Chương XIX
CHẾ ĐỘ THIỆU: CHẾ ĐỘ DIỆM KHÔNG DIỆM
Kể từ đầu thế kỷ thứ 20, khi các đảng phái chính trị xuất
hiện và hoạt động trên toàn cõi đất nước thì năm 1954 phải được coi là cái
mốc quan trọng đánh dấu một sự thay đổi lớn trong bản chất cũng như trong
sinh hoạt của các đảng phái. Thật vậy, từ những tổ chức cách mạng bí mật
chống Tây giành độc lập đồng thời chống nội thù Cộng Sản, thì kể từ năm
1954, khi chính trị miền Nam được san định rõ ràng, các đảng phái đó đã biến
thành các tổ chức thuần chính trị, chuẩn bị đấu tranh công khai dưới những
hình thức dân chủ hợp pháp và hợp hiến để tiến đến việc nắm chính quyền.
Trong cơn trở mình và biến hình quan trọng đó, các đảng phái
đã gặp phải hai trở lực lớn: Trở lực thứ nhất kể từ đầu thập niên 60 trở đi,
khi đảng Cộng Sản cho ra đời Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam để tranh giành ảnh
hưởng với họ trên địa bàn quần chúng và thu chiếm đi một số thành phần cán
bộ quan trọng; và Trở lực thứ hai kể từ khi ông Diệm nắm chính quyền vào năm
1955, tiến hành chính sách độc đảng chuyên chính và dẫm nát mọi sinh hoạt
dân chủ mà mọi đảng phái đang bắt đầu xây dựng.
Chính chính quyền Ngô Đình Diệm đã tinh vi tiêu diệt cái tinh
lõi còn sót lại của một đảng cách mạng và làm tê liệt mọi chức năng cần
thiết mới thành hình của một đảng chính trị, đẩy họ vào thế thụ động chờ
thời hoặc thỏa hiệp với quyền lực và quyền lợi. Bằng đàn áp, kềm kẹp, mua
chuộc, hăm dọa, chia rẽ, ly gián, thủ tiêu,... đảng Cần Lao và anh em ông
Diệm đã phá nát cái truyền thống cách mạng của đảng phái vốn được khai
sinh từ những ngày chống Tây cứu nước. Một số hiếm hoi các cá nhân hoặc
tổ chức kiên trì với lý tưởng của mình thì đành phải rút vào bóng tối, âm
thầm và giới hạn mọi sinh hoạt và dần dần mất hết sinh lực và bề thế cần
thiết của một đảng Cách mạng.
Không những chỉ tiêu diệt các đảng phái là những tổ chức đấu
tranh chính trị, chính quyền Ngô Đình Diệm còn thực hiện chính sách tiêu
diệt các tôn giáo khác, vốn là sức mạnh và nền tảng xã hội của quần chúng
miền Nam. Nhân những biến động quân sự của các giáo phái võ trang vào những
năm đầu mà chủ yếu do Bình Xuyên và một vài lực lượng võ trang chủ xướng,
ông Ngô Đình Nhu đã cố tình đồng hóa các lực lượng võ trang phiến loạn này
với toàn bộ các tôn giáo của miền Nam (địa dư) mà biểu tượng là Cao Đài và
Hòa Hảo. Không phát xuất từ quan niệm Yêu Nước là Yêu Dân, không chủ xướng
chính sách Dân Có Mạnh Nước Mới Giàu, nên chính quyền Ngô Đình Diệm đã xem
dân như một phương tiện để phục vụ chế độ, đã phải xem dân như kẻ thù, chỉ
sợ quần chúng mạnh thì sẽ cướp mất cái chính quyền đang đem lại đặc quyền
đặc lợi cho gia đình và phe đảng. Vì vậy chính quyền Diệm mới phải tiêu diệt
Hòa Hảo, đánh phá Cao Đài và cuối cùng khai chiến với Phật giáo. Mục đích
tối hậu của chủ trương này là để Công giáo hóa nhân dân miền Nam, dành cho
Công giáo ngôi vị độc tôn.
Hai lực lượng có tính quần chúng và có khả năng đề kháng
những độc tố hủy hoại sinh lực quốc gia là Đảng phái và Tôn giáo, sau 9 năm
bạo trị của chế độ Ngô Đình Diệm, chỉ như đóm lửa bùng lên lần chót vào cao
điểm ngày Cách mạng 1-11-1963, rồi sau đó không còn tiềm lực để duy trì
thành quả của một cao trào đang lên. Ba năm xáo trộn mà tôi trình bày trong
chương 18 chỉ là hậu quả tất nhiên của cái thời kỳ chín năm khốc hại trước
mà thôi.
Các nhà làm chính sách của Hoa Kỳ không nhìn thấy được nguyên
ủy đó, lại càng không phát hiện được vai trò và nhiệm vụ lịch sử của các tôn
giáo trong dòng sinh mệnh của dân tộc Việt Nam, nên đã đánh giá sai lạc vị
trí và sức mạnh của các tôn giáo Cao Đài, Hòa Hảo và Phật giáo Việt Nam mà
họ cho là không chống Cộng như giáo hội Công giáo, cho nên sau ba năm xáo
trộn, người Mỹ lại can thiệp mạnh mẽ vào chính trường Việt Nam (như cách đó
10 năm trước họ đã áp lực để đưa ông Diệm về và đẩy ông lên làm Thủ tướng)
để khai sinh ra một nền Đệ Nhị Cộng Hòa với hai đặc tính rõ rệt: quân
phiệt, để sử dụng võ lực chống Cộng, và Công giáo, để bảo vệ tinh thần chống
Cộng. Nghĩa là chống Cộng bằng vũ khí và quyết tâm của tông đồ “diệt ma
quỷ”. Khai sinh ra nền Đệ Nhị Cộng Hòa với hai đặc tính đó sau ba năm xáo
trộn, quả thật phù hợp với ý đồ của lực lượng chính trị của giáo hội Công
giáo đang thỏa mãn vì thấy “không có Cụ thì loạn như thế”, và đang lợi dụng
tình trạng hỗn loạn (mà họ cũng đã là một thành tố đóng góp) để tìm cách trở
lại chính quyền.
Vì chỉ chiếm một phần mười dân số và vì đa số người Công giáo
chỉ sống tập hợp đông đảo tại Thủ đô Sài Gòn và vùng phụ cận nên đã làm cho
những ai thiếu nghiên cứu, hoặc chỉ phân tích một cách phiến diện theo nhãn
quan chính trị Tây phương, tưởng rằng trong vấn đề tương quan quyền lực tại
Việt Nam, khối Công giáo không phải là một thế lực chính trị vững mạnh và có
tầm vóc quyết định cục diện chính trường miền Nam.
Trước năm 1954, tại miền Nam Việt Nam, Giáo hội Công giáo chỉ
có các giáo phận Huế, Quy Nhơn, Sài Gòn, Vĩnh Long, Cần Thơ. Nhưng từ khi
ông Diệm lên cầm quyền và với cuộc di cư của gần 700.000 giáo dân miền Bắc,
ông Diệm và giáo hội La Mã đã cấp tốc mở thêm các giáo phận Đà Lạt, Mỹ Tho,
Long Xuyên (1960), Đà Nẵng (1963), Xuân Lộc và Phú Cường (1964) trong ý đồ
mở rộng nước Chúa. Việc mở thêm hai giáo phận cuối cùng đã được sắp đặt từ
thời Đệ Nhất Cộng Hòa, đến năm 1964 mới thực hiện.
Đồng thời, để bảo vệ cho dinh Độc Lập và cho “căn cứ địa” của
chế độ là thủ đô Sài Gòn, cũng như để phô trương sức mạnh của Công giáo, ông
Diệm đã cho xây dựng một cái giáp sắt Công giáo (danh từ của Jean
Lacouture trong Le Vietnam Entre Deux Paix) bao quanh Sài Gòn và cho
phép giáo dân “xâm chiếm” đất đai Sài Gòn và vùng phụ cận. Ai đã từng sống
tại Sài Gòn từ trước 1954 cũng phải nhận thấy rằng đến năm 1963, Sài Gòn
không còn mang tính chất “Nam kỳ” nữa mà đã “Bắc kỳ hóa” theo kiểu Công
Giáo, Sài Gòn không có được sự tổng hợp phải có của hai miền sau cuộc di cư
với sự hòa đồng văn hóa mà đã biến thành một đô thị đặc biệt Thiên Chúa
giáo. Trước năm 1954, Sài Gòn và Chợ Lớn chỉ có nhà thờ Đức Bà, nhà thờ
Huyện Sĩ, nhà thờ Tân Định, nhà thờ Ngã Sáu, nhà thờ Kỳ Đồng, nhà thờ Chợ
Lớn (sau này quen gọi là nhà thờ Cha Tam) mà tín đồ phần đông là người Pháp,
người Pháp gốc Việt, và người Tàu. Nhưng từ ngày ông Diệm lên cầm quyền thì
nhà thờ và tu viện mọc ra khắp nơi (chưa kể số nhà thờ trong các đơn vị quân
đội cũng chỉ mới được thiết lập sau khi ông Diệm lên cầm quyền). Giáo dân
sống tràn ngập vùng Phú Thọ, Ngã Tư Bảy Hiền, Ngã Ba Ông Tạ, vùng Lăng Cha
Cả, vùng Hạnh Thông Tây, vùng Tân Châu Sa, Ngã Ba Chú Ía, vùng Tân Định, Gò
Vấp... Cứ nhìn khu Phạm Ngũ Lão náo nhiệt gần chợ Sài Gòn thì đủ thấy các cơ
sở thương mại, kinh tế, báo chí đa số đều do người Công giáo làm chủ. Cứ
nhìn vào con số các trường tư thục ta sẽ có ý niệm về sức bành trướng ảnh
hưởng của người Công giáo tại miền Nam Việt Nam dù dân số họ thua kém cả hai
tôn giáo Hòa Hảo và Cao Đài. Cho đến năm 1969 (trên toàn quốc) Công giáo có
1256 trường Trung, Tiểu học và Mẫu giáo
[1]. Trong lúc đó thì mãi cho đến năm 1970, Phật giáo
mới chỉ có 160 trường Trung, Tiểu học Bồ Đề
[2]. Còn cơ sở giáo dục của hai tôn giáo Cao Đài và
Hòa Hảo thì thật vô cùng khiêm tốn, nếu không muốn nói là con số không. Cao
hơn nữa, cho đến cuối năm 1963, toàn miền Nam chỉ có thêm 2 trường Đại Học
đều do hai Linh mục Công giáo làm Viện trưởng là Huế và Đà Lạt. Và Viện
trưởng Đại Học Huế là Linh Mục Cao Văn Luận chỉ có bằng Cử nhân.
Chỉ một lãnh vực trên, khi phóng rộng ra mà không sợ sai
nhiều, ta cũng thấy được sự hoạt động xông xáo của người Công giáo di cư về
mọi mặt, đặc biệt là về mặt chính trị, thứ chính trị tranh giành địa vị,
danh lợi. Đã thế người Công giáo Việt Nam còn được Hoa Kỳ, cả chính quyền,
giáo hội lẫn tư nhân tin cậy, yểm trợ hết lòng về phương tiện và thế lực nên
Công giáo Việt Nam càng bành trướng quyền lực mau lẹ và dữ dội.
Người Công giáo “Bắc kỳ”, như Jean Lacouture đã nói trong tác
phẩm của ông, là hạng người hiếu động, “to mồm”, mang nặng hận thù với người
Việt dân tộc từ thế kỷ thứ 17, 18. Họ lại cuồng tín, giáo điều, và hẹp hòi
đến độ bất nhân cho nên sau cái chết của ông Diệm họ vẫn không chịu công
nhận tội lỗi và trách nhiệm để trở về hòa đồng với đại khối dân tộc. Họ tìm
cách vùng lên, tìm cách tái tạo thế lực hầu tiếp tục quá khứ vàng son của họ
để vừa có thể nắm được chính quyền vừa để trả thù những lực lượng dân tộc
vốn chỉ là nạn nhân của họ. Sau cái chết của ông Diệm, người Công giáo trở
nên đoàn kết hơn. Cả những người đã từng chống đối anh em ông Diệm cũng quay
về đứng chung một giới tuyến, làm hậu thuẫn cho ông Nguyễn Văn Thiệu mà
trường hợp linh mục Hoàng Quỳnh và Cao Văn Luận là điển hình. Hiện tượng đó,
bên trong là do mặc cảm tội lỗi và bên ngoài là vì sau cái chết của ông
Diệm, những sự thật về mối liên hệ giữa giáo hội Công giáo và chính quyền
Diệm, đặc biệt là với thành phần Cần Lao Công Giáo, càng lúc càng bị tiết lộ
ra rõ ràng. Ngay cả luật sư Nguyễn Văn Huyền, một nhân sĩ Công giáo miền Nam
từng có thái độ bất hợp tác với chế độ Diệm, từng đả kích Cần Lao trong một
cuộc phỏng vấn của báo chí khi Cách mạng 1-11-63 vừa hoàn thành, thế mà rồi
bất đắc dĩ cũng phải hợp tác với Nguyễn Văn Thiệu.
Thật ra thì sự phục hồi quyền lực của khối Công giáo đã bắt
đầu từ khi xảy ra cái chết của Thiếu tá Nhung, viên sĩ quan thân tín của
tướng Dương Văn Minh, người đã hạ sát hai ông Diệm-Nhu
[3].
Kể từ cái chết đó, khối Công giáo tích cực hoạt động chống đối Phật giáo,
chống đối sinh viên và chống đối các đảng phái để tiến lên cho đến khi họ
lật được chính quyền dân sự của hai ông Phan Khắc Sửu và Phan Huy Quát, tạo
lý do và cơ hội đưa dần ông Nguyễn Văn Thiệu lên làm Tổng thống như tôi đã
trình bày trong chương “Ba Năm Xáo Trộn”.
Về phần ông Nguyễn Văn Thiệu, tuy đã nắm được chính quyền
nhưng tự biết mình vừa không đủ uy tín vừa không có hậu thuẫn, đã thế còn bị
ông Nguyễn Cao Kỳ thù nghịch và chống phá, nên phải thỏa hiệp và “đầu quân”
khối Công giáo để có hậu thuẫn chính trị hầu đương đầu với các khối đối lập.
Sự cấu kết giữa “Kẻ cắp” Nguyễn Văn Thiệu và “Bà già” Công
giáo đã biến chế độ Đệ Nhị Cộng Hòa thành ra chế độ Diệm không Diệm. Việc ra
đời cuốn sách Làm thế nào để giết một Tổng thống của Cao Thế Dung vào
năm 1970, và việc ra đời cái tổ chức gọi là “Phong Trào Phục Hồi Tinh Thần
Ngô Đình Diệm” của khối Công giáo mà Thiệu đã âm thầm chủ xướng, càng tô đậm
thêm cái căn cước thật sự của chế độ Thiệu là một chế độ Diệm không Diệm.
Lợi dụng cơ hội “đầu quân” đó của ông Thiệu, và nhìn thấy
viễn tượng quyền lực ông Thiệu sắp nắm được, người Công giáo bèn quên cái
tội của ông Thiệu trong quá khứ vốn là một con chiên ngoan đạo và là một sĩ
quan trung thành với ông Diệm nhưng lại cầm quân tấn công dinh Gia Long để
lật đổ ông Diệm. Có quên cái ‘tội” đó mới thỏa hiệp được với nhau trong vấn
đề san sẻ quyền lực và tiến hành được ý đồ phục hồi những quyền lợi đã mất.
Những người Công giáo tự xưng là trung thành với ông Diệm cũng đã không ngần
ngại ngửa tay nhận của Thiệu 500.000 đồng bạc để tổ chức lễ cúng kỵ ông Diệm
lần đầu tiên tại nghĩa trang Mạc Đĩnh Chi, và còn mời cả vợ Thiệu đến tham
dự. Buổi lễ đầu tiên ấy chính do âm mưu sắp đặt của ông Thiệu (như Robert
Shaplen đã nói trong loạt bài The Cult of Diệm) nên Ngô Khắc Tỉnh, Bộ
trưởng Thông Tin của Thiệu tổ chức và chủ tọa, đã nói lên sự cấu kết giữa
chính quyền Thiệu và khối Công giáo chặt chẽ và tương đắc như thế nào. Trung
úy Nguyễn Minh Bảo, trong tập Đời một Tổng thống, nhân nói về lễ cúng
kỵ ông Diệm tại nghĩa trang Mạc Đĩnh Chi, đã tỏ lòng biết ơn và tôn vinh
chính quyền Thiệu, càng làm nổi bật cái bản chất chế độ Thiệu chỉ là một chế
độ Diệm nối dài:
... Hàng năm, ngày 2 tháng 11 tại nghĩa trang Mạc Đĩnh Chi
Sài Gòn, lễ truy điệu (cố Tổng thống Diệm) được tổ chức trọng thể...
Ngay giữa Thủ đô, buổi lễ được tổ chức trang trọng với sự
hiện diện của hàng vạn người (LTG: thật ra chỉ vài ngàn người mà hầu hết là
người Công giáo) còn nói lên thái độ sáng suốt, vô tư và đắc nhân tâm của
chính quyền vì nó đã gây được niềm hân hoan cho một tập thể quần chúng đông
đảo có tinh thần quốc gia chân chính và lòng quyết tâm chống Cộng không lay
chuyển
[4].
Nguyễn Minh Bảo là một sĩ quan thuộc Lữ đoàn Liên binh Phòng
vệ Tổng thống Phủ thời Đệ Nhất Cộng Hòa, một cán bộ Cần Lao Công Giáo cuồng
tín, chỉ biết nhất Chúa nhì ông Diệm còn tất cả chỉ là thứ yếu. Rõ ràng là
trong lúc toàn quân toàn nước, toàn thế giới ai cũng biết và lên án chính
quyền Thiệu quân phiệt, tham nhũng, hại nước hại dân thì Bảo lại ca tụng cái
chính quyền đó là “sáng suốt, vô tư và đắc nhân tâm...” như Bảo đã từng mù
quáng ca tụng “người ta chỉ thấy rằng dưới thời T.T. Ngô Đình Diệm, các tôn
giáo đã đạt được một thời kỳ hưng thịnh nhất” trong cuốn sách của anh ta.
Điều đó chỉ nói lên hai điểm đặc trưng của những thành phần Cần Lao Công
Giáo Việt Nam: Thứ nhất là khối Công giáo sẵn sàng ca tụng và hậu thuẫn cho
bất cứ ai, bất cứ thế lực nào, miền là có lợi cho nước Chúa, dân Chúa; và
thứ hai, mà đây mới là điểm thê thảm, là những điều họ nghĩ, họ nói và họ
làm phản ảnh cái phong cách hành xử của một giáo hội đang chà đạp lên nội
dung tốt đẹp của những lời rao giảng trong Phúc Âm.
-o0o-
Năm 1966, nền Đệ Nhị Cộng Hòa ra đời với tấm giấy khai sinh
chính trị đề tên “chế độ Nguyễn Văn Thiệu”. Để nhận diện chế độ này, ta
không thể theo phương pháp thông thường đặt nặng vấn đề cứu xét các chánh
sách, thẩm định các cơ cấu chính quyền hay phân tích các văn kiện căn bản về
hành chánh và tư pháp, mà trong trường hợp chế độ Thiệu của miền Nam kể từ
1966, ta phải nhìn thành phần nhân sự lãnh đạo ở thượng tầng cai trị, và
cái thế lực hậu thuẫn chế độ đó ở hạ tầng quần chúng.
Thật vậy, kể từ năm 1954, chính trị miền Nam là một loại
chính trị mà lực vận động chính là nhân sự. Chánh sách, đường lối,
sách lược, phương tiện... đều đã bị Hoa Kỳ âm thầm hay công khai nắm lấy để
điều động, cho nên trong mỗi giai đoạn, với mỗi chế độ, đều có một khuôn
mặt Việt Nam tiêu biểu, đều có một lực lượng Việt Nam nổi bật lên,
và chỉ cần xét khuôn mặt đó, lực lượng đó là ta có thể thấy được chân tướng
chính trị và văn hóa của chế độ này.
Đó là quy luật đặc thù của chính trị miền Nam từ sau 1954.
Chế độ Thiệu cũng không nằm ngoài quy luật đó, cho nên chỉ
cần điểm mặt thành phần lãnh đạo làm việc cho Thiệu và vì Thiệu, chỉ cần lôi
ra ánh sáng thế lực hậu thuẫn cho chính quyền quân phiệt đó là ta có thể xác
định được chế độ Thiệu có phải là một chế độ “Diệm không Diệm” không?
Vậy thì những ai làm việc cho ông Thiệu?
Trong dinh Độc Lập có Cố vấn An ninh Tình báo kiêm Cố vấn
Quân sự là ông Đặng Văn Quang, người con nuôi tinh thần của Bà Ấm, chị ruột
Tổng thống Diệm và là thân mẫu của Giám mục Nguyễn Văn Thuận. Ngoài những
chức vụ chính thức ông Quang còn có những nhiệm vụ bí mật là thiết lập kế
hoạch và phối hợp công tác của các cơ quan chính quyền để triệt phá các
thành phần đối lập với chế độ mà đối tượng số một là Phật giáo. Ông Quang
cũng là người điều động một hệ thống tổ chức buôn thuốc phiện lậu để chia
lời với ông Thiệu như ông Nhu trước kia buôn thuốc phiện lậu để làm giàu mà
Mac Coy đã nói rõ trong The Politics of Heroine in Southeast Asia.
Cố vấn phụ trách Kinh tài là dược sĩ Nguyễn Cao Thăng, Giám
đốc hàng thuốc O.P.V., người Công giáo Phú Cam, từng làm Dân biểu gia nô và
Kinh tài cho anh em ông Diệm. Nhiệm vụ chính trị của Thăng là xây dựng cho
ông Thiệu một Quốc hội bù nhìn mà đa số phải là người Công giáo. Chính ông
Thăng thay ông Thiệu để giao thiệp, mua chuộc, hướng dẫn và kiểm soát Quốc
hội để điều hướng định chế gọi là “dân cử” này ủng hộ đường lối của ông
Thiệu. Khi ông Thăng bất thình lình chết vì bệnh ung thư thì phụ tá của ông
Thăng trong dinh Độc Lập là ông Nguyễn Văn Ngân lên thay thế. Ông Ngân là
người Công giáo Nghệ Tĩnh, bà con của Linh mục Cao Văn Luận. Đúng như giáo
sư Nguyễn Khắc Ngữ đã nói trong tác phẩm Những Ngày Cuối Cùng của VNCH,
hết Thăng rồi đến Ngân, họ chính là những người nắm giữ tay hòm chìa khóa
của quỹ chi tiền cho các Dân biểu, Nghị sĩ và các lực lượng thân chính.
Cố vấn Chính trị và là Quân sự Tối cao của ông Thiệu một cách
không chính thức trong dinh Độc Lập là Linh mục Cao Văn Luận, nguyên là một
công thần của nhà Ngô. Linh mục Luận được anh em ông Diệm cho làm Viện
trưởng Viện Đại học Huế nhưng đến năm 1963, trước cao trào đấu tranh dũng
mãnh của Phật giáo, sinh viên và trí thức miền Nam, ông Luận phải miễn cưỡng
gia nhập theo nên bị nhà Ngô cất chức Viện trưởng. Cần nhắc lại rằng khi thế
lực Công giáo được phục hồi, ông Cao Văn Luận bị khối Công giáo chỉ trích
thái độ chống chính quyền Diệm trước kia nên bèn tìm cách liên hệ để tiến
thân với Thiệu và cuối cùng được ông Thiệu tín nhiệm. Nhờ cái “mác” Viện
trưởng Viện Đại học cũ, lại nhờ đi ngoại quốc nhiều nên ông Luận được Thiệu
giao cho nhiệm vụ đặc biệt là giao thiệp, liên lạc với các chính khách Hoa
Kỳ, và đặc biệt với Tòa Thánh La Mã.
Cố vấn tình báo chiến lược là ông Huỳnh Văn Trọng, tốt nghiệp
đại học Luật và là một tín đồ Công giáo xuất thân từ một dòng tu ở Hồng
Kông. Dưới thời chính phủ Nguyễn Phan Long (1950), Trọng giữ chức Tổng thư
ký chính phủ và vẫn tiếp tục là nhân viên cao cấp dưới thời chính phủ Ngô
Đình Diệm. Khi chính phủ Diệm tiến hành chính sách tiêu diệt đảng phái,
Trọng trở thành đối tượng của chính sách nầy nên phải lánh nạn trong dòng
Chúa Cứu Thế. Sau đó, khi tình hình bớt nguy hiểm, ông Trọng tái xuất hiện
nhưng chỉ âm thầm dạy Việt ngữ và Pháp ngữ cho nhân viên Sứ quán Mỹ tại Sài
Gòn. Chính trong thời gian nầy, nhân viên cao cấp của Hà Nội là ông Vũ Ngọc
Nhạ đã phát hiện ra ông Trọng và kết nạp vào Cụm tình báo A-22. Sau cuộc bầu
cử Tổng thống năm 1967, ông Vũ Ngọc Nhạ định vận động với ông Nguyễn Văn
Thiệu cho ông Trọng giữ chức Thủ tướng, nhưng vì điều kiện chính trị phức
tạp lúc đó nên ông Trọng chỉ đóng vai Cố vấn tình báo chiến lược về những
vấn đề chính trị và ngoại giao trong Phủ Tổng thống. Nhưng rồi A-22 bị phát
giác, cả hai ông Nhạ lẫn Trọng đều bị bắt và bị Tòa án Quân sự Đặc biệt kết
án đày ra Côn đảo.
Như vậy, trong một chế độ mà các quyết định sinh tử liên hệ
đến vận mệnh quốc gia đều tập trung vào một người chứ không phải vào những
Hội Đồng An Ninh, Hội Đồng Nội Các hay Quốc hội như chế độ Thiệu, thì vai
trò Cố vấn trong những buổi họp kín giới hạn mới là vai trò mấu chốt. Mà
bốn người cố vấn Quân sự, Chính trị, Kinh tài và Tình báo, tuy
xuất thân từ những môi trường khác nhau, sinh hoạt trong những lãnh vực khác
nhau, tiến thân từ những trình độ khác nhau, nhưng lại có một yếu tố chung
rất nổi bật, đó là tôn giáo của họ, đó là cái liên hệ ruột thịt và sắt đá
vào Giáo hội Công giáo Việt Nam, mà nhờ đó họ đã bước lên được vị trí gần
nhất chung quanh ông Tổng thống Công giáo thứ nhì của nền Việt Nam Cộng Hòa.
Họ cần Thiệu cũng như Thiệu cần họ trong cái thế thỏa hiệp để
san sẻ quyền lực và củng cố quyền lực. Con chiên ngoan đạo Nguyễn Văn Thiệu
đã không cần thắp đuốc tìm nhân tài mà chỉ cần mở cửa quyền lực đón người
đồng đạo là có đủ quyền lực để cai trị miền Nam. Vì khi đã có “tứ trụ triều
đình” người Công giáo rồi, thì cũng như ông Diệm ngày xưa trong chính sách
nhân lực, cả cái hệ thống vận hành trung cấp ở dưới phải là các linh mục và
các tín đồ Công giáo khác.
Trước hết là Linh mục Nhuận và nhóm Nguyễn Đức Xích phụ trách
việc theo dõi, dò xét các đảng phái, tôn giáo và những thành phần đối lập
rồi báo cáo thẳng cho ông Đặng Văn Quang. Linh mục Nhuận là Cha sở thuộc họ
đạo Phú Nhuận, sau đó được hai ông Thiệu và Quang đền bù công lao bằng cách
giúp tiền bạc để xây cất một giáo đường đồ sộ tân kỳ tại Phú Nhuận, đối diện
với ngôi chùa Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ của Cao Đài gần cổng số 4 Bộ Tổng Tham
Mưu, đường lên Quân Y Viện Cộng Hòa. Còn Thiếu tá Nguyễn Đức Xích (có người
em là linh mục hiện sống ở Úc Châu, hiện nay ông này đã lập gia đình) được
Thiệu và Quang cho giữ chức “giám sát” trong cơ quan Giám Sát Viện, phụ tá
bí mật cho ông Ngô Xuân Tích là bà con của ông Thiệu giữ chức Chủ tịch Viện
giám sát. Người phụ tá miền Trung cho linh mục Nhuận có tên là Huỳnh Bút
(biệt hiệu là Hoàng Ái Việt) quê ở tỉnh Quảng Ngãi, vốn là một cán bộ Việt
Nam Quốc Dân Đảng từng được ông Ngô Đình Cẩn mua chuộc trước kia. Những hoạt
động phản đảng của ông Huỳnh Bút được anh em Việt Quốc biết rõ từ thời Ngô
Đình Diệm.
Một linh mục khác mà bà con Nguyễn Phước tộc hầu như ai cũng
biết là Linh mục Bửu Dưỡng, vị cố vấn bí mật đặc trách Văn hóa Giáo dục cho
chính quyền Thiệu. Bửu Dưỡng là người đã từng cùng với Ngô Đình Nhu khai
sinh ra cái quái thai “Chủ Nghĩa Nhân Vị Duy Linh” và yểm trợ cho chế độ
Diệm tiến hành sách lược “Công giáo hóa miền Nam” mà tôi đã đề cập trong
những chương trước.
Cuộc Cách mạng 1-11-1963 đã bị vị linh mục này bóp méo nội
dung như một cuộc chiến tranh tôn giáo mà Phật giáo là kẻ thù đã lật
đổ chế độ. Nên khi ông Thiệu cầm quyền, linh mục Bửu Dưỡng đã tự nguyện đến
hợp tác với chỉ một ý đồ là phục hồi lại các nhân sự của chế độ cũ để nắm
lấy guồng máy chính quyền mà trả thù Phật giáo. Linh mục Bửu Dưỡng đã được
Thiệu và Hoa Kỳ giúp đỡ thiết lập Viện Đại Học Minh Đức để cùng với trường
Đại học Chính Trị Kinh Doanh Đà Lạt của ông Ngô Đình Thục trước kia làm công
việc “trồng người” cho chế độ Công giáo trị mới. Vì căm thù Phật giáo quá
độ, linh mục Bửu Dưỡng đã không ngại ngùng xúi dục khuyến khích sinh viên
Công giáo trường Minh Đức viết bài đả kích công khai Phật giáo trên tờ
nguyệt san Đại Học Minh Đức, cơ quan ngôn luận chính thức của nhà
trường. Nhiều cựu sinh viên Minh Đức và Vạn Hạnh hẳn không thể nào quên được
những báo ký tên Thích Quang đã có những luận điệu hạ nhục cả Đức Phật Thích
Ca. Mở Viện Đại Học Minh Đức, Bửu Dưỡng và khối Công giáo còn muốn ganh đua
với trường Đại học Vạn Hạnh của Phật giáo đang thu hút đông đảo sinh viên
thanh niên hướng về tình tự và truyền thống dân tộc.
Một vị Giám mục nổi tiếng khác là ông Nguyễn Văn Thuận (gọi
Tổng thống Diệm bằng cậu ruột và cai quản giáo phận Nha Trang). Ông là một
người thông minh, khôn ngoan và thâm thúy, ông cũng là vị giám mục trẻ tuổi
nhất trong hàng giáo phẩm cao cấp của Giáo hội Công giáo Việt Nam. Tôi gặp
ông lần đầu tiên tại Paris năm 1956 do linh mục Giảng (hiện ở Pháp) giới
thiệu. Lúc bấy giờ ông bí mật hoạt động lôi kéo kiều bào ở Pháp về với chế
độ Diệm, đồng thời vận động giới tu sĩ và trí thức trẻ Công giáo Pháp ủng hộ
cho chế độ của người cậu ruột của ông ta.
Sự sụp đổ của chế độ và cái chết của ba người cậu ruột đã làm
cho ông trở nên cứng rắn, quyết liệt hơn trong tham vọng xây dựng khối Công
giáo trở thành một lực lượng sắt thép để nắm lấy chính quyền tại miền Nam và
biến miền Nam thành một người con hiếu thảo của Giáo hội La Mã hầu một mặt
trả mối thù gia tộc, và mặt khác thì hoàn tất sách lược của các ông cậu
trước kia. Những tổ chức Công giáo quốc tế còn tiếc thương gia đình họ Ngô
đã ngầm giúp Giám mục Thuận sớm trở thành nhân vật quan trọng của Giáo hội
Việt Nam để ông có uy thế và phương tiện hoạt động chính trị. Vì thế cho nên
dù là một Giám mục còn trẻ tuổi, ông vẫn được giao phó trọng trách phụ tá
Tổng Giám mục Nguyễn Văn Bình. Ông còn được Công giáo quốc tế giao chức Tổng
thủ quỹ Caritas, một tổ chức từ thiện của Công giáo Hoa Kỳ đặt trụ sở tại
Phi Luật Tân. (Thật ra từ thời Diệm đến thời Thiệu, Công giáo quốc tế, đặc
biệt là giáo hội Hoa Kỳ, đã đặt tại miền Nam rất nhiều cơ quan bề ngoài thì
để làm việc từ thiện cho dân Việt Nam nhưng mục đích chính yếu là để mua
chuộc dụ dỗ người Việt Nam theo Công giáo).
Để tránh dư luận, giám mục Thuận ít công khai liên hệ với ông
Thiệu tại dinh Độc Lập mà chỉ bí mật giao thiệp với ông Đặng Văn Quang, vốn
là người em tinh thần của ông. Tuy nhiên, hành động bí mật của ông cũng
không che mắt được Võ Văn Hải, một người rất khinh bỉ và thù ghét nhóm Công
Giáo Cần Lao, thù ghét Nguyễn Văn Thiệu và Đặng Văn Quang. Cũng như dưới
thời Tổng thống Diệm mà Hải đã để tâm theo dõi những hành động ám muội của
anh em Tổng thống Diệm, ngày nay Hải lại theo dõi cha Thuận và biết được ông
ta cùng với Đặng Văn Quang cầm đầu tổ chức buôn vỏ đạn trọng pháo mà theo
Hải thì thương vụ lên đến 800 triệu bạc Việt Nam.
Như vậy, bảy nhân vật Công
giáo mà tôi vừa kể trên (mà đến bốn đã là giám mục và linh mục) đã thực sự
là những người quần tụ chung quanh vị Tổng thống cũng
Công giáo để tạo ra cái đầu não nắm lấy vận
mệnh miền Nam. Họ bám lấy Thiệu mà sống và phát triển cũng như Thiệu bám
lấy họ mà tồn tại và thi thố quyền lực.
Khi đã có cái đầu não vừa đồng đạo vừa đồng lợi như
vậy thì các bộ phận thừa hành cũng phản ánh và nối dài cái tính chất đạo và
lợi như thế để phù hợp khít khao với khuôn thước mà chế độ Diệm để lại.
Thật vậy, ở Thượng Viện, Nguyễn Văn Thiệu luôn luôn có 3 hay
4 liên danh Công giáo làm tay sai: Liên danh Nguyễn Văn Huyền, liên danh
Huỳnh Văn Cao, liên danh Nguyễn Gia Hiến và liên danh Trần Văn Lắm gồm hầu
hết là người Công giáo hay là người của chế độ cũ nổi tiếng trung thành với
ông Diệm. Chức Chủ tịch Thượng viện suốt thời gian Thiệu cầm quyền nằm trong
tay hai nhân vật Công giáo là các ông Nguyễn Văn Huyền và Trần Văn Lắm (ông
Lắm hiện sống ở Úc Châu). Đệ Nhất Phó Chủ tịch là ông Phạm Như Phiên, một vị
cựu quan lại tay chân cũ của Tổng thống Diệm. Cũng có thời ông Hoàng Xuân
Tửu (một người Công giáo Quảng Trị thuộc đảng Đại Việt Hà Thúc Ký) được bầu
vào chức Đệ Nhị Phó Chủ tịch, nhưng đến năm 1973-74, ông Tửu theo đường lối
của Đảng quay ra chống đối Thiệu trong Phong Trào Chống Tham Nhũng của Cha
Trần Hữu Thanh.
Còn ở Hạ Viện, người Công giáo (nhất là người Công giáo di cư
và nhân sự cũ của chế độ Diệm) chiếm đa số, đặc biệt là khối Độc Lập 19
người gồm toàn thành phần Cần Lao Công Giáo do nhóm các ông Nguyễn Quang
Luyện, Vũ Văn Mầu, Phạm Hữu Giáo cầm đầu. Khối này đã giành lấy những chức
chủ tịch của các Uỷ Ban quan trọng để chi phối Hạ Viện. Theo giáo sư Nguyễn
Khắc Ngữ trong Những Ngày Cuối Cùng của VNCH thì sau khi thành lập
xong khối Độc Lập, ông Nguyễn Quang Luyện vào dinh Độc Lập gặp ông Thiệu và
hứa sẽ ủng hộ để đổi lại những ưu đãi đặc biệt. Cũng vì thỏa hiệp đó mà tuy
nhóm Dân biểu Luyện, Mầu, Giáo xuất ngoại buôn vàng lậu, đô la lậu, đồ lót
đàn bà làm náo động dư luận quốc tế và làm mất quốc thể Việt Nam, Thiệu và
Quốc hội Công giáo vẫn che chở bỏ qua, những kẻ vi phạm luật lệ không bị một
hình phạt nào, kể cả biện pháp chế tài hành chánh.
Phê bình về sự thao túng và nguồn gốc của khối Độc Lập này,
một hôm nhân đàm đạo với chúng tôi, Dân biểu Trần Văn Tuyên chủ tịch khối
Dân Tộc, đã mỉa mai rằng: “Không phải vô tình mà khối Dân biểu Công giáo lấy
tên “Độc Lập”, mà phải biết rằng “khối Độc Lập” và “dinh Độc Lập” đều có
chung một ý đồ, nhằm chung một mục đích, sống chung một lối sống chỉ phá nát
quốc gia mà thôi”. Người ta không quên trong những buổi thảo luận tại Hạ
Viện, khối Dân Tộc của ông Trần Văn Tuyên và khối Độc Lập Công giáo gia nô
của Thiệu thường nhiều lần tranh cãi giận dữ gần như muốn đi đến xô xát.
Nhưng khi có biểu quyết một dự luật nào thì thắng lợi vẫn về khối Độc Lập
của Thiệu.
Trong Hạ Viện còn có dân biểu Đinh Xuân Minh (có em gái lấy
Nghị sĩ Nguyễn Văn Chức). Ông Đinh Xuân Minh vốn là dân biểu của chế độ Diệm
và là bác sĩ riêng của cố Tổng thống Diệm, nhờ thân phụ là Lục Kinh, đội
lính giản, nguyên tài xế của Thượng Thư Bùi Bằng Đoàn (thân phụ của Đại tá
Việt Cộng Bùi Tín) quay về phục vụ cho nhà Ngô.
Chủ tịch Hạ viện trong nhiệm kỳ đầu là ông Nguyễn Bá Lương.
Ông không phải là người Công giáo nhưng được hai ông Thiệu và Thăng mua
chuộc các Dân biểu khác để sắp đặt bầu vào chức Chủ tịch Hạ viện vì ông là
người “ba phải”, dễ thuần phục mà lại thích danh vị. Vả lại, lúc mới cầm
quyền, ông Thiệu thấy rằng Tổng thống đã là Công giáo, Chủ tịch Thượng viện
đã là Công giáo nên Thiệu đặt Nguyễn Bá Lương đứng đầu Hạ viện để có thể làm
bớt lộ liễu màu sắc Công giáo của chính quyền. Đây cũng chỉ là một thủ đoạn
nối dài của thời Đệ Nhất Cộng Hòa với một ông Nguyễn Ngọc Thơ (không Công
giáo) được anh em ông Diệm cố tình cho giữ chức vụ Phó Tổng thống để làm nhẹ
cái thực tế rõ ràng là Tổng thống Công giáo, các ông Chủ tịch Quốc hội thay
phiên nhau như Trần Văn Lắm, Phạm Văn Nhu, Trương Vĩnh Lễ đều là Công giáo,
cố vấn chính trị Ngô Đình Nhu và cả gia đình cầm quyền cũng là Công giáo.
Nhưng ông Nguyễn Bá Lương chỉ giữ chức Chủ tịch Hạ viện nhiệm
kỳ đầu mà thôi. Qua đến nhiệm kỳ hai, khi tình hình chiến tranh và chính trị
trở nên trầm trọng có thể đe dọa vị trí lãnh đạo, thì Thiệu phải lấy những
biện pháp độc tài để kiểm soát Lưỡng viện chặt chẽ hơn. Và vì cần sự ủng hộ
công khai của định chế này nên ông Thiệu vận động để chức Chủ tịch Hạ viện
vào tay ông Nguyễn Bá Cẩn, nguyên là Phó Tỉnh trưởng Định Tường, và cũng là
một thuộc hạ của Huỳnh Văn Cao thời Cao còn là Tư lệnh vùng IV.
Với một Quốc hội nằm trong tay đa số người Công giáo và người
của chế độ Diệm đang cấu kết với Thiệu như thế, tất cả các dư luật thất nhân
tâm như Luật Báo Chí, Luật Uỷ Quyền, việc hợp hiến hóa cuộc bầu cử Tổng
thống độc diễn... đều đã được dễ dàng và mau chóng thông qua. Đó là không
nói đến những hồ sơ tố cáo tham nhũng, lộng quyền bị Quốc hội dẹp bỏ trước
sự công phẫn của nhân dân và chỉ trích gay gắt của báo chí như các nhật báo
Bút Thép, Điện Tín, Dân Tộc...
Thành phần nhân sự Công giáo và thuộc-chế-độ-Diệm cũ không
chỉ nắm chức vụ lãnh đạo để khuynh loát ngành Lập pháp, mà quan trọng hơn,
còn cả trong ngành Hành pháp: Bộ trưởng Đặc Trách Liên Lạc Quốc Hội nằm
trong tay ông Cao Văn Tường, một người trung thành với nhà Ngô đã từng được
ông Ngô Đình Nhu cho làm Đệ Nhất Phó Chủ tịch Quốc Hội thời Đệ Nhất Cộng
Hòa.
Bộ Ngoại Giao thì do các ông Trần Chánh Thành, Trần Văn Lắm
hay Vương Văn Bắc thay phiên nhau cầm đầu mà ông Thành và ông Lắm ai cũng
biết là thuộc hạ nhà Ngô cũ. Bộ Ngoại giao là một bộ phụ trách việc vận động
quốc tế, tranh thủ dư luận thế giới yểm trợ Việt Nam Cọng Hòa, nhất là trong
giai đoạn phải thương thuyết với Hà Nội và Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam.
Nhưng nhìn lại dĩ vãng ta thấy các nhà ngoại giao của chúng ta chỉ coi sinh
mạng quốc gia là trò đùa. Ông Trần Văn Lắm đi phó hội tại Paris thì chỉ vênh
vang lập lại lời tuyên bố “Hòa bình đã trông thấy ở cuối đường hầm” của
Kissinger mà thôi, mặc dầu những điều kiện hòa bình đó chỉ giúp mở cửa cho
Cộng Sản dễ dàng tấn chiếm miền Nam. Còn ông Vương Văn Bắc mới lên giữ chức
Bộ trưởng Ngoại giao được ít tháng đã vội vã cho vợ con xuất ngoại an cư ở
nước ngoài và thỉnh thoảng mượn cớ công du để đi thăm. Hậu ý của ông là khi
có biến, ông có thể trốn thoát dễ dàng không bận bịu thê nhi. Cái hậu ý đó
nói lên rõ ràng việc ông biết lo cho gia đình trước khi lo cho một quê hương
mà ông biết như lá vàng sắp rụng.
Bộ Thông Tin dĩ nhiên phải để cho ông Ngô Khắc Tỉnh, học trò
cũ của Giám mục Ngô Đình Thục và là cựu Dân biểu gia nô thời Đệ Nhất Cộng
Hòa. Nhưng khi số trường đại học, trung học, số trường kỹ thuật được Hoa Kỳ
và các nước đồng minh gia tăng viện trợ thì ông Thiệu bèn hoán chuyển ông
Ngô Khắc Tỉnh qua nắm Bộ Giáo Dục để có thể kiểm soát lực lượng giáo chức và
thanh niên sinh viên, vốn là lực lượng tiền phong luôn luôn dễ dàng nổi
loạn. Để ông Tỉnh có đủ uy tín đối phó với lớp trí thức khoa bảng, ông Thiệu
cử một phụ tá cũng khoa bảng giúp Tỉnh và dĩ nhiên vị phụ tá này phải là một
tín đồ Công giáo gốc Huế, thân tín với chế độ cũ: ông Bùi Xuân Bào.
Cố vấn đặc biệt của Tổng thống Diệm, rồi Tổng trưởng Kế hoạch
và Phát triển Kinh tế trong mấy năm cuối của Việt Nam Cọng Hòa là con chiên
mộ đạo Nguyễn Tiến Hưng, người trước khi quyết định hợp tác với ông Thiệu đã
phải đi thỉnh ý một Linh mục (xem “Hồ Sơ Mật Dinh Độc Lập”), một nhân
tài “hiếm có” vì đã có lần nói với Tổng thống Thiệu rằng một trong những lý
do chính làm cho Hà Nội quyết tâm chinh phục miền Nam là vì miền Bắc bị cắt
mất nguồn cung cấp lúa gạo từ miền Nam năm 1954.
Tuy nhiên, ông Thiệu biết rằng Lập pháp, Hành pháp hay Tư
pháp trong một miền Nam chiến tranh và trong một chế độ do Mỹ điều động vẫn
chưa đủ để củng cố quyền lực mà chính Quân đội mới là thành tố chính
quyết định sức mạnh của kẻ cầm quyền. Hơn ai hết, ông Thiệu biết rõ vai
trò của quân đội trong những biến cố chính trị, cũng hơn ai hết ông Thiệu
biết rõ sự cần thiết phải Công giáo hóa quân đội mới hoàn tất được cái khế
ước với lực lượng Công giáo đang hung hăng sống dậy tại miền Nam. Mà trong
một chế độ độc tài của một quốc gia đang có chiến tranh như Việt Nam, thì
sức mạnh của quân đội hầu như nằm trong tay một số Tướng, Tá cao cấp, cho
nên chính thành phần nhân sự lãnh đạo quân lực VNCH là thành phần mà
Thiệu và khối Công giáo thỏa hiệp chặt chẽ và lâu bền nhất.
Trước hết, Thiệu dàn xếp cho ông Cao Văn Viên giữ chức Tổng
Tham mưu trưởng và người thân tín của Viên là ông Đồng Văn Khuyên thì vừa là
Tổng Tham mưu phó vừa là Tổng Cục trưởng Tổng Cục Tiếp Vận. Viên là thành
phần trung thành tuyệt đối với Tổng thống Diệm, vợ Viên là tay chân đắc lực
của bà Nhu trong Phong Trào Phụ Nữ Liên Đới cũ. Viên đã được Tổng thống Diệm
cử giữ chức Tư lệnh Nhảy Dù thay thế Đại tá Nguyễn Chánh Thi sau cuộc đảo
chánh thất bại năm 1960 mặc dù Viên chưa một ngày ở trong binh chủng này và
chỉ mới mang cấp bậc Trung tá. Trong đêm Cách mạng 1-11-1963, ông Viên đã
trả lời tướng Dương Văn Minh là không theo Cách mạng mà chỉ tuân lệnh Tổng
thống Diệm mà thôi. Viên đã nắm giữ phần trọng yếu trong cuộc chỉnh lý hạ bệ
tướng Dương Văn Minh vào cuối tháng Giêng năm 1964, và gián tiếp chịu trách
nhiệm trong việc hạ sát Thiếu tá Nhung tại trại Nhảy Dù do sĩ quan Công giáo
chủ xướng. Hồ sơ quân vụ của Viên ghi đầy những công lao to lớn trung thành
với nhà Ngô nên càng được khối Công giáo trong quân đội tín nhiệm và ủng hộ.
Khốn nỗi vợ Viên quá lộng hành và gây nhiều tai tiếng nên vị trí của Viên bị
đe dọa, Viên thu mình ngậm miệng lại và chỉ biết tìm nguồn vui qua việc tập
luyện Yoga tại nhà hay trau giồi học vấn mà không để tâm nhiều vào việc chỉ
huy quân đội. Đã có lần Thiệu định để Đỗ Cao Trí thay Viên, nhưng áp lực của
khối Công giáo, của người anh ruột là Đại sứ Nguyễn Văn Kiểu và của Mỹ quá
mạnh nên Viên vẫn làm một thứ Tổng Tham mưu trưởng nhàn hạ cho đến ngày trốn
quân lực bỏ nước ra đi.
Tổng Cục Chiến Tranh Chính Trị với các Cục trực thuộc như Cục
Tuyên úy, Cục Chiến Tranh Tâm Lý, Cục An Ninh Quân Đội, Đài phát thanh và
báo chí quân đội thì do tướng Trần Văn Trung, một người Công giáo Phú Cam
điều khiển. Cơ quan này đáng lẽ phải bảo vệ tinh thần quân đội thì lại trở
thành một khí cụ cho các tuyên úy Công giáo trong quân đội. Hiện tượng này
không lộ liễu như dưới thời Diệm nên người ngoài ít ai để ý, nhưng các thành
phần thuộc các tôn giáo khác thì thấy rất rõ và tuy bất bình mà không dám
công khai nói ra.
Cầm đầu Nha
Động Viên là ông Bùi Đình Đạm, một sĩ quan Công giáo di cư và từng là kẻ
dưới quyền Huỳnh Văn Cao. Đạm liên hệ mật thiết với Linh mục Trần Du, chủ
nhiệm báo Hòa Bình, vị Linh mục cùng với người cháu gọi ông là cậu
ruột (mà tôi quên tên) làm quản lý báo Hòa Bình, và nằm trong hệ thống tình
báo đặc trách việc theo dõi sinh hoạt báo chí cho nhóm Thiệu-Quang. Đạm là
một sĩ quan hoàn toàn thiếu khả năng nhưng nhờ ngoan đạo mà được ông Thiệu
giao cho chức vụ Giám đốc Nha Động Viên, một cơ quan vô cùng quan trọng và
dễ dàng làm tiền dân chúng trong một quốc gia đang có chiến tranh. Phụ tá
cho Đạm là Đại tá Huỳnh Văn Lang, lại cũng là một sĩ quan Công giáo khác.
Xuống thấp một chút ở các đơn vị địa phương và thực sự nắm
quân là các chức vụ Tư lệnh Quân đoàn, Sư đoàn thì những tướng tá Cần Lao
Công Giáo hoặc tay chân của chế độ cũ cũng nắm phần đa số mà tiêu biểu là
Ngô Du, Phạm Quốc Thuần, Đỗ Cao Trí, Nguyễn Văn Minh (cựu Tỉnh trưởng Long
Xuyên thời Đệ Nhất Cộng Hòa, tay chân của Đặng Văn Quang), Phạm Văn Phú
(nguyên Tư lệnh Phó Lực lượng Đặc biệt của Lê Quang Tung), Nguyễn Văn Toàn
(từng chỉ huy Thiết giáp tấn công Phật giáo trong biến cố 1966), Lữ Lan (một
tay chân thân tín của Tổng thống Diệm nên được Cao Thế Dung đề cao trong
cuốn Làm thế nào để giết một Tổng thống).
Sau quân đội là Cảnh sát Công an. Ban đầu vì còn có ông
Nguyễn Cao Kỳ làm Phó Tổng thống nên Thiệu đồng ý để cho Đại tá Trần Văn Hai
(sau khi tướng Loan bị thương trong biến cố Tết Mậu Thân) làm Tổng Giám đốc.
Nhưng vì ông Hai thân với đảng Đại Việt và lại là một sĩ quan liêm chính nên
muốn nắm vững Công an, Thiệu đặt Trung tá Nguyễn Mâu (một người Cần Lao Công
Giáo từng thay ông Nguyễn Văn Đẵng trong chức vụ Tỉnh trưởng Thừa Thiên để
đàn áp Phật giáo năm 1963) nắm giữ chức vụ Phụ tá ngành Công an Đặc biệt,
một chức vụ sinh sát do Dương Văn Hiếu nắm giữ thời chế độ Diệm. Sau đó, khi
Phó Tổng thống không phải là ông Kỳ nữa, Thiệu bèn giao chức Tổng giám đốc
Cảnh sát Công an cho Nguyễn Khắc Bình, vừa là bà con với vợ Thiệu vừa lại có
công với nhóm Cần Lao Công Giáo (Bình đã có công tố cáo với ông Ngô Đình Nhu
hành động “phản loạn” của tướng Nguyễn Hữu Có khi Có xuống Mỹ Tho tổ chức
đảo chánh chế độ Diệm năm 1963).
Như vậy, với một quân đội có những Cao Văn Viên, Đồng Văn
Khuyên, Trần Văn Trung, Bùi Đình Đạm, Huỳnh Văn Lang, Ngô Du, Phạm Quốc
Thuần, Đỗ Cao Trí, Trần Văn Minh, Phạm Văn Phú, Nguyễn Văn Toàn, Lữ Lan
v.v... nắm những chức vụ then chốt; và với một lực lượng Công an Cảnh sát có
những Nguyễn Mâu, Nguyễn Khắc Bình... Thiệu đã vá lại được mạng lưới Cần
Lao Công Giáo bị rách vào năm 1963 để phủ xuống một quân lực mà các thành
phần ưu tú và trong sạch nhất thì nằm ở tuyến đầu khói lửa chứ không phải
tại các phủ bộ ở thủ đô Sài Gòn.
Với tình hình an ninh càng lúc càng suy thoái và tiếp nối
chính sách quân sự hóa các tỉnh trưởng của chế độ Diệm, Thiệu mở rộng mạng
lưới Công giáo ra khắp nơi. Thiệu còn trắng trợn và khiêu khích bổ nhiệm các
sĩ quan Cần Lao cũ tại các địa phương đông Phật tử như Đại tá Thân, Đại tá
Nguyễn Hữu Duệ tại Thừa Thiên và Đại tá Nguyễn Ngọc Khôi tại Đà Nẵng, hai sĩ
quan sau là hai sĩ quan Công giáo cao cấp thuộc Lữ đoàn Liên binh Phòng vệ
Tổng thống Phủ của ông Diệm trước 1963, còn Đại tá Thân là tay chân của Linh
mục Cao Văn Luận.
Ngoài các cơ quan công quyền được “Công giáo hóa” dần dần,
ông Thiệu còn vói tay nắm lấy Tổng Liên Đoàn Lao Công, một sản phẩm của ông
Nhu để lại hầu làm hậu thuẫn cho Thiệu. Tổng Liên Đoàn Lao Công vẫn do ông
Trần Quốc Bửu (nguyên ủy viên Trung ương Cần lao) giữ chức chủ tịch với một
vị phụ tá là Nguyễn Bửu, người Công giáo Quảng Bình. Dưới thời Thiệu, chính
Nguyễn Bửu mới là người thật sự điều hành Tổng Liên Đoàn vì ông đã được
Thiệu giao phó cho nhiệm vụ giao thiệp với các nghiệp đoàn Hoa Kỳ và bí mật
liên hệ với cơ quan CIA Mỹ, việc mà ông Bửu đã thi hành từ thời ông Nhu. Lợi
dụng các vụ xuất ngoại, ông Trần Quốc Bửu chuyển tiền ra nước ngoài một số
lượng đáng kể, đã mua cho vợ bé một ngôi biệt thự sang trọng tại Thụy Sĩ.
Nhìn lại toàn bộ lực lượng nhân sự nắm các địa vị quan trọng
tại miền Nam dưới chế độ Thiệu, từ chức Tổng thống Cộng Hòa đến Tỉnh trưởng
Thừa Thiên, từ Cục Tiếp Vận đến Bộ Giáo dục, từ Tổng Liên đoàn đến Nha Động
Viên, từ Tư lệnh Sư đoàn đến Chủ tịch Quốc hội, từ Ban Cố vấn Tối cao đến
các liên danh trong Thượng viện, từ Cảnh sát Công an đến Ngoại giao, từ
Nguyễn Cao Thăng đến Đặng Văn Quang, từ Cao Văn Luận đến Trần Du, từ Nguyễn
Bá Cẩn đến Bửu Dưỡng,... ta thấy rõ ràng đám con mồ côi chính trị của chế độ
cũ đang nỗ lực làm sống lại cái tinh thần độc tài Công giáo trị của chế độ
cũ của những Thục, Diệm, Nhu, Cẩn. Chính sách tuyển chọn nhân sự của dinh
Độc Lập vẫn lấy Công giáo làm tiêu chuẩn ưu tiên mà Công giáo Cần Lao của
chế độ cũ thì càng tốt.
Bóng ma của chế độ Diệm vẫn đè nặng trên sinh hoạt chính
trị của miền Nam để điều động những chiếc áo dòng màu đen lăng xăng ở các
trung tâm quyền lực. Truyền thống độc tài và bạo trị của gia đình họ Ngô
vẫn khống chế dư đảng Cần Lao trong quân đội và ngoài dân sự để thúc giục họ
duy trì một chánh sách bạo trị hại dân hại nước. Nói cách khác, ông Diệm
chết rồi nhưng những kẻ thừa kế của ông, mà đứng đầu là con chiên Nguyễn Văn
Thiệu và các linh mục đầy quyền lực, đã thành công trong việc phục hồi lại
cái xác chết đó để làm biểu tượng cho chế độ, một chế độ Diệm không Diệm,
không thèm đếm xỉa đến các bộ phận dân tộc khác, không thèm đếm xỉa đến
những biến thiên mới của tình hình.
Đối với nhiều người Nam Việt Nam, số lượng người
Công giáo Bắc nắm giữ những chức vụ quyền hành trong quân lực và trong
chính quyền đã là nguồn gốc của một sự bất mãn đáng kể
[5].
Lời nhận định soi mói nhưng chính xác
của tướng Westmoreland, một quân dân Mỹ không quen thuộc lắm với chính
trường miền Nam, đã nói lên sự trắng trợn lộ liễu của chính sách Công giáo
hóa miền Nam mới của Thiệu và dư đảng Cần Lao. Và dĩ nhiên, chính sách thất
nhân tâm quá rõ ràng đó cũng đã được Cộng Sản Hà Nội lưu ý để khai thác:
Chọn Nguyễn Văn Thiệu đứng đầu bộ máy tay sai, Thực dân
mới ở miền Nam, Đế quốc Mỹ nhắm vào tính chất hung hăng quân phiệt của y,
đồng thời cũng là chọn một nhân vật Công giáo để thiết lập “Một Chính Phủ Diệm Mà
Không Có Diệm” với lực lượng hậu thuẫn đáng tin cậy của chế độ là tổ chức
Giáo hội Công Giáo...
Với Nguyễn Văn Thiệu, thời gian đã đủ chín mùi để Thực dân
mới đi vào bề sâu tổ chức và thiết lập một chính quyền
Công giáo thực sự...[6]
Chính vì chế
độ “Diệm không Diệm” mang nặng màu sắc Công giáo đó mà những tướng lãnh thân
Phật giáo như Dương Văn Minh, Nguyễn Chánh Thi phải bị kỳ thị lưu vong biệt
xứ. Ông Nguyễn Văn Thiệu đã từ chối quyết liệt không chịu cho tướng Minh về
nước cho mãi đến năm 1970, nhờ dư luận báo chí và áp lực của một số người
gốc Nam kỳ cũ, cũng như nhờ chính uy tín của chính mình, tướng Minh mới được
ông Thiệu cho rời Bangkok để hồi hương. Còn đối với tướng Nguyễn Chánh Thi
thì ông Thiệu lẫn khối Cần Lao Công Giáo và cả người Mỹ đều xem ông như một
kẻ có tội với đất nước, một đối thủ chính trị nguy hiểm, nên nhất định cấm
ông hồi hương mặc dầu một số Dân biểu, Nghị sĩ và báo chí đã vận động can
thiệp. Ngay cả với cựu hoàng Bảo Đại, người không còn tham vọng và không có
thế lực mạnh, nhưng vì trong quá khứ đã bị ông Diệm xem như kẻ thù nên dù có
dư luận đề nghị mời ông về thăm quê hương để tỏ tình đoàn kết, ông Thiệu và
nhóm cố vấn Công giáo trong dinh Độc Lập nhất định không chịu chấp thuận.
Kỳ thị tôn giáo và kỳ thị địa phương là hai sản phẩm đặc
thù của chế độ Diệm. Hai tệ hại đó tưởng đã được quét sạch sau ngày
1-11-1963 nhưng nay nhờ chế độ Thiệu sẵn sàng tiếp tục con đường của chế độ
cũ, nên lại được hồi sinh và phát triển mạnh mẽ mà những cái chết của
các ông Trần Văn Văn, Nguyễn Chữ, và vụ mưu sát Thượng Tọa Thích Thiện Minh
là những minh chứng không chối cãi được. Cũng không chối cãi được là chính
vì chính sách kỳ thị đó mà người miền Nam đã phải từ bỏ cái truyền thống độ
lượng chất phác của họ để phản ứng lại với những tổ chức riêng biệt như Hội
Liên Trường, Hội Chủ Báo Nam Việt, Nghiệp Đoàn Ký Giả Nam Việt... và nhiều
hội ái hữu tương tế khác.
Nhân dịp này, tôi xin mở một dấu ngoặc ở đây để xét lại quan
diểm phiến diện và vô trách nhiệm của ông Phạm Kim Vinh khi ông nặng lời lên
án tướng Dương Văn Minh và ông Trần Văn Văn là những người nặng đầu óc kỳ
thị Bắc-Nam trong tác phẩm Những Bí ẩn Về Cái Chết Của Việt Nam
Cọng Hòa. Ông Dương Văn Minh, từ những ngày đầu, đâu có kỳ thị Bắc-Nam
khi chính ông đã cầm quân triệt hạ các giáo phái miền Nam và hết lòng phò tá
Tổng thống Ngô Đình Diệm, một người miền Trung. Ông Trần Văn Văn đâu có kỳ
thị Bắc-Nam khi ông đã từng là Đổng lý Văn phòng cho Bác sĩ Hồ Tá Khanh, một
nhân vật người miền Trung, Bộ trưởng Bộ Kinh tế trong chính phủ Trần Trọng
Kim. Người Nam kỳ tự bản chất cũng như trong truyền thống không có đầu óc kỳ
thị, ngay cả dưới thời Pháp thuộc khi Việt Nam bị chia làm ba kỳ. Trái lại,
người Nam kỳ phóng khoáng và hào hiệp, cởi mở và chính trực, nhưng vì ông
Diệm và người Bắc kỳ đã dồn người Nam kỳ vào cái thế phải phản ứng để tự vệ
trước cái “khôn ngoan” của người Bắc mà thôi. Tiếc rằng ông Phạm Kim Vinh vì
mù quáng bênh vực ông Diệm mà quên đi rằng nếu người lãnh đạo quốc gia không
chịu thực hiện đoàn kết, lại dùng chính sách kỳ thị để cai trị quốc gia, thì
ai có thể xây dựng nổi chủ trương đoàn kết dân tộc (như các ông Nguyễn Tường
Tam, Nguyễn Ngọc Huy, Phan Quang Đán, v.v... đã oán trách ông Diệm). Nhóm
“Caravelle”, trong đó có ông Trần Văn Văn, là một tập họp thành phần nhân sĩ
Bắc-Nam-Trung tiêu biểu cho một lực lượng đoàn kết dân tộc, vì muốn trình
bày nguyện vọng tha thiết của quốc dân với chính quyền để xây dựng đất nước
mà bị nhà Ngô giam cầm đày đọa là một dẫn chứng cụ thể.
Về luận điểm này, xin xem thêm tác phẩm “Hồ Chí Minh, Ngô
Đình Diệm và Mặt Trận Giải Phóng” của tác giả Hồ Sĩ Khuê, một người có
đầy đủ thẩm quyền để phân tích và phê phán chính sách kỳ thị người Nam của
chế độ Diệm.
-o0o-
Để cho lực lượng Cần Lao Công giáo làm nòng cốt và tiến hành
chính sách kỳ thị tôn giáo lẫn kỳ thị địa phương vẫn chưa đủ, chế độ Thiệu
còn muốn nối dài tệ trạng tham nhũng và bất công của giai đoạn trước 63, vào
những năm cuối của chế độ trong thập niên 1970.
Thật vậy, sau khi nắm vững được chính quyền với lực lượng hậu
thuẫn sắt thép là khối Công giáo và Tướng Tá trong Quân đội, nhóm Thiệu,
Khiêm, Viên, Quang và một số tướng lãnh tay chân của Thiệu bèn bước lên vết
xe cũ của anh em nhà Ngô để thực hiện một nền tham nhũng kinh khủng nhất
trong lịch sử Việt Nam. Nền tham nhũng của chế độ Thiệu tàn bạo đến độ Đại
úy Bác sĩ Hà Thúc Nhơn tại Nha Trang quá căm phẫn phải nổi loạn để mua lấy
cái chết ám muội. Sau cái chết của người anh hùng chống tham nhũng Hà Thúc
Nhơn, nhóm Sóng Thần của các nhà văn Uyên Thao, Lý Đại Nguyên, Hà Thế
Ruyệt, Vũ Thế Ngọc,... bèn lập hội thờ Hà Thúc Nhơn, mong duy trì và phát
triển cao trào chống tham nhũng tại miền Nam, mà hành động quyết liệt đầu
tiên là lúc người cháu rể của tôi là bác sĩ quân y Phạm Văn Lương từ Đà Nẵng
vào Sài Gòn để mở chốt hai quả lựu đạn đứng trước tiền đình Quốc hội công
khai tố tham nhũng trong chế độ.
Nền tham nhũng của chế độ Thiệu đã được nhà viết sử Nguyễn
Khắc Ngữ trình bày và phê phán tương đối đầy đủ trong tác phẩm Những Ngày
Cuối Cùng Của Việt Nam Cọng Hòa khi ông gọi Nguyễn Văn Thiệu và tập đoàn
là “tham quyền cố vị”, là “chịu đấm ăn xôi”, là “Hạm lớn, Hạm nhỏ”, là “Phản
quốc”,... Tiếc rằng ông Nguyễn Khắc Ngữ đã không còn cơ hội để đi sâu hơn
vào các địa phương, nơi dân chúng thấp cổ bé miệng phải cơ cực điêu linh vì
các ông linh mục tham nhũng, vốn là cánh tay sắt nối dài của chế độ Nguyễn
Văn Thiệu.
Sáu trường hợp điển hình trong cả ngàn trường hợp khác mà tôi
ghi nhận sau đây xin dành để bổ túc cho hồ sơ các nhà viết sử lương thiện và
can đảm trong tương lai.
- Chuyện thứ nhất: Năm 1962, ông Nguyễn Văn Tất, một Cần Lao
cuồng tín hống hách (thời Pháp thuộc làm Hương bộ) được ông Ngô Đình Cẩn cho
làm Tỉnh trưởng Quảng Ngãi. Y thường cầm ba toong đánh công chức, đánh xã
trưởng. Y âm mưu lấy sở đất hai mẫu vừa tư vừa công của dân chúng tọa lạc
tại một địa thế rất đẹp giữa tỉnh lỵ cho mưu đồ phe đảng riêng. Y thông cáo
là sở đất đó sẽ được tòa Hành chánh trưng dụng để làm công viên thành phố,
hễ ai có mồ mả nhà cửa trên đất đó thì phải dời đi, còn tư nhân nào có đất
riêng thì phải bán cho chính phủ với giá tượng trưng. Rồi y lươn lẹo công
quỹ để giúp linh mục Ngoan, cha sở tại, dựng một ngôi nhà thờ to lớn trên sở
đất đó.
Năm 1963, nhà Ngô bị lật đổ, tại Quảng Ngãi có phong trào tố
Cần Lao, tỉnh trưởng Nguyễn Văn Tất bị bắt, cha Ngoan phải bỏ trốn, việc xây
cất nhà thờ phải đình chỉ. Năm 1964, dân chúng nhờ ông Lê Nguyên Long, một
nhân sĩ tên tuổi tại tỉnh nhà can thiệp để được đền bù thiệt hại. Nhưng khi
Cần Lao được phục hồi dưới chế độ Thiệu, giám mục Phạm Ngọc Chi can thiệp
tới tướng Đỗ Cao Trí, Tư lệnh Quân đoàn II, áp lực với Tỉnh trưởng Lê Trung
Tường xếp bỏ nội vụ. Cha Ngoan lại vẫn tiếp tục xây nhà thờ trước sự công
phẫn của dân chúng, còn Nguyễn Văn Tất thì được trả tự do.
- Câu chuyện thứ hai do ký giả William Jean Lederer kể lại,
mà tôi lược dịch như sau:
Làng Phú Hòa thuộc quận Hiền Đức tỉnh Quảng Nam là một
làng Phật giáo nằm cạnh một làng Công giáo. Mà quận Hiền Đức thì ở sát quận Hòa
Vang do Thiếu tá Hào, cháu ruột của Giám mục Phạm Ngọc Chi làm Quận trưởng.
Làng Phú Hòa có 1.600 mẫu đất rất tốt có thể sản xuất lúa
hai mùa nhờ nước từ một cái đập ở cách đó một cây số cung cấp. Đập này
nguyên thuộc một vị cố đạo người Pháp từng cho dân Phú Hòa thuê, mà mỗi năm
nông dân Phú Hòa phải trả cho ông 1/3 số lúa thu hoạch được. (LTG: Đất đai
của dân Việt Nam mà đập nước thì lại của riêng của một ông cố đạo Pháp đã là
một cái nhục, thế mà sau khi ông cố đạo Pháp không còn ở đó nữa, dân Phú Hòa
vẫn phải trả lúa cho một ông linh mục Việt Nam). Dân Phú Hòa còn phải đút
lót cho Quận Hào, bởi vì nếu không thì y không cho dân chở lúa đi ngang qua
quận của y để đem bán tại Đà Nẵng. Tuy bị thiệt thòi nhưng dân Phú Hòa vẫn
cắn răng chịu đựng để đợi ngày mãn hạn giao kèo và được làm sở hữu chủ cái
đập. Nguyên lai giao kèo ký giữa ông cố đạo Pháp và dân Phú Hòa là 12 năm,
hết hạn, cái đập sẽ thuộc về dân Phú Hòa. Nhưng đã quá 12 năm rồi mà ông
linh mục Việt Nam vẫn bắt dân Phú Hòa nộp lúa, nếu không thì ông ta khóa đập
không cho nước chảy.
Tại làng Phú Hòa có một đội “Công tác Dân vận” Mỹ được dân
chúng hết lòng cộng tác nên Việt Cộng không thể bén mảng về được. Đội Công
tác Dân vận này bèn giúp đỡ cho dân Phú Hòa bằng cách mua cho họ một cái máy
bơm nước và điều đình với ông linh mục để mua lại cái đập. Thấy dân Phú Hòa
có máy bơm và trước sự can thiệp cương quyết của người Mỹ, ông linh mục bằng
lòng bán cái đập lại cho dân. Nếu có máy bơm và cái đập riêng, nông dân sẽ
có lợi tức cao, có khả năng gia nhập hợp tác xã nông nghiệp để dễ dàng bán
lúa và vay tiền của chính phủ không sợ ông Quận Hào làm khó dễ nữa. Thế mà
dân làng vẫn không qua mặt nổi tên Quận Hào tham nhũng: lúc đầu quận Hào nhờ
giám mục Phạm Ngọc Chi ra lệnh cho vị linh mục Việt Nam không được bán đập,
nhưng vì người Mỹ can thiệp mạnh mẽ nên Phạm Ngọc Chi phải chịu nhượng bộ
[7].
Tuy vậy, những khó khăn oan ức của
dân chúng Phú Hòa không phải đã chấm dứt. William J. Lederer đã kết thúc câu
chuyện bằng một lời than đầy tuyệt vọng:
Nhưng mà việc phải kéo dài vì những bàn tay tham nhũng
khủng khiếp. Khi dân làng Phú Hòa đến ngân hàng Nông Nghiệp để xin gia nhập
hợp tác xã và mượn tiền thì họ bị thất vọng não nề vì Quận Hào, cháu của
Giám mục Phạm Ngọc Chi, đã có mặt trước đó rồi. Với hàng tá lý do mà không
ai biết là lý do gì, ngân hàng từ chối nguyện vọng của dân làng Phú Hòa
[8].
- Chuyện thứ ba là chuyện che dấu đào binh và thanh niên trốn
quân dịch tại các họ đạo ở Biên Hòa.
Nạn đào binh và thanh niên trốn quân dịch đã trở thành một
hiểm họa cho quân đội Việt Nam Cọng Hòa. Có rất nhiều đơn vị mà quân số tác
chiến cấp tiểu đoàn chỉ còn lại độ một đại đội. Dưới cả hai thời Đệ Nhị cũng
như Đệ Nhất Cộng Hòa, nơi trú ẩn an toàn nhất cho thành phần đào binh và
trốn quân dịch là các họ đạo. Thành phần bất hợp pháp đến trốn tránh ở đây
vừa được bảo vệ chắc chắn vừa được làm ăn sinh sống mà mỗi tháng chỉ cần nạp
cho các ông cha sở một số tiền.
Một hôm, một vị Quận trưởng thuộc châu thành Biên Hòa mở cuộc
hành quân để lùng bắt các thành phần bất hợp pháp, nhưng khi Bảo an vừa đến
nơi thì gặp ngay phản ứng của các vị linh mục. Dân vệ Công giáo dàn thành
thế trận, chuông nhà thờ báo động đổ liên hồi và các vị linh mục đích thân
chỉ huy cuộc bố phòng để kháng cự không cho Bảo An xâm nhập vào khuôn viên
họ đạo. Tất nhiên, sau lời thách thức hăm dọa của các ông “lãnh chúa Bùi
Chu”, ông Quận trưởng chỉ còn biết kéo quân về. Những sự kiện trên đây đã
được báo chí Sài Gòn đăng tải rộng rãi.
Không cần nói thì ai cũng biết dưới hai chế độ Diệm và Thiệu,
linh mục và giám mục tại nhiều địa phương còn quyền thế hơn các viên chức
chính quyền. Chẳng những thế, nhiều chức quyền địa phương như Tỉnh trưởng,
Quận trưởng, Trưởng ty chỉ là kẻ thừa hành ngoan ngoãn của các vị linh mục
oai quyền có liên hệ tôn giáo và quyền lợi với vị nguyên thủ quốc gia mà
thôi (những sự kiện này rất nhiều sách báo Mỹ đã nói rõ).
- Chuyện thứ tư dưới đây càng làm nổi bật quyền uy bất khả
xâm phạm của một lãnh chúa áo đen khác bởi vì ông lãnh chúa này làm mưa làm
gió ngay kế cận thủ đô Sài Gòn, kế cận Tòa Tổng giám mục của giáo hội Công
giáo, kế cận quyền hành trung ương của dinh Độc Lập.
Tại ngã tư Bảy Hiền, quận Tân Bình tỉnh Gia Định, linh mục
Đinh Xuân Hải cai quản một họ đạo người Bắc di cư và được Quận trưởng Tân
Bình người Công giáo di cư là ông Phan Gia Quýnh phục vụ đắc lực. Nhờ vậy,
linh mục Hải tha hồ làm mưa làm gió trong lãnh địa của ông.
Trước hết, ông Đinh Xuân Hải tìm cách nới rộng “giang sơn”
bằng cách đuổi một số dân chúng không Công giáo vốn cư ngụ lâu đời chung
quanh họ đạo đi nơi khác. Dân chúng phẫn uất khiếu nại với chính quyền nhưng
tiếng dân kêu nào có thấu tới Trời. Người dân nào không dời nhà đi thì ông
cho dân vệ của họ đạo đến nhổ hàng rào, xô sập nhà cửa, ném đồ vất ra đường.
Cho đến ngày giang sơn của Đinh Xuân Hải mở rộng đến một ngôi chùa và cơ sở
xã hội Quách Thị Trang do Đại đức Thích Nhật Thiện điều khiển, khi Đinh Xuân
Hải ra lệnh cho nhà sư phải nhường đất đai và chùa chiền lại cho ông thì tất
nhiên nhà sư không chịu, và vị linh mục bèn cho dân vệ phá phách vườn tược
của cơ sở Quách Thị Trang rồi cuối cùng cho ném lựu đạn vào cơ sở xã hội
này. Tuy ông chỉ mới hăm dọa nhưng hành động bạo ngược của ông từ trước tới
nay cũng đã đủ làm cho Đại đức Thích Nhật Thiện hoảng sợ phải bỏ chùa, bỏ cơ
sở Quách Thị Trang trốn về Sài Gòn cầu cứu với Viện Hóa Đạo. Viện Hóa Đạo
cũng biết không có cách gì hơn là chỉ gởi đơn kiện với Tòa Hành chánh tỉnh
Gia Định, với quận Tân Bình. Thế nhưng linh mục Đinh Xuân Hải vẫn vô can,
vẫn bình chân như vại, vẫn vênh váo làm một lãnh chúa bạo ngược. Suốt 6, 7
tháng trời báo chí Sài Gòn đã sôi nổi theo dõi và đăng tin, bình luận về vụ
này và gọi linh mục Đinh Xuân Hải là một “hung thần”, “ác quỷ”, nhưng Đinh
Xuân Hải vẫn tiếp tục lộng hành nào có sợ chi ai khi mà chính quyền, quân
đội, công an, cảnh sát,... đều nằm trong tay nhóm Cần Lao Công Giáo, nhóm
người chỉ muốn trả thù Phật giáo và lương dân. Hiện tượng Đinh Xuân Hải làm
sôi nổi dư luận dân chúng Thủ đô Sài Gòn-Gia Định một thời, được báo chí Sài
Gòn triệt để khai thác nhưng sau này lại không được một “sử gia Công giáo”
nào ghi vào các tác phẩm của họ.
- Chỉ một ông linh mục mà dám trắng trợn coi rẻ chính quyền
huống gì cả một lực lượng hùng hậu do hàng chục họ đạo gộp lại. Tôi muốn nói
đến vụ thứ năm là âm mưu cướp ngôi chùa Sư nữ trên mỏm núi Mõ Quắn, Vũng
Tàu.
Nguyên trên mỏm núi này, vùng cảnh trí thiên nhiên nhuộm màu
thiêng liêng linh khí, có một ngôi chùa Sư nữ do một sư cô trụ trì gần hai
chục năm trời. Nơi đó, trước kia có những ụ bố phòng do quân đội Nhật Bản
xây cất, khi họ về nước và quân đội Pháp trở lại, sư cô bèn mua vùng mỏm núi
đó để xây một ngôi chùa.
Đến thời Đệ Nhị Cộng Hòa, khi đại tá Vũ Duy Tạo (hiện ở San
Jose, California) làm Thị trưởng, giáo dân bèn xây tượng bà Maria ngay trước
mặt tiền của chùa gần cổng ra vào. Vì chùa bị án ngữ, việc ra vào chùa gặp
khó khăn, sư cô bèn đâm đơn kiện với tòa Thị trưởng việc làm ngang ngược của
người Công giáo. Ông Thị trưởng xử cho sư cô thắng kiện vì sư cô có đủ giấy
tờ tạo mãi vùng đất và giấy phép xây cất chùa từ trước để lại. Nhưng khối
giáo dân vẫn ngoan cố, vẫn tiếp tục xây tượng bà Maria, họ còn tập họp biểu
tình để phản đối Thị trưởng. Không những chỉ giáo dân Vũng Tàu biểu tình mà
cả giáo dân Phước Tuy cũng được huy động đến để yểm trợ cho hành động bạo
ngược của giáo dân Vũng Tàu. Biến cố này kéo dài đã 6 tháng, Thị trưởng Vũ
Duy Tạo nghĩ mình là người không theo đạo Công giáo có thể bị xuyên tạc là
bênh vực sư cô, ông bèn một mặt phái bảo an tới bảo vệ bức tượng bà Maria
đang xây dở, mặt khác giao nội vụ cho Hội đồng Thị xã xét xử. Hội đồng này
cương quyết thực thi công lý, nhờ đó khối giáo dân mới chịu rút lui.
Sự việc vừa kể nói lên tính hung hãn, ngoan cố, lộng hành của
khối người Công giáo.
- Chuyện thứ sáu là trường hợp bờ biển Hòn Chồng Nha Trang.
Hàng trăm năm người Pháp đô hộ vẫn giữ cho bờ biển Hòn Chồng cái vẻ thiên
nhiên mỹ miều của vùng đất Thùy Dương cát trắng. Nhưng đến thời Đệ Nhị Cộng
Hòa, khi Giám mục Nguyễn Văn Thuận quản nhiệm Giáo phận Nha Trang, vì vốn có
thế lực trong dinh Độc Lập như đã nói trước kia nên ông xây cất tại bờ biển
Hòn Chồng hai dãy lầu kiến trúc đồ sộ để làm Giáo Hoàng Chủng Viện. Từ đó,
du khách bốn phương và nam thanh nữ tú Nha Trang bị giới hạn không còn lui
tới, vui đùa đông đảo nơi bãi bể Hòn Chồng nữa.
Sự việc nói trên chứng tỏ người Công giáo luôn luôn đặt quyền
lợi tôn giáo họ trên quyền lợi quốc gia mỗi khi họ thỏa hiệp hay nắm được
quyền hành.
Những câu chuyện lạm quyền hống hách của các vị linh mục và
các con chiên của họ, từ làng Phú Hòa xa xăm đến ngay tại Sài Gòn-Gia Định,
từ chiếm đất chiếm chùa đến che dấu đào binh quân dịch, từ võ trang chống
lại luật lệ của nhà nước đến coi thường báo chí... chỉ làm ta liên tưởng
thêm đến cái tình trạng cũng như vậy mà còn phổ quát hơn dưới chế độ Diệm,
hoặc xa hơn cả thế kỷ, về cái thời mà các cố đạo và lính Lê Dương thỏa
hiệp với nhau làm nhục làm khổ dân tộc ta.
Không phải chỉ những nhà cách mạng như Phan Bội Châu, Lý Đông
A lên án Gia Tô giáo mà các nhà viết sử như Đào Trinh Nhất, Phan Khoang, Tạ
Chí Đại Trường,... cũng đã kể lại trong những tác phẩm của họ nhiều hành
động áp bức tàn ác của các ông cố đạo Pháp và các con chiên Việt Nam thời
Pháp thuộc. Nhưng hành động của các ông cố đạo Pháp vẫn chưa thấm vào đâu so
với hành động mở mang nước Chúa một cách hung hãn của các ông linh mục dưới
hai chế độ được gọi là “Việt Nam Cộng Hòa” do hai ông Tổng thống Thiên Chúa
giáo lãnh đạo. Hai mươi năm dưới hai chế độ Cộng Hòa, lương dân Việt Nam,
nhất là người miền Trung và Cao Nguyên, đã phải chịu một cổ hai ba tròng:
tròng Cộng Sản, tròng Công giáo, và tròng của các ông tướng tá quân phiệt
cầm đầu bởi Nguyễn Văn Thiệu và nhóm Khiêm, Quang, Viên. Thật là bất hạnh
cho quê hương vì ba cái đại nạn Bạch họa, Hồng họa và Hắc họa đã liên
tiếp giáng xuống đầu dân tộc suốt trên 100 năm trời và còn kéo dài chưa biết
đến bao giờ!
-o0o-
Từ đầu chương này, tôi đã mô tả và phân tích cái bản chất
Diệm không Diệm của chế độ Thiệu bằng quy luật thực nhất của chính trị
miền Nam là chính cái lõi nhân lực lãnh đạo Cần Lao Công Giáo là yếu tố
chính đã tạo nên hướng đi và sức mạnh có tính “Diệm không Diệm” cho chế độ.
Bám theo hướng đi đó và lạm dụng sức mạnh đó dĩ nhiên phải có một đoàn quân
những vị linh mục và giáo dân có chức quyền, luôn luôn hối mại quyền thế để
làm nổi bật thêm tính kỳ thị tôn giáo và kỳ thị địa phương mà họ thừa kế đầy
đủ từ chế độ Diệm.
Nhưng như thế vẫn chưa toàn diện nếu ta không bổ túc tình
trạng này bằng một hiện tượng chính trị xã hội học khác: là khi chế độ đó rõ
ràng xấu xa và rõ ràng bị toàn dân và toàn quân lên án trước lịch sử thì
bộ phận nào vẫn ngoan cố muối mặt đứng ra bênh vực không những khi chế độ
đang còn mà ngay cả khi đã mất.
Thật vậy, chế độ Thiệu ngày càng tham nhũng và thối nát. Xã
hội Việt Nam ngày càng băng hoại suy đồi, cho đến năm 1971, khi ông Thiệu
bày trò bầu cử độc diễn thì uy tín và vận mệnh miền Nam không còn gì nữa.
Trước hoàn cảnh đó và trước sự khinh bỉ của các lực lượng dân tộc, một số
trí thức Công giáo vốn ủng hộ Thiệu từ
trước bèn thay đổi lập trường. Bắt nguồn từ mặc cảm tội lỗi có thật, họ
quyết định chấm dứt ủng hộ chế độ và tỏ thái độ chống đối Nguyễn Văn Thiệu
cùng những tướng tá tay sai của Thiệu.
Trong số trí thức Công giáo hiếm hoi đó tôi ghi nhận được bà
Nguyễn Phước Đại (Nghị sĩ trong liên danh Mặt Trời của Huỳnh Văn Cao), bà
giáo sư Bùi Tuyết Hồng (sau này trở thành phu nhân của ông Đại sứ Hòa Lan
tại Thái Lan), các ông Nguyễn Văn Huyền, Nguyễn Văn Chức và ký giả Đinh Từ
Thức biệt hiệu là Sức Mấy, Cự Môn,... Các linh mục Thanh Lãng, Nguyễn Quang
Lãm, Trần Hữu Thanh, Đinh Bình Định, Nguyễn Ngọc Hiệu, và các ông Nguyễn
Trân, Nghị sĩ Hoàng Xuân Tửu, Dân biểu Nguyễn Văn Kim,... (không kể các nhân
sĩ Công giáo như Mai Ngọc Liệu, Trần Văn Lý, Lê Quang Luật, Trần Trọng
Sanh,... vẫn chống Nguyễn Văn Thiệu như đã từng chống Ngô Đình Diệm, và cũng
không kể các ông linh mục phản chiến trong nhóm Đối Diện hay nhóm Thanh Lao
Công).
Tôi biết bà Nghị sĩ Đại có thái độ chống ông Thiệu, vì chính
bà đã trực tiếp nói với tôi trong một buổi xem triển lãm hội hoa tại đường
Tự Do. Bà nặng lời đả kích cuộc bầu cử độc diễn của Thiệu và không ngại
ngùng nói với tôi: “Là người Công giáo, tôi càng xấu hổ khi thấy trong ngày
bầu cử tại Sài Gòn chỉ có quân đội, công an và cảnh sát, và các ông Cha, bà
Sơ đi bầu cho Thiệu, còn nhân dân thì tẩy chay. Từ đây tôi chấm dứt lập
trường ủng hộ Thiệu”.
Tôi biết bà giáo sư Hồng (hiện ở Hòa Lan) có lập trường chống
Thiệu vì chính bà đã mấy lần đến thăm tôi tại nhà riêng và tâm sự với tôi:
“Lúc đầu vì chống Cộng mà tôi ủng hộ ông Thiệu, nhưng bây giờ thì tôi quá
chán chường tuyệt vọng”.
Trong số những người Công giáo chống Thiệu trên đây, các ông
Huyền, Chức và Đinh Từ Thức chỉ chống với thái độ tiêu cực mà vẫn bị Thiệu
trả thù. Ông Nguyễn Văn Huyền công khai tuyên bố chống lại cuộc bầu cử độc
diễn của ông Thiệu nên ông Thiệu lợi dụng hồ sơ cá nhân mà ông Đinh Từ Thức
đã man khai văn bằng (để khỏi bị động viên) để bác bỏ liên danh Nguyễn Văn
Huyền trong cuộc bầu cử Thượng viện kỳ ba
[9]. Còn Nghị sĩ Nguyễn Văn Chức thì đã từng lớn tiếng
tố cáo Đỗ Cao Trí tham nhũng trước diễn đàn Quốc hội (trong lúc Nghị sĩ Phạm
Nam Sách lên án tướng Cao Văn Viên), tiếc rằng sau đó, trong cuộc đấu tranh
quan trọng và nguy hiểm hơn để chống lại Luật Uỷ Quyền thì ông lại vắng mặt
làm cho Chủ tịch Nguyễn Văn Huyền và các bạn đồng viện bất mãn nghi ngờ. Có
dư luận cho rằng ông bị vợ và anh vợ là Dân biểu Đinh Xuân Minh làm áp lực,
nhưng dù sao ông vẫn giữ thái độ chống Thiệu nên đã bị công an bắt giữ vào
tháng cuối cùng của nền Đệ Nhị Cộng Hòa.
Hai linh mục Thanh Lãng và Nguyễn Quang Lãm thì quyết liệt
hơn. Hai ông đứng vào hàng ngũ báo giới để chống Nguyễn Văn Thiệu bằng cách
viết bài, xuống đường biểu tình công kích luật báo chí của Nguyễn Văn Thiệu,
và cũng đã từng nếm mùi lựu đạn cay và dùi cui của Cảnh sát Dã chiến của
Nguyễn Khắc Bình.
Linh mục Thanh Lãng và tôi quen biết nhau lâu ngày nhưng
không phải là bằng hữu. Riêng linh mục Nguyễn Quang Lãm thì lại có cái duyên
kỳ ngộ, từ hai kẻ đối nghịch chúng tôi trở thành đôi bạn thâm giao. Nguyên
sau ngày Cách mạng 1-11-63, để duy trì hòa khí dân tộc và nhất là để xây
dựng tinh thần đoàn kết trong quân đội vốn đã bị suy sụp nhiều trong chế độ
trước, Hội Đồng Tướng Lãnh đã bổ nhiệm tướng Trần Tử Oai vào chức vụ Tổng
trưởng Thông tin dù Oai trong quá khứ đã là một phần tử trung thành với ông
Diệm. Tuy nhiên, lợi dụng chức vụ này, tướng Oai đã cho phép quá nhiều báo
xuất bản, đặc biệt các báo Cần Lao Công Giáo ngụy trang cũng được tục bản
làm cho các đoàn thể chính trị và các đảng phái bất mãn phản đối. Do đó, vào
cuối tháng 12 năm 1963, Hội Đồng Tướng Lãnh quyết định cất chức tướng Oai và
bổ nhiệm tôi thay thế để đối phó với một tình trạng chính trị gọi là “lạm
phát tự do” sau mỗi cuộc cách mạng chống độc tài.
Trong cuộc họp báo đầu tiên để tiếp xúc với báo giới tại Bộ
Thông Tin, tôi đã xác quyết lại chính sách tự do ngôn luận và tự do báo chí
của tân chế độ với những giới hạn tạm thời và tối thiểu của giai đoạn chuyển
đổi hậu cách mạng. Trong khi chờ đợi một quy chế báo chí mới, Bộ Thông Tin
sẽ đối phó quyết liệt với các tài liệu và báo chí có thái độ thân Cộng, gây
xáo trộn chính trị xã hội hoặc chống phá cách mạng. Riêng đối với các báo
từng ủng hộ chế độ cũ thì phải bị đóng cửa vĩnh viễn, các chủ nhiệm muốn ra
báo lại phải thành thật chứng tỏ thiện chí muốn sinh hoạt báo chí một cách
dân chủ có trách nhiệm và phải đổi tên báo.
Tôi ra thông tư đóng cửa 15 tờ báo theo tiêu chuẩn trên, tuy
nhiên tờ Xây Dựng của linh mục Nguyễn Quang Lãm và tờ Hành Động
của Thượng tọa Thích Tâm Châu (do ông Bùi Anh Tuấn làm chủ nhiệm) chỉ bị
đóng cửa 15 ngày vì tờ Xây Dựng có luận điệu mỉa mai cuộc Cách mạng
1-11-1963 và cuộc đấu tranh của Phật giáo, còn tờ Hành Động thì lại chuyên
đả kích Cần Lao.
Tất cả các chủ báo đều thi hành quyết định của Bộ Thông Tin
kể cả báo Hành Động, trừ linh mục Nguyễn Quang Lãm xin đến gặp tôi tại Bộ để
đưa ra lời phản kháng. Ông cho tôi biết khi nào có Tối Cao Pháp Viện thì ông
sẽ kiện Bộ Thông Tin, đòi bồi thường danh dự và vật chất. Tôi trả lời ông:
“Đỗ Mậu chưa hề biết sợ ai, nếu báo Xây Dựng còn tiếp tục những luận điệu
gây chia rẽ tôn giáo nữa thì tôi sẽ đóng cửa vĩnh viễn và sẽ đưa ông ra
tòa...”.
Vốn đã có ác cảm vì tôi tham gia cuộc cách mạng lật đổ chế độ
Diệm, nay báo lại bị tôi đóng cửa, nên từ đó linh mục Lãm coi tôi như kẻ
thù. Từ đó, khi báo Xây Dựng tái phát hành và kéo dài tới ngày tôi đã về
hưu, thỉnh thoảng linh mục Lãm lại cho đăng những bài xuyên tạc và bôi nhọ
một cách không trực tiếp nhưng đều ám chỉ cá nhân tôi.
Cho đến vào thời kỳ sắp diễn ra cuộc bầu cử Tổng thống nhiệm
kỳ 2 (1971), một hôm linh mục Lãm bất chợt đến nhà tôi. Sau khi chủ khách đã
an tọa, linh mục Lãm mở lời:
“Từ khi ông Diệm bị lật đổ, tôi oán hận Thiếu tướng vì nghĩ
rằng Thiếu tướng đã liên hệ đến cái chết của ông Tổng thống. Thật ra, thời
anh em ông Diệm còn cầm quyền, họ coi tôi là thành phần linh mục trẻ học ở
Pháp về, có xu hướng cấp tiến thiên tả nên họ không có cảm tình với tôi mà
tôi cũng không có liên hệ với họ. Tôi đồng ý với Thiếu tướng là chế độ có
rất nhiều tội lỗi nhưng việc sát hại ông Diệm là một điều không nên làm.
“Từ trước tôi cứ đinh ninh rằng Thiếu tướng ở trong thành
phần chủ xướng vụ sát hại này, nhưng dần dần tôi điều tra biết Thiếu tướng
đã muốn cứu mạng sống cho ông Diệm nhưng không thành trước đa số những kẻ
hiếu sát mà trong đó có cả hai tướng Phạm Xuân Chiểu và Nguyễn Ngọc Lễ, hai
kẻ từng là công thần của chế độ. Tôi thật lấy làm ân hận nên hôm nay tôi đến
thăm và xin lỗi Thiếu tướng đã hiểu lầm Thiếu tướng suốt mấy năm trời”.
Thấy quan điểm của ông đủ tiến bộ để đồng ý về việc lật đổ
chế độ Diệm nhưng cũng đủ nhân ái để chống đối việc sát hại ông Diệm, tôi
chợt thấy linh mục Lãm có tư thế khá giống mình. Từ thông cảm đến thâm giao
chỉ là một bước nên từ đó Nguyễn Quang Lãm và Đỗ Mậu mỗi ngày mỗi tương đắc
hơn để trở thành hai người bạn tri kỷ.
Cũng từ đó thỉnh thoảng ông lại đến thăm tôi để luận bàn thế
sự và cho phổ biến bằng tít lớn trên trang nhất báo Xây Dựng những lời tuyên
bố mà tôi đã phát biểu trong các cuộc thảo luận chính trị tại nhà thờ Tân
Định vào những năm 1972, 1973.
Hơn mười năm qua, từ ngày làm kẻ lưu vong, tôi cố theo dõi
tin tức về linh mục Lãm để xem ông đã thoát khỏi nước chưa, nhưng than ôi,
người bạn cố tri của tôi vẫn biệt vô âm tín. Cầu xin Trời Phật cho ông được
thoát cũi sổ lồng để ông có thể đọc tập hồi ký này hầu biết rõ tâm sự tôi
hơn, biết rõ những động cơ nào đã thúc đẩy tôi tham dự cuộc Cách mạng lật đổ
chế độ Ngô Đình Diệm, và nhất là biết rõ nguyên nhân nào khiến miền Nam rơi
vào tay Cộng Sản.
Trong số những nhân vật Công giáo chống đối tập đoàn Nguyễn
Văn Thiệu thì nhóm các linh mục Trần Hữu Thanh, Đinh Bình Định, Nguyễn Học
Hiệu là can trường quyết liệt hơn cả, mặc dù hai linh mục Thanh và Định đã
từng ủng hộ chế độ lúc ông Thiệu mới lên cầm quyền.
Linh mục Đinh Bình Định đã từng là đại diện cho liên danh
Thiệu-Hương tại khu vực Tân Sa Châu trong cuộc bầu cử độc diễn năm 1971, còn
linh mục Trần Hữu Thanh đã từng là giảng sư tại trường Chiến Tranh Chính Trị
của quân đội. Nhưng rồi vận mệnh miền Nam mỗi ngày một nguy hiểm, tình hình
mỗi lúc mỗi khẩn cấp mà theo linh mục Thanh thì nguyên nhân chính là do tập
đoàn tham nhũng thối nát của Nguyễn Văn Thiệu gây ra. Vì ưu tư với thời
cuộc, ông đã cùng với các ông Nguyễn Trân, Hoàng Xuân Tửu, Nguyễn Văn Kim...
thành lập Phong Trào Nhân Dân Chống Tham Nhũng. Ban lãnh đạo phong
trào tuyệt đại đa số là người Công giáo và đảng viên cao cấp của đảng Đại
Việt mà ông Hà Thúc Ký là “chất xám” của phong trào.
Cha Thanh với tôi quen nhau từ năm 1949, 1950, thời còn ở
Huế, khi ông tu tại nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế. Được linh mục Nguyễn Văn
Thính giới thiệu và thấy tôi hăng say hoạt động cho giải pháp Ngô Đình Diệm,
linh mục Thanh tỏ lòng cảm phục để từ đó ông và tôi trở nên bằng hữu. Bẵng
đi một thời gian khá lâu, vì những biến cố thời cuộc dồn dập và vì tình hình
đất nước qua phân, chúng tôi không có dịp gặp nhau cho đến khi tôi nghe tin
ông lãnh đạo Phong Trào Chống Tham Nhũng.
Linh mục Trần Hữu Thanh quê ở Quảng Trị, giáp giới phía Nam
tỉnh Quảng Bình để hai tỉnh cùng mang chung một số phận điêu linh vì tai
trời ách nước, vì ngọn gió Lào mùa hè thiêu đốt những sinh lực kinh tế của
một vùng đất nghèo nàn. Quảng Bình, Quảng Trị lại là những tỉnh đứng đầu
ngọn sóng đối nghịch trong cuộc chiến tranh Nam-Bắc nên đã hứng chịu những
thảm họa vô cùng tàn khốc, những chết chóc và tang thương không tưởng tượng
được. Những trận ác chiến kinh hồn tại Cồn Tiên, Khe Sanh, Cổ Thành Quảng
Trị và tại đoạn đường Quốc lộ số 1 (còn được gọi là “Đại lộ kinh hoàng”) đã
được ghi vào quân sử. Dòng sông Bến Hải chia đôi Quốc Cộng cũng như dòng
sông Gianh phân chia ranh giới hai nhà Trịnh-Nguyễn xưa kia đều đã đi vào
lịch sử dân tộc, cũng như sau này chiến khu Ba Lòng của đảng Đại Việt chống
nhà Ngô, cũng như ngôi nhà thờ La Vang được nhà Ngô tôn vinh là “Pháo Đài
Tinh Thần Quốc Gia” đều là những địa danh bi đát khắc sâu vào tâm trí người
dân Quảng Trị.
Quảng Trị không có những danh lam thắng cảnh đặc biệt như
Quảng Bình nhưng sông núi Quảng Trị thì lại để cho đời những vần thi ca diễm
tình làm rơi nước mắt những người đa lụy: hai châu Ô, Lý với mối tình bẽ
bàng của nàng công chúa Huyền Trân, truông nhà Hồ với tâm sự ngổn ngang của
một nho sinh xứ Nghệ, cầu Ái Tử với tầm lòng son sắt chung thủy của người
sương phụ ngày đêm bồng con đứng đợi chồng về lúc bóng xế trăng lu.
Lại có ai ngờ một mối tình thôn dã ngang trái nơi “Cây Đa bến
Cộ” ở bờ sông Ô Lâu của Quảng Trị quê mùa lại có thể làm rung động tâm hồn
nhà thơ Nguyễn Bính để thi sĩ lưu lại cho đời những vần điệu lâm ly: “Cô
lái đò đưa người khách tình sang sông. Xuân đến Xuân đi đã ba lần mà chàng
không trở lại. Cô đành bỏ thuyền, bỏ lái, bỏ dòng sông, bỏ lời thề xưa ước
cũ ra đi lấy chồng”. (Thơ của thi sĩ Nguyễn Bính đã được phổ thành
nhạc).
Sở dĩ tôi nhắc đến Quảng Trị với xúc động vì vùng đất quê
hương này trong thời cận đại đã sinh ra những nhân vật chính trị từng làm
chao nghiêng đất nước hay những nhà tu hành mà tên tuổi được ghi lại nghìn
thu. Quảng Trị có ông Nguyễn Hữu Bài làm Thượng Thư đầu triều, một thứ Phó
vương từng làm tay sai cho Hội Truyền Giáo Hải Ngoại Pháp và Thực dân đô hộ.
Quảng Trị lại có Lê Duẩn, Tổng bí thư đảng Cộng Sản nước Cộng Hòa Xã hội Chủ
Nghĩa Việt Nam làm công cụ cho Đệ Tam Quốc Tê. Nhưng ngược lại Quảng Trị
cũng có những bậc tu hành đạo cao đức trọng như Hòa Thượng Thích Trí Thủ và
Giám mục Lê Hữu Từ. Tên tuổi và sự nghiệp của các bậc chân tu đó là những
tấm gương chói lọi để lại cho đời sau.
Trong buổi hoàng hôn của Việt Nam Cọng Hòa, từ 1963 trở về
sau, Quảng Trị lại có hai nhà tu hành với tâm Bồ Tát đã vì sự khổ đau của
dân tộc mà xả thân tranh đấu, đã vì sự sống còn của quê hương mà nhập thế
hành hoạt để phải mang họa vào người. Đó là Thượng tọa Thích Thiện Minh và
linh mục Trần Hữu Thanh. Tôi nói đến hai ông với rất nhiều cảm phục, vì dưới
chế độ quân phiệt tham nhũng Nguyễn Văn Thiệu, những tướng tá lãnh đạo hầu
hết đều cuốn theo chiều gió, uốn mình theo luật rừng mà hưởng thụ giàu sang;
những trí thức nếu không trùm chăn thì cũng chỉ múa may quay cuồng, mà lại
có những nhà tu hành dám xông pha dấn thân tranh đấu. Và tôi lại càng
phải đề cập đến hai vị chân tu này chính vì lúc đó cũng như sau này, họ đã
bị những kẻ từng làm tay sai cho Ngô Đình Diệm và Nguyễn Văn Thiệu xuyên
tạc, bôi nhọ và hạ nhục.
Thật vậy, Thượng tọa Thích Thiện Minh vì đấu tranh cho tự do
dân chủ, cho công bằng xã hội, cho bình đẳng tôn giáo mà bị hai chế độ độc
tài Ngô Đình Diệm và quân phiệt Nguyễn Văn Thiệu bắt bớ, tù đày. Khi miền
Nam rơi vào tay Cộng Sản, ông nhất định không bỏ nước ra đi, ở lại lãnh đạo
Mặt Trận Cứu Nguy Dân Tộc tiếp tục chống lại chính quyền Cộng Sản nên bị bắt
và bị tra tấn cho đến chết chứ không chịu khuất phục. Ông chết rồi mà Cộng
Sản còn thù hận đến độ không cho người thân và giáo hội Phật giáo thăm viếng
chôn cất. Thế mà tờ báo Văn Nghệ Tiền Phong của Cần Lao Công Giáo tại
hải ngoại lại hả hê reo mừng: “Thích Thiện Minh đã đền tội”. Thái độ
hận thù, phản quốc của tờ Văn Nghệ Tiền Phong gây một làn sóng công phẫn tại
hải ngoại và làm bất bình một nhân chứng lịch sử là ông Vương Vũ Văn, vốn
sau 1975 vẫn còn ở trong nước, đã theo dõi và chứng kiến những hoạt động
chống chính quyền Cọng sản của Thượng tọa Thích Thiện Minh, nên trong một
bài ký sự đăng trên tạp chí Hành Trình, ông Văn đã lên tiếng ca ngợi
Thượng tọa và lên án thái độ hận thù đầy ác ý của tờ Văn Nghệ Tiền Phong.
[10]
Nhưng điểm
đáng nói hơn hết trong hành động của tờ báo Văn Nghệ Tiền Phong (tờ báo
Cần Lao Công Giáo xuyên tạc hung hãn nhất tại hải ngoại với hình “Ngô Tổng
thống Anh Minh” ở trang bìa, với trên một trăm số báo liên tục đánh phá Phật
giáo và rất nhiều người quốc gia chống Cộng tên tuổi) là sự nối dài tội
nghiệp của cái tinh thần Cần Lao Công Giáo Ngô Đình Diệm ra nước ngoài. Tội
nghiệp vì cái tinh thần đó không chia sẻ được với nạn lớn mà dân tộc đang
chịu, không rung động được với những tranh đấu bất khuất mà đồng bào đang
ước mơ để bất kỳ tổ chức nào, cá nhân nào, dù bây giờ có xả thân cứu nước mà
nếu trong quá khứ đã từng chống đối chế độ Ngô Đình Diệm thì Văn Nghệ Tiền Phong phải đập
xuống tận bùn nhơ. Tờ Văn Nghệ Tiền Phong đã đóng
đúng vai trò con tốt đầu thê thảm của tập đoàn Cần Lao Công Giáo tại hải
ngoại là tìm mọi cơ hội để phá tan, phá nát Phật giáo; là đánh tan đánh nát
những kẻ lòng dạ sắt son với tổ quốc, ngày xưa chống độc tài Diệm-Thiệu như
ngày nay chống độc tài Cộng Sản.
Cũng vậy, linh mục Trần Hữu Thanh lãnh đạo Phong Trào Nhân
Dân Chống Tham Nhũng là muốn tinh khiết hóa chính quyền, trong sạch hóa
xã hội để gây lại niềm tin nơi quần chúng, gây lại sự kính nể nơi Đồng Minh
để công cuộc chống Cộng hữu hiệu hơn. Thế nhưng chẳng những Phong trào của
Cha bị chính người Công giáo tẩy chay mà cá nhân còn bị chính những người
đồng đạo xuyên tạc là làm tay sai cho Mỹ và làm lợi cho Cộng Sản.
Ra đời từ đầu năm 1974, Phong Trào Chống Tham Nhũng trước sau
chỉ hoạt động được tại một khu vực hạn hẹp là vùng Tân Sa Châu, thuộc họ đạo
của linh mục Đinh Bình Định, tại Sài Gòn. Phong trào cũng có tổ chức một
cuộc biểu dương tại Huế và chỉ được giáo dân Phú Cam ủng hộ một lần rồi
thôi. Ngoài ra, tất cả các khu vực Công giáo khác khắp miền Nam không một
nơi nào hưởng ứng cuộc đấu tranh của Cha Thanh. Ban lãnh đạo cũng ra Nha
Trang vì tin tưởng vào ông cựu Tỉnh trưởng Nguyễn Trân, một thành viên lãnh
đạo của Phong Trào, với hy vọng có thể lôi kéo được những người Công giáo
địa phương giúp Phong trào tổ chức một cuộc xuống đường rầm rộ. Không ngờ
Phong trào lại thất bại chua cay vì sự lãnh đạm của giới Công giáo Nha
thành. Cấp lãnh đạo của phong trào chỉ gặp một nhóm người tại trường Trung
học Bá Ninh để trao đổi ý kiến rồi sau đó tan cuộc không ai chịu hưởng ứng
cuộc vận động cả. Sở dĩ Phong trào thất bại tại Nha Trang vì giáo dân nơi
này đã bị Giám mục Nguyễn Văn Thuận ngầm chỉ thị không được tham gia hoạt
động cho Phong trào. Làm sao Giám mục Thuận lại có thể để cho giáo dân của
ông chống đối chính quyền Nguyễn Văn Thiệu khi mà Thiệu và Quang đang làm
sống lại chế độ Diệm, nghĩa là đang giúp Giám mục thực hiện ý đồ riêng của
mình. Phong Trào Chống Tham Nhũng chẳng những bị toàn thể khối Công giáo tẩy
chay lại còn bị sáu ông linh mục, trong đó có cả vị linh mục tên tuổi là
Hoàng Quỳnh, lên án phá hoại chế độ. Sáu đêm liền, sáu vị linh mục thay
phiên nhau lên đài truyền hình để bênh vực và ca ngợi Thiệu là nhà lãnh đạo
quốc gia liêm khiết, cương quyết chống Cộng, đồng thời kết án cha Thanh là
phá rối hậu phương, làm lung lạc tinh thần binh sĩ nơi tiền tuyến, nghĩa là
làm lợi cho Cộng Sản.
Để trả lời những xuyên tạc cho rằng Phong trào phá hoại quân
đội, cha Thanh bèn viết một bài trên báo Hòa Bình ca ngợi tinh thần
hy sinh chiến đấu của binh sĩ và nêu đích danh một số tướng liêm chính như
tướng Ngô Quang Trưởng, Nguyễn Đức Thắng, Dương Văn Đức,... Linh mục Thanh
cũng không quên ghi tên tôi vào thành phần các “tướng sạch”.
“Tướng Đỗ Mậu khi còn tại ngũ đã tỏ ra là một sĩ quan liêm
chính dù ông ở địa vị có thể dễ dàng tham nhũng. Vì thế mà khi ông đã về hưu
rồi, tên tuổi và uy tín của ông vẫn còn được mọi người nhắc đến”.
Chẳng những linh mục Thanh viết báo
khen tôi là tướng sạch trong một xã hội mà tham nhũng đã trở thành một thông
lệ, ông còn nhờ linh mục Nguyễn Học Hiệu và ông Nguyễn Văn Lực đến nhà mời
tôi tham gia hoạt động cho Phong trào. (Nhưng vì lý do riêng nên tôi đã từ
chối như đã kể trong một chương trước).
Cuối năm 1974, khi miền Nam cơ hồ đứng bên bờ vực thẳm vì
những thắng lợi quân sự và chính trị liên tiếp của Cộng Sản, và vì Hoa Kỳ đã
cụ thể giải kết, nên để tỏ thiện chí với chính quyền, Phong trào quyết định
đình chỉ hoạt động. Sau ngày Cộng Sản chiếm miền Nam, hơn 300 linh mục bỏ
nước ra đi nhưng linh mục Trần Hữu Thanh vẫn ở lại quê nhà và bị Cộng Sản
bắt giam lưu đày tại một làng quê ở Bắc Việt. Tưởng rằng cuộc đấu tranh đầy
ý nghĩa của ông và cảnh tù đày cơ cực mà ông phải chịu đựng dưới chế độ Cộng
Sản sẽ được đồng bào và nhất là đồng đạo của ông hãnh diện ghi nhớ. Đau đớn
thay, trong lúc đồng bào đang thương nhớ ông thì chính những tu sĩ Công giáo
sống an nhàn nơi hải ngoại lại viết báo viết sách lên án ông là kẻ phản bội
quốc gia: Trên báo Văn Nghệ Tiền Phong số 105, dưới đề mục “Đầu trộm
đuôi cướp”, sau khi mỉa mai Thượng tọa Thích Trí Quang, linh mục Vũ Đình
Hoạt bèn kết tội linh mục Trần Hữu Thanh như sau:
“... Các vị sư đã vậy, còn các ông Cha thì sao? Nói đến
các ông Cha là nói đến chính tôn giáo của tôi nên tôi có thể mạnh dạn mà nói
một cách thẳng thắn không sợ bị xuyên tạc là “nhằm bôi bẩn” tôn giáo bạn
nữa. Trong tổng số gần 200 linh mục của chúng tôi trên đất Mỹ này, tôi chưa
hề thấy một vị nào lên tiếng nói là mình bị báo chí “đánh chết bỏ”. Thảng
hoặc đôi ba lần lưa thưa, một vài tờ báo Việt ngữ có đề cập đến “Chân Tín,
Khắc Từ, Trần Hữu Thanh, Trần Tam Tỉnh”. Hành động và kết quả đấu tranh của
các Ngài thế nào, thiết tưởng đồng bào Lương giáo trong và ngoài nước ai nấy
đều thấy rõ cả rồi. Một điều không mấy rõ ràng là được bao nhiêu kẻ khen và
bị chừng nào người chê, nhưng một điều chắc chắn và xác quyết là chưa hề
thấy một vị giáo quyền Công giáo nào lên tiếng hoặc công khai tỏ thái độ ủng
hộ lập trường của các vị đó cả. Riêng trường hợp đặc biệt của Linh mục Trần
Hữu Thanh trong vấn đề đấu tranh chống tham nhũng thì chúng tôi nhớ rõ ràng
tại một cuộc hội thảo của các linh mục tuyên úy hồi đó, chúng tôi có trình
Đức Cha Lê Văn Ấn, đặc trách tuyên úy, như sau: “Kính thưa Đức Cha, xin Đức
Cha cho chúng con biết tôn ý về hành động của cha Thanh như thế nào để chúng
con được biết, hầu có thể trả lời cho các anh em quân nhân mỗi khi họ hỏi là
có nên theo và ủng hộ hay không”. Câu trả lời của Đức Cha là rất là xác đáng
như sau: “Quý Cha biết đã gọi là một vụ kiện thì phải có phiên Tòa, mà đã có
phiên tòa thì phải có chánh án, đương đơn và bị can, có luật sư và công tố
viện. Đàng này chỉ có đấu tranh và nhân dân, còn tất cả đều là mơ hồ, vô
bằng sở cứ thì quý cha nghĩ sao?” Nghe câu trả lời ấy của Đức Cha, tất cả
chúng tôi đều cười ồ và ngầm hiểu thâm ý của Ngài muốn nói gì rồi. Sau cuộc
hội thảo chỗ này xì xào, chỗ kia bàn tán cho là bí mật đã bật mí như sau:
“Cha Trần Hữu Thanh được mua chuộc 100 triệu đồng với dụng ý là gây nên cuộc
đấu tranh gọi là chống tham nhũng và đặc biệt là đánh thẳng vào Tổng thống
Nguyễn Văn Thiệu, nhưng chỉ dùng dân chúng như một phương tiện hò la, đả đảo
đòi thay thế ông Thiệu, ông Thiệu phải từ chức. Đó là trúng kế của bàn tay
lông lá rồi. Mỹ muốn thay thế ông Thiệu nhưng không muốn trực tiếp ra chỉ
thị, dùng màn đấu tranh tham nhũng mà thôi. Như vậy, phần vừa cho là Mỹ
không can thiệp vào nội bộ vì đó là nội bộ của chính trường Việt Nam, đàng
khác Mỹ có thể chứng minh trước dư luận quốc tế là ông Thiệu phải từ chức vì
dân bất tín nhiệm, chứ không phải là bị Mỹ hất cẳng. Phong Trào Chống Tham
Nhũng lại chính là con đẻ do tham nhũng mà ra.[11]
Vụng về dùng lại luận điệu của chính quyền Thiệu ngày xưa,
bài báo của linh mục Hoạt trên Văn Nghệ Tiền Phong xác định rõ thêm ba điểm:
Thứ nhất là vì dan díu quá chặt chẽ với chính quyền
Thiệu trong ý đồ tái lập một chế độ Công giáo trị Ngô Đình Diệm nên “giáo
quyền Công giáo Việt Nam” đã ngậm miệng không dám “lên tiếng hoặc công khai
tỏ thái độ ủng hộ lập trường” chống tham nhũng của phong trào do cha Thanh
lãnh đạo, một phong trào nếu không thực hiện được ước mơ chính đáng của
người dân muốn miền Nam sạch và mạnh để chống Cộng, thì ít nhất cũng đã can
đảm phơi bày được chân tướng tội lỗi không chối cãi được của những kẻ lãnh
đạo miền Nam.
Thứ hai là tính giáo điều ngoan cố không làm cách nào
thay đổi được của những chức sắc Công giáo
qua lời bênh vực ngụy biện “tất cả là mơ hồ vô bằng sở cứ” của Cha Lê Văn
Ấn. Bản cáo trạng số I của Phong trào còn đó
[12], vụ buôn lậu hóa học của người anh cột chèo của
Thiệu là Nguyễn Xuân Nguyên được đem ra tố cáo trước Quốc hội còn đó, hai
ngôi nhà nguy nga đồ sộ của Thiệu giữa trung tâm Sài Gòn còn đó, vụ buôn lậu
“Còi Hụ Long An” còn đó, lời thú tội mập mờ “có ít xít ra nhiều” của Thiệu
còn đó, và nhất là đôi mắt của nhân dân, lỗ tai của nhân dân còn đó... làm
sao mà “mơ hồ, vô bằng sở cứ” được! Đó là chưa nói những nhân chứng sống,
nạn nhân của Thiệu hay đồng lõa với Thiệu đã công khai lên tiếng.
Thứ ba là dùng lại cái thủ đoạn chụp mũ để bôi đen đối
thủ mà Ngô Đình Nhu đã xảo quyệt sử dụng trước đó cho xứng đáng cái tên gọi
“chế độ Diệm không Diệm” qua luận điệu Phong trào là tay sai của Mỹ. Nếu có
bằng chứng Cha Thanh nhận 100 triệu đồng sao lúc đó (và nhất là sau này)
Thiệu không trình bày ra. Nếu cha Thanh là “tay sai” của Mỹ sao ngày
30-4-1975 Mỹ không đưa cha Thanh đi mà từ 5 ngày trước đó CIA đã “bồng”
Thiệu đi an toàn với đầy đủ gia tài tiền của. Chụp mũ người khác để che dấu
cái chân tướng tay sai của Thiệu, các vị linh mục lúc đó và cha Hoạt bây giờ
biết là không thuyết phục được ai nhưng vẫn ngoan cố làm vì lực lượng
Công giáo Việt Nam đã lỡ biến chế độ Thiệu
thành chế độ Diệm nối dài mất rồi.
Nhưng lời tuyên bố của Cha Ấn chưa đủ, bài báo của một cha
Hoạt có thêm vào vẫn chưa đủ, phải đợi đến khi linh mục Cao Văn Luận, tướng
chiến trường của tập đoàn Cần Lao Công Giáo tại hải ngoại ló mòi ra ta mới
thấy rõ thêm cái “chính sách” bênh vực Thiệu của họ ghê tởm đến độ nào.
Trong hồi ký Bên Giòng Lịch Sử tái bản tại Hoa Kỳ,
linh mục Cao Văn Luận, vị cố vấn tối cao của Thiệu, vị linh mục được Thiệu
hết sức tín nhiệm và trọng vọng, đã viết về Phong Trào Chống Tham Nhũng như
sau:
... Nhóm chống đối mạnh nhất là nhóm của Linh mục Trần Hữu
Thanh, thuộc Dòng Chúa Cứu Thế. Vào khoảng cuối năm 1974, Cha Thanh đã lập
Phong Trào Nhân Dân Chống Tham Nhũng thối nát và đã tổ chức nhiều cuộc biểu
tình. Một hôm ông đích thân đến gặp tôi và xin tôi ký tên vào một tờ truyền
đơn chỉ trích chính phủ ông Thiệu là thối nát, hối lộ, và kêu gọi dân chúng
biểu tình chống đối. Tôi đã từ chối vì biết Phong trào này có lẽ do Mỹ xúi
dục. Vì trước đó mấy tuần, tôi được biết rằng có một Thượng Nghị sĩ thuộc
nhóm phản chiến đã đến gặp linh mục Trần Hữu Thanh tại Dòng Chúa Cứu Thế và
nói chuyện rất lâu với ông ta. Lại còn tin đồn là chính Mỹ đã giúp cho Phong
trào của cha Thanh hoạt động. Đàng khác, tôi không chịu ký vì nghĩ rằng hành
động của nhóm Cha Thanh chỉ có lợi cho Cộng Sản chứ không có lợi gì cho quốc
gia, và tôi đã nói với ông: “Chuyện tham nhũng và hối lộ không phải chỉ có ở
Việt Nam mà nước nào trên thế giới cũng có cả”. Nhưng Linh mục Thanh vẫn cổ
võ Phong trào cho đến cùng.[13]
Cũng thô bạo
trong thủ đoạn và nghèo nàn trong nội dung như những ông cha Tivi và những
ông cha tuyên úy trước 1975, tám năm sau tại hải ngoại, ông Luận lại chụp mũ
Phong Trào Chống Tham Nhũng của Cha Thanh là do Mỹ điều động và chống tham
nhũng “chỉ có lợi cho Cộng Sản chứ không có lợi gì cho quốc gia cả”. Chỉ
khác là lần này ông Luận thêm một số yếu tố mới: cá nhân cha Thanh là tay
sai của Mỹ (qua buổi “nói chuyện rất lâu” với một “Thượng nghị sĩ thuộc nhóm
phản chiến”) và chống tham nhũng chỉ có lợi cho Cộng Sản vì “nước nào trên
thế giới cũng có tham nhũng cả”.
Thêm hai yếu tố mới này vào trong thủ đoạn chụp mũ, ông Luận
chỉ chứng tỏ thêm cái bản chất độc ác và sự ấu trĩ trí thức của một người
không những đã là viện trưởng một viện đại học mà còn là tu sĩ của một tôn
giáo nữa.
Trước hết, tôi không biết Cha Thanh có đến xin ông Luận ký
vào truyền đơn không vì tôi nghi ngờ sự có thật của lời kể lại này: ai không
biết ông Luận lúc bấy giờ là cố vấn của Thiệu (trước đó là cố vấn của ông
Diệm và sau này còn là cố vấn của Nguyễn Bá Cẩn như lời ông kể lại nữa), cha
Thanh đến “xin” ông Luận ký tên chống Thiệu có khác gì Thượng Tọa Trí Quang
đến xin ông Nhu ký vào truyền đơn chống ông Diệm! Nhưng cứ ví dụ như chuyện
đó có thật thì cứ việc dựa vào lý do Cha Thanh đã gặp một Thượng nghị sĩ Mỹ
để cho rằng phong trào đó do “Mỹ xúi dục” và từ chối hợp tác thì quả thật lý
luận chính trị của ông Luận thật là ấu trĩ. Ông Thượng nghị sĩ Mỹ đó tên là
gì sao ông Luận 8 năm sau không giám nói ra tại hải ngoại, hay lại là một
chuyện tưởng tượng khác của ông Luận. Họ gặp nhau nói gì làm sao ông Luận
biết được nội dung buổi nói chuyện mà đã lên án là “Mỹ xúi dục”... Ông Luận
mập mờ những sự kiện đó mà không cần đắn đo suy nghĩ tính xác thực của nó
chỉ vì ông hấp tấp muốn bôi nhọ cha Thanh, muốn lên án Phong Trào Chống Tham
Nhũng cho nhịp nhàng với những vận động của nhóm “Phục Hồi Tinh Thần Ngô
Đình Diệm” và nhóm rửa mặt cho Thiệu đang bắt đầu hoạt động tại Hoa Kỳ từ
những năm đầu của thập niên 80.
Lại nữa, cái luận cứ “đừng lên án và đừng chống tham nhũng”
vì “nước nào trên thế giới cũng có” để bênh vực chính quyền Thiệu chỉ chứng
tỏ cái quan điểm xã hội phản động và cái nhìn lịch sử bạc nhược của một
người chỉ muốn duy trì đặc quyền đặc lợi cho một giai cấp thống trị bóc lột,
dù sự duy trì đó (bằng tệ trạng tham nhũng) có đục khoét thêm sinh lực quốc
gia, có tạo thêm bất công khốn khổ cho dân tộc và có làm cho kẻ thù lợi dụng
để kích phá. Không biết lịch sử Việt Nam trong 100 năm Thực dân đô hộ có dạy
được cho ông Luận bài học vì sao dân ta vùng lên đấu tranh chống tham quan ô
lại và thực dân bóc lột không; không biết lịch sử thế giới có mở mắt cho ông
Luận thấy rằng nước nào có độc tài, tham nhũng, bất công, nghèo đói là ở đó
có Cộng Sản dễ sinh sôi và lớn mạnh không? Cuba, Nicaragua, Ethiopia, Trung
Hoa, Angola, Phi Luật Tân... há chẳng phải là những bằng chứng xương máu của
họa tham nhũng đó sao? Cụ Hoàng Văn Chí đã từng dặn dò thế hệ tương lai
rằng:
Những nhà lãnh đạo độc tài, quan liêu phong kiến, tham
nhũng, những kẻ lên xe xuống ngựa, sống xa hoa giữa một xã hội đói rách,
những kẻ no lưng ấm cật, rối rượu sâm banh sáng sữa bò là nguyên nhân gây
nên cách mạng.[14]
Nếu ông Luận
không thấy được điều đó thì thật tội nghiệp cho trình độ luân lý của ông.
Nếu ông thấy những ngoan cố bóp méo sự thật thì chỉ có thể giải thích thái
độ đó bằng cái nguyên nhân thực sự buộc ông phải bênh vực Thiệu chỉ vì Thiệu
là nối dài của Diệm, một chế độ đã đẻ ra một loại tinh thần như “tinh thần
Cao Văn Luận”. Sự giải thích này có vẻ hợp lý hơn vì ông Luận chỉ lập lại
một tiền lệ của hơn mười năm trước, dưới chế độ Diệm, khi bà Nhu cũng đã
dùng một loại luận cứ như thế (với trường hợp của Phi Luật Tân) để bào chữa
cho tình trạng tham nhũng tại Việt Nam và đã bị dư luận đập nát rồi:
Nhưng Phi Luật Tân không bị một trận chiến tranh sinh tử
với Việt Cộng như Việt Nam. Nền tham nhũng của Ngô Đình Nhu đã làm cho dân
chúng xa rời chính quyền. Làm cho chính quyền mất uy tín, mất tín nhiệm, mất
khả năng mà kết quả chỉ có lợi cho Cộng Sản. Huống chi trước đây chính phủ
Diệm tiêu diệt Bình Xuyên cũng vì Bình Xuyên tham nhũng bóc lột như nền tham
nhũng bóc lột của Ngô Đình Nhu ngày nay
[15].
Và cuối cùng là cái lý luận cổ điển
rằng chống chính quyền tham nhũng thì làm lợi cho Cộng Sản. Cộng Sản Việt
Nam mạnh từ những năm 1960, 1961, mạnh đến nỗi năm 1962 ông Diệm phải tuyên
bố “Tổ quốc lâm nguy” và sau đó phải thỏa hiệp với Cộng Sản. Không
những thế, chính vì cái chế độ tham nhũng “Diệm không Diệm” sau đó mà càng
lúc Cộng Sản càng mạnh thêm, bắt chính quyền Sài Gòn phải ngồi vào phòng họp
từ năm 1968 để ký hợp ước vào năm 1973. Phong Trào Chống Tham Nhũng được
phát động gần 15 năm sau khi Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam ra đời và
dĩ nhiên chẳng dính dự gì đến chuyện “làm lợi” cho Cộng Sản thêm lớn mạnh đó
cả. Đúng ra, chính vì không có Phong Trào Chống Tham Nhũng từ những năm 59,
60 cho nên địch mới mạnh thêm, và quả thật nếu có hành động nào làm lợi cho
Cộng Sản thì hành động đó là thay vì còn một chút lương tri để làm sạch
chính quyền thì ông Luận lại đi làm cố vấn cho những chế độ tham nhũng!
Vào đầu năm 1975, khi miền Nam đang đứng trên bờ tuyệt vọng
vì quyết định giải kết của Mỹ và quyết tâm dứt điểm chiến tranh của Cộng,
khi chính sách Việt Nam Hóa, tuy chỉ là một bước hiểm độc của Tổng thống
Nixon để che dấu những nhượng bộ và đổi chác với Hà Nội trong hiệp ước Paris
nhưng lại là cơ may hiếm hoi cho người Việt quốc gia chân chính để hồi sinh,
thì những người như Cha Thanh, Cha Hiệu không những đã bất hợp tác với các
linh mục thân Cộng trong nhóm Đối Diện mà còn tích cực đấu tranh chung với
những thành phần chống Cộng với lý tưởng sắt son như Phan Bá Cầm (Hòa Hảo),
Trần Quang Vinh (Cao Đài), Nguyễn Văn Lực, Ngô Văn Ký (VNQDĐ)... trong một
tổ chức lấy tên là Trận Tuyến Nhân Dân Cách Mạng.
[16]
Như vậy chính
Thiệu và đồng bọn là tay sai của Mỹ làm lợi cho thế cờ của Mỹ và Cộng Sản
đến phút cuối cùng (để được Mỹ bồng lên phi cơ với vô số vàng bạc châu báu
cho qua Đài Loan) chứ Phong Trào Chống Tham Nhũng nói riêng và các hoạt động của
người Việt quốc gia nhằm nắm lấy thế chủ động như Trận Tuyến Nhân Dân Cách
Mạng, ngược lại, là nỗ lực nhằm phá thế cờ thỏa hiệp Mỹ-Cộng đó để cứu nước,
lại bị ông Cao Văn Luận lên án một cách xuẩn động và độc ác.
Sau này, tại hải ngoại, ông Thiệu thú nhận một cách trâng
tráo “Tụi Mỹ nó áp lực tôi làm thế này thế nọ. Đó là lịch sử”
[17]. Đúng, đó là lịch sử của một kẻ thừa kế chế độ cũ
làm tay sai cho ngoại bang và được những tu sĩ Công giáo như Giám mục Lê Văn
Ấn, linh mục Vũ Đình Hoạt, sáu ông Cha Tivi và hàng trăm ông Cha tuyên úy
công khai bênh vực và đề cao. Còn ông Cao Văn Luận, dĩ nhiên, phải vinh danh
Thiệu lên hàng “Lãnh tụ anh minh”, “Ông Thiệu là một người tôi kính phục,
một người có tinh thần quốc gia cao độ và cương quyết chống Cộng. Ông Thiệu
là một người Công giáo đạo đức, chủ nhật nào cũng đi nhà thờ xem lễ, và
trước khi đi ngủ hai ông bà cùng nhau đọc kinh.”
[18] và Nguyễn Minh Bảo, viên cựu Trung úy thuộc Lữ
Đoàn Phòng Vệ Tổng thống Phủ cũ của thời Diệm phải tôn vinh chính quyền
Thiệu “là một chính quyền sáng suốt, đắc nhân tâm, đem lại niềm hân hoan
cho một tập thể quần chúng đông đảo...”
[19]. Thì ra cứ tham nhũng thối nát, cứ làm tay sai
cho Mỹ, cứ phá hoại quốc gia mà cứ đọc kinh, cứ đi nhà thờ đều đặn là vẫn
đạo đức, sáng suốt và đắc nhân tâm!
Những phần tử Cần Lao Công Giáo đó phải vinh danh và bám lấy
một Tổng thống độc tài, quân phiệt, tham nhũng, phản quốc như Nguyễn Văn
Thiệu vì không những chế độ đó mang lại đặc quyền đặc lợi cho họ, mà quan
trọng hơn cả, chế độ đó là chế độ của họ, chế độ Diệm không Diệm
mà họ mơ ước.
Cũng trong lần tái bản này, để toa rập nhịp nhàng với tờ báo
Văn Nghệ Tiền Phong trong chiến dịch xuyên tạc và bôi lọ những người tham
gia cuộc Cách Mạng lật đổ chế độ Diệm, ông Cao Văn Luận đã thêm một đoạn
ngắn về cá nhân tôi. Đại ý cho rằng một nhân viên của Nha An Ninh Quân Đội
trong dinh Độc Lập báo cho tôi biết ông Diệm không chịu ... thăng cấp Tướng
nên từ đó tôi tức giận và tìm cách lật đổ ông Diệm.
Có ba điểm đáng nói trong lời xuyên tạc này:
* Thứ nhất là vì bản chất hám danh hám lợi đã điều kiện hóa
mọi suy nghĩ tính toán của vị Linh mục Công giáo này nên ông Cao Văn Luận
nhìn mọi sự việc, đoán mọi sự kiện cũng chỉ bằng danh và lợi. Suy bụng ta
ra bụng người, nghĩ rằng ai cũng vì miếng đỉnh chung như mình mà không
cần xét đến những yếu tố khác của vấn đề. Những yếu tố quan trọng hơn cái
chức Thiếu tướng (mà ông Luận tưởng tượng) như những khổ đau mà người đồng
bào và đồng đạo của tôi cam chịu, như nỗi phẫn uất vì tôn giáo tôi bị lăng
nhục, như những lo lắng của tôi khi biết hai ông Diệm-Nhu đang thỏa hiệp với
Cộng Sản, như những đau đớn của tôi khi nhìn đồng chí thân hữu cũ bị chế độ
bạc đãi v.v... những yếu tố đó, ông Luận làm sao nghĩ đến được nên khi xuyên
tạc người khác, ông đã bị giới hạn trong tầm suy nghĩ danh lợi nhỏ
mọn của ông ta mà thôi.
* Thứ hai là vì không biết gì về đối tượng mình xuyên tạc là
tôi nên ông Luận chỉ nhìn vào đám Cần Lao Công Giáo nịnh bợ bao quanh ông
Diệm như Huỳnh Văn Cao, Lê Quang Tung,... một sớm một chiều thăng cấp nhanh
chóng để suy diễn bừa bãi. Ông không để ý nên không biết đến bản chất và quá
trình liên hệ giữa tôi và ông Diệm như thế nào (đến nỗi ông Luận viết là tôi
theo ông Diệm từ năm 1948 chứ không phải từ 6 năm trước đó, 1942), ông Luận
cũng không biết đến vị trí và uy quyền của một Đ |