 |
19 tháng 7, 2009
|
1
2
3
4
5
6
7
8
Chặng thứ ba: WASHINGTON- ACCRA
[Tiếp theo và hết bài diễn văn]
Một trong những lãnh vực vừa nguy hiểm vừa hứa hẹn vô cùng là năng
lượng. Phi châu có ít khí thải hơn bất cứ vùng nào trên thế giới nhưng lại
là vùng bị chuyện khí hậu đổi thay hăm dọa trầm trọng nhất.
Môi sinh càng ấm nóng càng dễ gây bệnh tật, càng làm khô hạn và hư hại
mùa màng, gây đói kém và xung đột. Tất cả chúng ta, đặc biệt là các nước
giàu, phải có trách nhiệm giảm bớt đà tệ hại đó bằng cách thay đổi cách xài
năng lượng. Nhưng chúng ta cũng có thể bắt tay với Phi châu để chuyển hóa
cuộc khủng hoảng này thành cơ may. Chúng ta có thể cùng nhau nhân danh nhân
loại và tình trạng phồn vinh để giúp các nước gia tăng hưởng dụng năng lượng
trong khi tránh được giai đoạn phát triển ồ ạt dơ bẩn buổi đầu.
Khắp Phi châu đâu đâu cũng lộng gió, tràn trề năng lượng mặt trời và
nhiên liệu sinh hóa. Từ thung lũng Rift ở miền Bắc Morocco đền vùng sa mạc
Nam Phi châu, từ miền duyên hải Tây Phi đến đến những rừng cây công nghiệp
miền Nam Phi châu...Phi châu quả là kho tàng thiên nhiên vô tận khả dĩ tăng
điện lực cho chính mình và có thể kiếm lợi nhuận không ít khi xuất cảng năng
lượng sạch.
Những bước phát triển đó phải có ý nghĩa hơn là những con số trên bảng
kết toán. Ý nghĩa ở chỗ là liệu một thanh niên có học có thể kiếm ra việc
làm để nuôi sống gia đình không, một nông gia có thể chuyển nông phẩm lên
chợ bán hay một người có đầu óc kinh doanh có thể khởi sự bắt tay vào việc
hay không. Ý nghĩa đó là phẩm cách của công việc, là cơ hội đồng đều phải có
cho người Phi châu trong thế kỷ 21...
Nhưng chính quyền tốt không chỉ cốt yếu cho vấn đế cơ hội thăng tiến
đồng đều thôi mà còn trọng yếu trong một lãnh vực khác tôi sắp thưa cùng qúy
vị. Đó là vấn đề tăng cường sức khoẻ chung.
Tại một vài phần Phi châu qua những năm gần đây đã có những tiến bộ
vượt bực. Nhiều người bị HIV/AIDS đã nhận được thuốc men cần thiết để sống
và còn làm lụng được. Nhưng bệnh tật đã làm chết nhiều người không đáng
chết. Khi một đứa bé bị chết vì muỗi đốt hay những bà mẹ sảy thai...thì ai
cũng biết là y tế cần phải cải tiến thêm nữa.
Đã hẳn vì tài lợi, thường là từ những quốc gia viện trợ, không thiếu
gì bác sĩ và nữ hộ sinh bỏ ra ngoại quốc hoặc vào làm trong những dự án
chuyên trách một bệnh tật đơn nhất nào đó. Điều này đã tạo ra một khoảng
cách biệt giữa công việc điều trị tiên khởi và kế hoạch phòng ngừa căn bản.
Nhưng chính người Phi phải quyết định một cách ý thức những cách phòng ngừa
không để bệnh lan rộng trong khi xúc tiến vấn đề sức khỏe công cộng trong
từng cộng đồng và từng quốc gia. Đâu đâu ở Phi châu chúng ta cũng thấy những
ví dụ đối phó với vấn nạn đó. Ở Nigeria, nổ lực liên tôn giữa một số tín hữu
Thiên Chúa giáo và Hồi giáo đối phó với chứng sốt rét rừng là một ví dụ cụ
thể. Ở Ghana này cũng như khắp nơi Phi châu không thiếu những nổ lực lấp đầy
khoảng trống chữa trị, ví dụ sáng kiến của tổ chức E-Health tạo điều kiện
cho bác sĩ ở các đô thị lớn tiếp trợ đồng sự ở những thành phố nhỏ. Nước Mỹ
sẽ tiếp trợ những cố gắng tương tự trong khuôn khổ một kế hoạch sức khoẻ
toàn cầu hữu lý. Vì thế kỷ 21 đòi hỏi chúng ta phải hành động không những
theo lương tâm mà còn theo ích lợi chung nữa. Cả thế giới phải cảm thấy có
lỗi khi một trẻ nhỏ ở Accra chết vì một chứng bệnh có thể ngăn ngừa được. Và
khi một bệnh tật bùng phát ở bất cứ xó xỉnh nào trên thế giới thi chúng ta
phải biết là căn bệnh đó có thể lan qua đại dương đến mọi miền. Cũng vì vậy
mà chính quyền của tôi đã quyết bỏ ra 63 tỷ MK để ứng phó với tệ trạng đó.
Theo gót những nổ lực của TT Bush, chúng tôi sẽ tiếp tục cuộc chiến chống
HIV/AIDS, thực hiện mục tiêu chấm dứt chết chóc vì bệnh sốt rét rừng, lao
phổi và tận diệt nạn trẻ em bại liệt. Chúng tôi sẽ tiếp tục chống lại những
bệnh thời khí nhiệt đới đã bị lãng quên và chúng tôi không cục bộ đối đầu
với bệnh tật, chúng tôi sẽ đầu tư vào những hệ thống bảo vệ sức khoẻ chú
trọng gia tăng sức khoẻ cho các bà mẹ và trẻ nhỏ.
Vì đặt nặng vấn đề tương lai sức khoẻ nên cúng ta phải nghĩ đến nững
tàn phá không phải do bệnh hoạn nhưng là do chính con người cho nên vấn đề
cuối cùng tôi muốn thưa với qúy vị là cách thức tôi sẽ đối phó với nạn tranh
chấp xung đột.
Trước tiên, tôi nghĩ có một điểm chúng ta phải rõ ràng đó là Phi châu
không phải là một hí hoạ thô bỉ về một miền lục địa chiến tranh. Nhưng với
đại đa số người Phi châu tranh chấp xung đột là một phần đời sống như ánh
nắng mặt trời vậy. Đánh nhau vì đất đai, vì tài nguyên. Chưa kể không ít
những kẻ có tâm địa muốn dùng chiêu bài tín ngưỡng và bộ tộc để xách động cả
những cộng đồng nhào vào giết nhau. Những tranh chấp xung đột đó là tảng đá
tròng vào cổ Phi châu. Nhân cách mỗi người tùy thuộc vào nhiều điều, bộ tộc
và chủng tộc, tôn giáo và dân tộc.Nhưng thế kỷ 21 không phải là thời kỳ
người ta tự cho mình là đối đầu với những ai khác bộ tộc, thờ kính một tiên
tri khác. Phi châu đa dạng phải là nguồn sức mạnh chứ không phải là nguyên
nhân chia cách. Chúng ta đều là con cái Thượng Đế, cùng chia sẻ một ước
nguyện là được sống trong hòa bình và an lạc, được học hành và được có cơ
may để tiến phát, để thương yêu gia đình, cộng đồng và đức tin. Đó là tính
nhân loại chung trong mọi người. Đó là lý do tại sao chúng ta phải chống lại
điều phi nhân của đồng loại, nhân danh ý thức hệ để tấn kích kẻ vô tội là
điều không thể biện minh được. Đẩy trẻ con vào chiến tranh chém giết là lên
án tử hình của cả một xã hội. Hãm hiếp phụ nữ một cách bất nhân có hệ thống
là dấu chỉ của tội ác tày trời. Chúng ta phải tôn trọng giá trị mỗi đứa trẻ
ở Darfur và mỗi phụ nữ ở Congo. Không có một đức tin hay văn hóa nào dung
nạp những thô bạo đối với đàn bà con nít. Tất cả chúng ta phải nổ lực kiến
tạo an lành cần cho tiến bộ. Người Phi châu đang đứng dậy vì tương lai đó.
Và ở Ghana này nữa. Ghana đang tiếp tay trong việc điều hướng cho tương lai
đó. Người Ghana phải tự hào về những đóng góp gìn giữ hòa bình từ Congo, đến
Liberia, đến Lebanon và trong những nổ lực chống lại những tên buôn lậu ma
túy. Chúng tôi hoan hô những bước tiến của các tổ chức như Liên Phi hay
ECOWAS đã giải quyết hữu hiệu những tranh chấp, gìn giữ hòa bình và tiếp trợ
những kẻ thiếu thốn. Và chúng tôi cũng khuyến lệ những chủ trương gầy dựng
một nền hòa bình vững chải địa phương khả dĩ đón nhận những lực lượng liên
quốc mạnh khi cần tiếp tay. Nước Mỹ có nhiệm vụ tiếp trợ cho chủ trương ấy
không chỉ bằng lời mà còn bằng cách giúp cho Phi châu có khả năng phát
triển. Nạn diệt chủng ở Darfur hay khủng bố ở Somalia không chỉ là vấn đề
cục bộ của Phi châu mà là những thách thức an ninh toàn cầu và đòi hỏi những
đáp ứng toàn cầu.
Đó là lý do tại sao chúng tôi chủ trương hợp đồng qua dân chủ, viện
trợ kỹ thuật, yễm trợ tiếp liệu và những cố gắng truy kích tội phạm. Mong
qúy vị đừng hiểu lầm điều này: Bộ Chỉ Huy Phi Châu của Mỹ lập ra không nhằm
tạo nên một đầu cầu ở lục địa này nhưng là để đối đầu với những thách thức
chung để triển khai an ninh cho nước Mỹ, cho Phi châu và cho cả thế giới.
Ở Mạc Tư Khoa tôi từng đề cập đến sự cần thiết phải có một hệ thống
quốc tế trong đó những quyền phổ quát của con người phải được tôn trọng và
mọi vi phạm sẽ bị chống đối. Hệ thống đó phải bao gồm quyết tâm tán trợ
những kẻ muốn giải quyết mọi tranh chấp xung đột một cách hòa bình , ngăn
chặn và chế tài những ai không chịu làm như thế và giúp đỡ nạn nhân của
những tranh chấp xung đột đó. Nhưng rốt cuộc những nền dân chủ sinh động như
ở Botswana và Ghana đã tiêu trừ nhưng nguyên nhân xung khắc và mở rộng biên
cương hòa bình và thịnh vượng. Và như tôi đã nói từ đầu tương lai của Phi
châu là trong tay người Phi châu.
Dân chúng Phi châu đang sẵn sàng đón nhận tương lai ấy. Trên đất nước
chúng tôi, những ngườì Mỹ gốc Phi châu, ngay cả những di dân mới đến đã làm
phát đạt mọi ngành xã hội. Chúng tôi đã làm được chuyện ấy bất chấp quá khứ
và chúng tôi đã rút tỉa sức mạnh từ gia sản Phi châu. Chúng tôi biết rằng
với những định chế mạnh và quyết tâm người Phi châu có thể thành đạt ước mơ
của mình ở Nairobi và Lagos, ở Kigali và Kinshasa, ở Harare và ngay ở Accra
này.
Năm mươi hai năm trước, cái nhìn cả thế giới đều quay nhìn Ghana và vị
mục sư trẻ tên Martin Luther King từng du hành đến đây, đến Accra, để chứng
kiến lá quốc ký Anh hạ xuống và cờ Ghana dương lên. Điều đó đã xảy ra trước
cuộc diễn hành ở Hoa Thịnh Đốn và phong trào đấu tranh nhân quyền thành đạt
trong xứ tôi. Khi được hỏi ông nghĩ sao khi chứng kiến một quốc gia được
khai sinh ông đã trả lời: Điều đó làm hồi sinh trong tôi lòng tin rốt cuộc
công đạo sẽ thắng. Đây là thời khắc công đạo ấy chiến thắng một lần nữa,
nhưng phải là do chính tay qúy vị.
Và tôi đặc biệt nói với lớp trẻ. Trong những xứ như Ghana này, nơi má
các anh chị chiếm hơn nửa dân số. Đây là điều các anh chị phải nằm lòng: thế
giới sẽ định hình theo bàn tay của các anh chị. Các anh chị có khả năng buộc
những lãnh tụ của các anh chị phải chịu trách nhiệm và xây đắp những thể chế
phục vụ quần chúng. Các anh chị có thể phục vụ trong các cộng đồng của các
anh chị và khai thác năng lực và giáo dục của mình để tạo nên của cải thịnh
vượng mới và gầy dựng những quan hệ mới vơi thế giới. Các anh chị có thể
chiến thắng bệnh hoạn, chấm dứt xung đột và thực hiện những đổi thay từ dưới
lên. Các anh chị có thễ làm việc ấy. Vâng, các anh chị đủ khả nnăng làm, vì
ngay từ giây phút này lịch sử đã chuyển dịch. Nhưng tất cả công việc ấy chỉ
hoàn tất nếu các anh chị chị trách nhiệm về tương lai của mình. Điều đó
chẳng dễ chút nào vì điều đó đòi hỏi thời gian và nỗ lực. Đau khổ và thoái
trào là điều không thể tránh. Nhưng tôi có thể hứa với các anh chị rằng nước
Mỹ luôn ở bên cạnh các anh chị. Như bạn đồng hành. Như người bạn. Cơ may
thăng tiến không đến từ bất cứ nơi nào khác nhưng là từ những quyết định của
các anh chị, từ công việc các anh chị làm và từ hi vọng mà anh chị ấp ủ
trong tim.
Tự do là tài sản của các anh chị. Trách nhiệm bây giờ của các anh chị
là xây dựng nền móng tự do. Nếu các anh chị khởi sự thì bao nhiêu năm sau
chúng ta có thể nhìn lại những nơi như Accra này để nói rằng đã có thời hứa
hẹn đã thành hình, đó là thời phồn vinh được un đúc, khổ đau bị thắng lướt
và một thời đại tiến bộ mới khởi sự. Đó là thời mà chúng ta sẽ được chứng
kiến công lý lại chiến thắng thêm một lần nữa vậy. Xin cám ơn qúy vị.
Số tới : VƯỜN ĐỊA ĐÀNG BUỒN HIU
1
2
3
4
5
6
7
8