Chương 10
Xúc tiến Chủ nghĩa Ca-tô toàn trị.
"Những cá nhân được coi là nguy hiểm có thể bị nhốt vào một Trại tập trung."
► Phân biệt đối xử với các tôn giáo phi Ca-tô ► Mua chuộc, đe dọa, mật thám và nổi đắng cay ► Những trận đánh, hổn loạn và sự bắt giữ tín đồ của các tôn giáo "thù nghịch" ► Củng cố hơn nữa sự hiện diện của Ca-tô ► Diệm được giao toàn quyền "độc tài" ► Sắc Lệnh cho các trại tập trung ► Các cố vấn Mỹ ủng hộ các biện pháp mới ► Phật tử bị bắt không cần trát tòa ► Tra vấn, phát vãng, và hành hạ Phật tử ► "Khai trương" trại tập trung ► Tàn sát và thủ tiêu hàng loạt Phật tử ► Phật tử cải đạo để sống còn.
Sau khi đã củng cố bộ máy nhà nước với
giáo dân trung thành, và an lòng với sự trung thành của họ, chưa kể đến sự hỗ
trợ ngấm ngầm và thực tích cực của kẻ bảo vệ là người Mỹ, Diệm đã làm bước thứ
hai để biến ước mơ thành sự thật. Ông khởi sự một chính sách có hệ thống và khéo
tính toán chống lại những tôn giáo phi Ca-tô.
Chính sách của ông nhằm vô hiệu hóa, gián đoạn và cuối cùng loại bỏ các Phật tử
hay các tôn giáo của Việt Nam có gốc gác Phật giáo. Những giáo phái này tuy đối
lập nhau về phương diện giáo lý và chính trị, song có thể bình đẳng, và nếu họ
đoàn kết thành một mặt trận thì có thể chống đối một cách hiệu quả bất kỳ chính
quyền Ca-tô nào.
Chính sách của Diệm thực xảo quyệt. Ông khuyến khích mối bất hòa giữa họ. Điều
này ông đã làm bằng cách mua chuộc, bằng cách gửi mật thám vào trong hàng ngủ
của họ, bằng cách hứa hẹn sự bảo vệ của chính quyền cho một nhóm nhưng lại từ
chối điều ấy với nhóm khác. Kết quả đã trở nên rõ ràng nhanh chóng. Các giáo
phái rơi vào cạm bẫy của Diệm. Họ đã bắt đầu đấu đá nhau ngày càng cay đắng.
Điều này đã đạt cao điểm với mối thù hận chính trị-tôn giáo cốt nhục tương tàn
giữa các nhóm Bình Xuyên, và Hảo Hảo và Cao Đài. Sự thù địch của họ không chỉ là
tôn giáo, nó là sự thực rành rành. Trận chiến đổ máu đã xảy ra. Cùng lúc các khu
vực khác nhau của Sài Gòn đã bị tàn phá. Phật tử đã thành lập một ủy ban để hỗ
trợ cho các nạn nhân. Diệm ngăn cấm ngay.
Các cuộc đấu đá giữa các tôn giáo, chính trị đối lập đã cung cấp cho Diệm một
cái cớ vững chắc để thực hiện những gì ông ta đã mưu toan từ lâu. Ông tiến hành
bắt giữ các thành viên hàng đầu của các tôn giáo thù nghịch. Những việc bắt bớ
đã triệt tiêu những kẻ chống đối có khả năng nguy hiểm nhất. Kết quả là, về mặt
chống đối tử phía tôn giáo đã hầu như biến mất.
Sau khi đã chắc chắn rằng những kẻ đối kháng chính trị tôn giáo trong nước đã bị
vô hiệu hóa. Diệm liền tiến thêm một bước nữa, củng cố quyền lực chính trị của
mình. Để đạt hiệu quả, ông đã tổ chức trưng cầu ý dân và thay thế Bảo Đại, cho
đến khi ấy, vẫn là người cầm đầu chính phủ. Từ dó ông tuyên bố một nước Việt Nam
Cộng Hòa. Sau khi đã thành công trong việc này, ngày 22 tháng mười, 1955, ông đã
trở nên hay ông tự biến thành Tổng thống của nó.
Năm sau, ngày 26 tháng 10, 1956, ông đã
ban hành một Hiến pháp mới. Bắt chước Mussolini, Hitler, và Ante Pavelich của xứ
Croatia Ca-tô, (đó là chưa kể đến Franco của Tây Ban Nha Ca-tô, và Salazar của
Bồ Đào Nha Ca-tô,) ông ta nhét vào một điều khoản, Điều 98, đã giao cho ông ta
đầy đủ quyền hạn độc tài. Một phần của Điều khoản đó được biết đến như sau:
"Trong nhiệm kỳ lập pháp đầu tiên, Tổng thống (có nghĩa là Diệm) có thể ban một
Nghị định tạm đình chỉ... (tiếp sau là hầu như tất cả các quyền tự do công dân
trong nước) để đáp ứng các nhu cầu an ninh công cộng chính đáng, vv." Điều khoản
phải chấm dứt vào tháng Tư, 1961, nhưng nó đã lại được duy trì vĩnh viễn.
Tăng ni Phật giáo trong một trại tập trung ở bên ngoài Sài Gòn. Các Phật tử
phía sau song sắt đã bị bắt sau một cuộc biểu tình chống chính phủ, khi Tổng
thống Diệm ban hành luật thô bạo kỳ thị chống lại Phật tử và Phật giáo. Hàng
trăm người đã bị bắt giữ và bị nhốt trong các trại tập trung, và nhiều người
trong số họ đã bị hành hạ. Có lúc cả hàng ngàn tăng ni đã bị nhốt. Những
luật lệ kỳ thị chống Phật giáo của Diệm đã chia rẽ đất nước thành những lằn
ranh giáo phái, với kết quả là hiệu quả chiến tranh đã bị suy yếu trầm
trọng. Hàng ngàn Phật tử đã bắt đầu thụ động chống chế độ Diệm, trong khi đó
hàng ngàn quân nhân Phật tử từ chối chiến đấu cho một chính phủ đàn áp tín
ngưỡng của họ.
Tuy vậy Diệm đã ban hành trước đó một
nghị định ẩn ý nguy hiểm hơn. Trong tháng một, 1956, ông đã ban hành một sắc
lệnh của tổng thống đã báo trước chuyện gì sẽ xảy ra. Sắc lệnh 46 được biết như
sau:
Những cá nhân xét thấy nguy hiểm đến quốc phòng và an ninh công cộng có thể bị
cầm cố trong trại tập trung bởi một sắc lệnh.
Mặc dù một số "cố vấn" Mỹ đã nhắm mắt làm ngơ khi nghe đến Nghị định, nhưng lại
phó mặc. Chúng chỉ là những lời răn đe mà thôi. Những người khác thì biết rằng
đó là các biện pháp cố ý chuẩn bị cho việc cưỡng bức thi hành một khi Nam Việt
Nam biến thành một nước Ca-tô toàn trị.
Chiến dịch khởi đầu bằng việc tố cộng
trong quần chúng được phát động; có nghĩa là nó đã mang giọng điệu thuần ý thức
hệ, và được chính thức gọi là "Chiến dịch Tố Cộng". Các kế hoạch đã được chấp
nhận, và xem ra trong thời cuộc lúc đó lại là điều đáng khen ngợi. Tuy nhiên,
đằng sau mặt nổi của nó thực sự là Ca-tô hóa miền Nam. Nó là chủ thuyết McCarthy
(ism) được cấy vào Việt Nam. Thực tế là chiến dịch đã được gợi hứng và thúc đẩy
bởi cùng những thành phần đã hỗ trợ chủ thuyết McCarthy (ism) tại Hoa Kỳ. Trong
hang đầu có cả anh em Kennedy, Richard Nixon, Hồng Y Spellman và một số phe nhóm
của CIA.
Chủ thuyết McCarthy (ism) Việt Nam còn độc ác hơn là ở Mỹ. Nó được đưa xuống
đường và ở mức độ chia rẽ phe phái quốc gia. Một thành phần của làng xã đã tố
cáo thành phần khác vì họ không ngoan đạo Ca-tô như mình, dưới cái cớ là họ đã
không chống Cộng như mình. Sinh viên, và ngay cả trẻ con cũng đã được khuyến
khích tố cáo cha mẹ. Giáo viên hướng dẫn các em học sinh phải nghe lén và báo
cáo các thành viên trong gia đình của họ hoặc đã chỉ trích Diệm hay các tổng
giám mục, hay Giáo Hội Công Giáo. Cha, mẹ, ông bà, giáo sư, nhà sư, Phật tử đã
bị bắt mà không có bất kỳ trát tòa hay thủ tục pháp lý nào.
Cảnh sát dã chiến với nón sắt giật xuống một biểu ngữ Phật giáo và cố gắng
bao vây tăng ni Phật giáo với dây thép gai. Hơn một ngàn tăng ni đã cố thoát
ra khỏi các tường dây thép gai mà cảnh sát đã dựng lên để chia cách họ với
đám đông Phật tử biểu tình. Nhiều người đã ráng luồn bên dưới các dây thép
gai nhưng đã bị cảnh sát đánh đập dội trở lại. Tuy vậy, nhiều người đã bị
bắt, trong khi những người khác tìm cách biểu tình dù sự hung bạo của cảnh
sát. Những cảnh như thế đã xảy ra hầu như mỗi ngày khi sự kỳ thị chống Phật
tử tiếp tục gia tăng. Ước tính đã có lúc hơn một phần ba dân số tăng ni đã
bị giam giữ, cầm cố hay mất quyền tự do.
Tức thì các cuộc lục soát bố ráp đã
được tổ chức có hệ thống quy mô trên toàn Nam Việt Nam. Một mẫu sợ hãi đến một
cách nhanh chóng trước mặt: những cuộc tố giác và bắt giữ những kẻ tình nghi,
những cuộc thẩm vấn của cảnh sát, những cuộc gom người lại thành từng nhóm,
những cuộc bao vây cả làng, sự mất tích của các cá nhân, mà không để lại dấu
vết. Những cuộc hỏi cung tàn bạo, những cuộc phát vãng và tra tấn bừa bãi đối
với những người bị bắt không chịu tố cáo kẻ khác.
Các nhà giam đã đầy ứ tù nhân. Những
cuộc bắt bớ hàng loạt quá nhiều đến nổi phải mở thêm các trại tập trung, rồi
những trại khác được gọi một cách êm ái là những trại cô lập. Thực tế chúng là
những trại tử thần đúng nghĩa. Xin nhắc đến một tên là trại Phú Lợi, ở Thủ Dầu
Một, nơi đã từng xảy ra một cuộc đầu độc hàng loạt hơn 600 người, và đã có hơn
1000 người chết.
Rồi có những cuộc tàn sát bên trong và bên ngoài các trại giam như vậy, như đã
từng diễn ra tại Mõ Cày, Thạnh Phú, Sóc Trăng, Cần Giờ, Đại Lộc, Duy Xuyên, đó
chỉ là vài nơi được đề cập đến. Những giáo phái và chủng tộc thiểu số bị bạc
đãi, bị giam và thủ tiêu bất cứ khi nào có thể. Muốn được yên thân hay để khỏi
chết nhiều kẻ bị giam đã phải chấp nhận tôn giáo, ngôn ngữ và lối sống của miền
Nam Việt Nam mới, như nhóm thiểu số người Hoa hay người Miên, mà các trường học
của họ đã bị đóng cửa. Những nhóm dân tộc thiểu số bị tiêu diệt hay chấp nhận
Giáo hội Công giáo để cứu mạng sống của mình.
xem phiên bản Anh ngữ
Tác giả: Avro Manhattan
Người
Dịch: Trần Thanh
Lưu
Kỳ tới: Chương 11 - Củng Cố Chủ Nghĩa Khủng Bố.