ Công Lương, An Hòa, An Cựu và Kim Luông, Bao Vinh
kéo đến trước Tòa Khâm. Thành vội vàng đưa cặp sách cho anh: Anh đưa đi gửi để
em chạy đi gọi một số bạn đến thông ngôn giúp cho bà con… Thành chạy về phía
chợ Cống gặp Lê Thanh Cảnh, Nguyễn Hương Bính, Bửu Bành, Phạm Văn Phúc, Thành
vừa thở, vừa nói:
Các bạn ơi… đồng bào đi xin xâu, chúng mình đi theo
ủng hộ họ, thông ngôn giúp họ… Mau đi nào. Cả tốp học trò chạy theo Tất Thành
nhập vào dòng người như một con sông mùa nước lũ. Thành cầm cái nón lật nửa lên
nói:
Số người người nghèo khổ như vành nón, số người giầu
sang quyền quý như chóp nón. Đồng bào ơi, chúng ta phải lật ngược cái tình trạng
hiện tại.”[62]
Cụ Ngô Văn viết trong cuốn Việt Nam 1920-1945 như sau:
“Vùng Phước Long (Rạch Giá), ngày 3/9/1938, khoảng
1,500 dân cư làng Vĩnh Phú, Vĩnh Lợi, Vĩnh Quới, Mỹ Quới, phần đông là đàn bà và
trẻ con kéo nhau đến quận Phước Long xin cầu cứu than đói và không tìm được việc
làm. Chủ quận Trình phát cho người này 5 xu, người kia 10 xu, nhận 64 người đàn
ông để vét mương gần bên chợ trả 0,60 $ một ngày. Qua mấy ngày sau, 700 người
được tạm thâu (được trả) 0,57 $ một ngày, còn 500 người khác không được nhận.
Ngày 10 (tháng 9/1938) ông Trình đuổi hết 700 người rồi cáo bệnh, khóa cửa văn
phòng…
Nông dân miền Tây tột mức cùng khổ, náo động nhiều
nơi ở Cổ Cò, Phong Thạnh, tỉnh Sóc Trang - Bạc Liêu. Ở Cổ Cò, độ một trăm dân
đói, phần đông là người Khơ-me, đàn bà và kỳ lão, kéo đến đồn điền Lê Văn Châu
toan khai vựa lúa.
Ở Bạc Liêu, trong một tuần lễ, dân nghèo chiếm lối
mươi vựa thóc. Ngày 15/9 (1938), bốn chục tá điền của Dương Khánh kéo đến quận
để cáo tên này đã thâu đọat hết lúa mùa của họ. Nhưng chủ quận Gia Ray (nói),
quan chức nào dám đả động quyền tư hữu thần thánh (Giáo Hội La Mã). Qua ngày
6/10 (1938), tên đại điền chủ Dương Khánh xám mặt trước cảnh 300 dân đói già có
trẻ có, lao nhao đàn bà trẻ con, ùn đến khai vựa thóc của y khuân ráo 500 giạ
lúa chứa ở đó.
Giữa thị xã Cà Mâu, 500 nông dân đói biểu tình ngày
4/10 (1938) kêu cứu, bị lính táo bạo giải tán, nhiều chiếc xuồng bị đắm, nhiều
nông dân bị thương. Đại biểu của họ bị bắt.. Nhiều người buôn bán động lòng mua
cả hàng thúng bánh mì phân phát cho dân đói. Một bà điền chủ bố thí độ một trăm
đồng bạc.
Ngày 7/10 (1938), lính giải tán 400 nông dân ở Rạch
Rang, và bắt 45 người trong khi họ khai vựa lúa của Lý Chiêu. Ở Long Tron, 300
dân đói kéo đến vựa lúa của xã Thiêng, những bị lính giải tán. Tại Cái Cung, 400
nông dân mở vựa lúa của bà Nguyên Xon…
Từ 6 đến 8 tháng 10 (1938), nông dân Phước Long (Rạch
Giá) thu hồi lúa trong các đồn điền người Pháp Savary, Hoareau, Caussin, Fernand
Godara. (La Dépeche d’Indochine, 19, 28/9 và 8, 11/10/1938).
Liền theo đó, tòa án Rạch Giá nhóm ngày 12/10
(1938), kêu án 45 nông dân Phong Phú từ 1 đến 2 năm tù về tội “phạm quyền tư hữu
tài sản”, 27 người 1 năm tù, 3 người 8 tháng. Cũng tòa án ấy kêu án 41 anh dân
cày Mỹ Hội từ 2 tớ 6 tháng tù. (Tranh Đấu, 22/12/1938).
Phóng viên báo Tranh Đấu cùng ba nhà báo khác ở
Sàigòn đến điều tra trong vùng đều bị bắt giam ở Bạc Liêu từ tháng 10 (1938).
Họ bãi thực làm reo đến tháng Giêng năm 1939 mới được thả.”
[63]
Chính sách cai trị tàn ngược và bóc lột dã man như trên của
chính quyền bảo hộ là nguyên nhân khiến cho dân ta rơi lâm vào cảnh đói khổ
triền miên. Phải nói là tình trạng đói khổ thê thảm này khởi đầu từ đầu thập
niên 1890, rồi từ đó, bộ máy đàn áp của chính quyền bảo hộ Pháp- Vatican càng
được củng cố, nhà nước bảo hộ, đặc biệt là Vatican càng ra công cướp đoạt tài
quyên của đất nước và bóc lột nhân dân ta bằng chính sách thuế khóa và sưu dịch
để xây dựng các công trình kiến trúc như đã nói ở trên, và bọn Việt gian càng
dựa thế nhà nước để tác oai tác quái cướp đoạt ruộng đất giống y như Giáo Hội
La Ma đã
làm trước mắt họ.
THẾ LỰC NÀO LÀ THỦ PHẠM GÂY RA NẠN ĐÓI
VÀO NÙA XUÂN NĂM ẤT DẬU 1945?
Vatican vốn là một thành phần trong cả Liên Minh Bồ Đào
Nha – Vatican và Liên Minh Tây Ban Nha – Vatican. Cả hai liên minh chính trị này
đều có nhiều kinh nghiệm dùng rất nhiều độc kế để đối phó với các phong trào
nổi dậy của các dân tộc bị trị ở Châu Mỹ La-tinh và nhiều nơi khác trên thế
giới. Từ năm 1858 Vatican lại là thành viên trong Liên Minh Xâm Lược Pháp –
Vatican đánh chiếm và đô hộ Đông Dương cho đến năm 1945. Cho nên, khi gặp phải
phong trào ái quốc với những lực lượng vũ trang của Mặt Trận Việt Minh ở trong
các tỉnh vùng Việt Bắc và Trung Du, cái liên minh thánh ác ôn Pháp – Vatican này
đã thẳng tay thi hành độc kế triệt hạ các nguồn thực phẩm tiếp tế cho miền Bắc
khiến cho nhân dân ta ở đây rơi vào tình trạng đói khổ, không thể nào có đủ gạo
để ăn. Chúng cho rằng khi người dân không thể có đủ gạo ăn, thì sẽ không có gạo
tiếp tế cho các lực lượng nghĩa quân Việt Minh đang hoạt động trong các vùng
rừng núi ở Việt Bắc. Độc kế dã man này được ông Hoàng Trọng Miên nói rõ trong
sách Đệ Nhất Phu Nhân Tập I với nguyên văn như sau:
“Giữa thời kỳ ấy, để phòng ngừa dân miền Bắc nổi
dậy, Pháp tung đám tay sai đi khắp nơi vơ vét hết thóc gạo tải về tập trung
ở các kho dự trữ riêng, lấy cớ là để tiếp tế cho quân đội Nhật. Hết ép buộc mua
rẻ của dân quê, Pháp lại vãi tiền ra mua thóc, ngô (bắp) bằng một giá cao để thu
cho kỳ sạch ngũ cốc hiếm hoi của miền Bắc. Gạo Nam Kỳ thì không được đưa ra, lấy
cớ là phi cơ Đồng Minh ngày đêm không ngừng bắn phá tàu bè, ghe thuyền, còn
đường xe lửa xuyên Đông Dương thì Pháp dành cho Nhật chuyên chở quân sự. Lúa
thừa ở miền Nam chất chứa đầy kho, Pháp đem đốt thay than củi ở các nhà máy
điện.
Dân quê ở Bắc khởi sự chết đói từ cuối năm 1944. Mùa
lúa tháng Mười lại thất bát. Người có tiền ở thôn quê cũng đành nhịn ăn, vì thóc
gạo đã bị lấy sạch. Tại thành phố, mỗi khẩu phần người Việt đều phải ăn gạo
“bông” (phiếu mua gạo) ở trong tay chính quyền Pháp phân phát.”
[64]
Sách Việt Sử Khảo Luận - Cuốn 4 viết:
“Bọn Pháp Decoux – Morlant, từ mùa gặt cuối năm 1943
đến hai mùa gặt năm 1944, cũng trưng thâu gạo bỏ vào các kho quân đội Pháp để
phòng hờ một cuộc đổ bộ Đồng Minh vào Đông Dương.”[65]
Qua các đoạn văn sử trên đây, chúng ta thấy rằng, thủ
phạm chính làm cho nhân dân ta đói khổ triền miền từ đầu thập niên 1890 và nạn
đói khủng khiếp trong mấy tháng mùa xuân năm Ất Dậu là do Liên Minh Đế Quốc Thực
Dân Pháp – Vatican và bọn Việt gian gây nên. Nói rằng nạn đói Ất Dậu là do quân
xâm lăng Nhật Bản gây ra chỉ là một cách nói lượn lẹo của bọn Việt gian văn nô
Da-tô trong ý đồ chạy tội cho Giáo Hội La Mã và thực dân Pháp. Cách nói lươn
lẹo này cũng giống như bọn người “thà mất nước, chứ không thà mất Chúa”
thường lươn lẹo nói rằng, “vì triều đình nhà Nguyễn thi hành chính sách cấm
đạo Da-tô cho nên người Pháp mới có cớ đánh chiếm nước ta.”
[62]
Sơn Tùng, Búp Sen Xanh (Hà Nội: Kim Ðồng, 2006), tr. 229-231.
[63]
Ngô Văn, Sđd., Tr 399.
[64]
Hoàng Trọng Miên, Đệ Nhất Phu Nhân - Tập 1 (Los Alamitos, CA:
Vi?t Nam, 1989), tr 79-80.
[65] Hoàng Co Thụy, Việt Sử Khảo Luận - Cuốn 4 (Paris:
Nam Á, 2002), tr. 1970.
© sachhiem.net
Xem các chương khác:
VATICAN:CH06- Cấu Kết Với Cường Quyền (Nguyễn Mạnh Quang)
VATICAN:CH11- Bản Chất Lươn Lẹo (Nguyễn Mạnh Quang)
VATICAN:CH11- Bản Chất Nhận Vơ (Nguyễn Mạnh Quang)
VATICAN:CH11- Cưỡng Từ Đoạt Lý (Nguyễn Mạnh Quang)
VATICAN:CH11- Diễn Biến Sự Rã Đám của Chính Quyền Miền Nam (Nguyễn Mạnh Quang)
VATICAN:CH11- Thói Quen Tiếm Quyền (Nguyễn Mạnh Quang)
VATICAN:CH11- Đảo Lộn Lịch Sử (Nguyễn Mạnh Quang)
VATICAN:CH18- Lộ Đồ Chinh Phục Thế Giới (Nguyễn Mạnh Quang)
VATICAN:CH19- Thiết Lập Các Đạo Quân Thứ 5 (Nguyễn Mạnh Quang)
VATICAN:CH20- Đoàn Ngũ Hóa Tín Đồ (Nguyễn Mạnh Quang)
VATICAN:CH21- Vận Động Pháp Lần Thứ Nhất (Nguyễn Mạnh Quang)
VATICAN:CH22- Lần Thứ Hai Vận Động Pháp Chiếm Việt Nam (Nguyễn Mạnh Quang)
VATICAN:CH23- Lần Thứ Ba Vận Động Pháp Chiếm Việt Nam (Nguyễn Mạnh Quang)
VATICAN:CH24- Sách Lược Nội Công Ngoại Kích (Nguyễn Mạnh Quang)
VATICAN:CH25- Bộ Máy Cai Trị Của Liên Minh (Nguyễn Mạnh Quang)
VATICAN:CH26- Đời Sống Dân Ta Trong Thời Pháp-Vatican Đô Hộ (Nguyễn Mạnh Quang)
VATICAN:Ch27- Tiền Bạc, Châu Báu Bị Vatican Cướp Đoạt(Nguyễn Mạnh Quang)
VATICAN:CH28- Chính Sách Thuế Khóa và Sưu Dịch (Nguyễn Mạnh Quang)
VATICAN:CH29- Cướp Chùa, Ruộng Đất, Xây Nhà Thờ (Nguyễn Mạnh Quang)
VATICAN:CH30- Hậu Quả Của Chính Sách Thuế Khóa (Nguyễn Mạnh Quang)
VATICAN:CH31- Hai Cảnh Đời Trái Ngược (Nguyễn Mạnh Quang)
VATICAN:CH6- Cấu Kết Với Cường Quyền (Nguyễn Mạnh Quang)
VATICAN:CH63-1a NGÔ ĐÌNH DIỆM: Con Người và Tội Ác (Nguyễn Mạnh Quang)
VATICAN:CH63-1b Sơ Lược Cuộc Đời của NGÔ ĐÌNH DIỆM (Nguyễn Mạnh Quang)
VATICAN:CH63-1c Tại Sao Gọi Là Tam Đại Việt Gian (Nguyễn Mạnh Quang)
VATICAN:CH63-1d Cuồng Tín (Nguyễn Mạnh Quang)
VATICAN:CH63-1e Những Đặc Tính Chung của Các Tín Đồ Ca-tô (Nguyễn Mạnh Quang)
VATICAN:CH63-1f Tình Trạng Ngu Dốt Của Ông Diệm (Nguyễn Mạnh Quang)
VATICAN:CH63-1g Những Việc Làm tàn Ngược Của Ông Diệm (Nguyễn Mạnh Quang)
VATICAN:CH63-1g Những Việc Làm tàn Ngược Của Ông Diệm (Nguyễn Mạnh Quang)
VATICAN:CH63-1g Những Việc Làm tàn Ngược Của Ông Diệm (Nguyễn Mạnh Quang)
VATICAN:CH7- Bộ Máy Đế Quốc Gia Tô La Mã (Nguyễn Mạnh Quang)
VATICAN:CH7- Bộ Máy Đế Quốc Gia Tô La Mã (Nguyễn Mạnh Quang)
VATICAN:CH8- Hủy Diệt Nền Văn Minh Nhân Loại (Nguyễn Mạnh Quang)
VATICAN:CH8- Hủy Diệt Nền Văn Minh Nhân Loại (Nguyễn Mạnh Quang)
VATICAN:CH8- Phụ Bản (Nguyễn Mạnh Quang)
VATICAN:CH8- Phụ Bản (Nguyễn Mạnh Quang)
VATICAN:CH92-1: Vấn Nạn Giáo Hội La Mã (Nguyễn Mạnh Quang)
VATICAN:CH92-2: Vấn Nạn Giáo Hội La Mã (Nguyễn Mạnh Quang)
VATICAN:CH92-3: Vấn Nạn Giáo Hội La Mã (Nguyễn Mạnh Quang)
VATICAN:CH92-4: Vấn Nạn Giáo Hội La Mã (Nguyễn Mạnh Quang)
VATICAN:Chương Dẫn Nhập (Nguyễn Mạnh Quang)
VATICAN:Chương Dẫn Nhập tt (Nguyễn Mạnh Quang)
VATICAN:Mục X- Vatican Cướp Đoạt Tài Sản Việt Nam (Nguyễn Mạnh Quang)
VATICAN:Sơ Lược Hồ Sơ GHLM (Nguyễn Mạnh Quang)