 |
ngày 14 tháng 1, 2009
|
2008 đã nhường bước cho 2009 để đi vào quá khứ nhưng chắc còn lâu thiên
hạ mới quên được 2008! Nhất là quên cơn ác mộng suy thoái, tiền bạc biến
mất, xăng lên, đồ ăn rau quả lên, tiền lời credit card lên… trong khi việc
làm thì chông chênh sớm còn tối mất. Tất cả cũng chỉ vì cái miệng và cái
thân.
Đúng ra thì tất cả cũng chỉ vì giấc mộng nhà xe. Nhà to phòng rộng, xe
láng cóng tiện nghi… Chẳng mấy ai nghĩ rằng chính giấc mộng nhà xe đó đã
biến mình thành tên nô lệ qua ngày. Dính vào nhà to, xe mới thì trước sau
cũng phải cày hộc máu để trả nợ, nếu không hụt thiếu một tháng là chủ nợ
nhào tới xiết nhà xiết xe và rồi cái công cày như nô lệ lâu nay thành công
cốc!!!
Nhưng muốn giữ nhà xe thì phải cày nữa, phải chịu lương thấp hơn và chớ
lộn xộn làm ít nghỉ nhiều, đòi tăng lương đều đều, holiday, sick leave, nay
dọa đình công mai hù đình công… Không khéo lãnh đủ gánh nặng suy thoái chính
là giai cấp trung lưu lương ba cọc ba đồng luôn làm đầy tớ cho thiên hạ?!
Ác mộng hay cơn khủng hoảng suy thoái xét cho cùng cũng chỉ vì hai chữ
nhà xe.
Tất cả mánh mung tuyên truyển tẩy não hoán não của đám nhà giàu ngồi xổm
trên guồng máy kinh tế thị trường tự do đều dồn vào việc gây lòng tin rằng
nhà xe như một bằng cấp hay huy chương đề cao nhân cách xã hội của mỗi
người.
Trong nhà binh người ta hơn nhau vì lon lá huy chương thế nào thì ngoài
đời người ta cảm thấy hơn nhau là tùy vào nhà xe vậy! Như con chim cu, con
gà trống thiến hơn nhau tiếng gáy vậy mà…Cho nên, không có chương trình
radio, tivi thương mại nào, không có tờ báo nào mà không có quảng cáo nhà
mới , xe mới liền liền.
Ra đường hay vào trường học thì thấy số ú na ú nần ụt ịt càng ngày càng
đông, nhưng bỏ xe hơi đi xe buýt, tàu hay đạp xe đạp thì chẳng nghe hô hào,
mà có hô hào thì cũng chẳng ai hưởng ứng hoan hô!
Êm ấm thân xác, khoẻ tay khoẻ chân là lý tưởng cuộc đời mà! Tiết kiệm thì
giờ không phải để đi gym, đi bơi hay tỉa cây bón hoa nhưng là để chơi game,
karaoke, xem tivi để được quảng cáo tẩy não nhồi sọ, để mua sắm, để công nợ
lút đầu… Suy thoái ư? Dê kêu!
Ai cũng nhắc đến suy thoái! suy thoái! như một dạo người ta lo sợ cúm gà
viếng bất tử nhưng mạng Yahoo!7-MSN ngày 29/11/2008 loan tin cười ra nước
mắt xảy ra ở cửa hàng bình dân Wal Mart ở khu thượng lưu Long Island, New
York.
Sau khi ế dài nhân kỳ nghỉ lễ Thanksgiving, Wal Mart đã dụ khị bằng cách
chưng bảng đại hạ giá, clearance sale, để tống táng hàng ứ đọng. Chớp phải
cái quảng cáo đó, khách hàng đã ùn ùn kéo đến, nôn nóng chờ chuông reo mở
hàng là a lê hấp! xung phong!!! Dành nhau, đạp nhau tông cửa tiệm ùa vào để
nhanh tay chộp lấy những món hàng được radio, tivi, báo nói là đã bớt quá
cỡ! Trong cơn xung phong tiến như động kinh ấy khách hàng đã hăng say đạp
chết một người và làm bị thương bốn người bán hàng.
Long Island là một khu tiền rừng bạc biển của New York, người ở đây có đi
shopping thì cũng vào những tiệm sang cỡ Fifth Saks, DNKY, Calvin Cline,
Givenchy, Versace chứ đâu thèm vào Wal Mart bình dân cà cộ! Ai bảo những
người dân chất phác, thấp cổ bé họng lần mò từ những ngoại ô xa lắc của New
York như Bronx, như Queens… tấp nập tới đây vì quảng cáo!?
Và dĩ nhiên nạn nhân bị đạp dẹp trong Wal Mart đều là nhân công ba cọc ba
đồng chứ không phải là ông bà chủ tiệm.
Mấy ông bà chủ có tiền và muốn kiếm thêm tiền chỉ việc ngồi tính toán
quanh hai chữ nhà xe. Và chạy theo mấy ông để kiếm chút cháo là mấy ông sống
và làm tiền bằng nghề xăng dầu. Nghĩa là nghề khám phá dầu, đào dầu, lọc
dầu, chở dầu, bán dầu và làm sạch không khí ô nhiễm vì tiêu thụ dầu. Đầu nậu
của nghề này chẳng ai vào đó chính là đai tổ hợp Halliburton của cụ Phó
Cheney và Bà Ngoại Condo Rice.
Ai mà khỏi nhịn cười đọc cái tựa đề sau đây trên mạng Yahoo!7-MSN-Money
ngày 13/12/08: Oil drops after US auto bailout collapse [đại để: giá dầu sụt
sau khi kế hoạch tài trợ cho ngành xe hơi của Mỹ thất bại] bản tin cũng cho
biết là giá xăng chạy xe ở gốc New York đã hạ 1.7MK một thùng và chỉ còn
46.28MK, ở London thì mất 98 xu chỉ còn 46.41MK một thùng! Mạng này ngày
19/12/2008 còn đưa một tin dở khóc dở cười rằng tổ hợp dầu khí OPEC đã quyết
định cắt giảm mức sản xuất hàng ngày xuống 2 triệu thùng.
Thế nhưng giá dầu ở gốc bán sỉ New York lại xuống chỉ còn 38MK một thùng.
Trong khi giá đó hồi tháng 7 vừa qua là 147MK một thùng! Bản tin này cũng
cho biết là Bộ Năng Lượng cho biết là số dầu dự trữ tính đến giữa tháng 12
hiện quá mức đến 500.000 thùng, nghĩa là gấp 5 lần mức bình thường!!!
À thì ra thế! Kỹ nghệ xe hơi đóng cửa, nghĩa là xe Mỹ, xe Nhật không bán
được cho người lái xe ở ngay nội địa an toàn Mỹ thì giá xăng dầu thẹ thẹ
xuống thôi!
Nói thế khác, khi giá dầu leo lên đến gần 150 MK một thùng thì cũng không
phải vì lộn xộn ở Iraq, Iran, Afghnistan, Bắc Hàn…nào cả mà chính là vì mấy
ông bà chủ hãng dầu đang phè phỡn no thân ấm cật ở New York, London, Zurich,
Stockholm, Amsterdam, Singapore…cứ lợi dụng hay cứ bé xé to những tiếng bom,
tiếng đạn mìn ở Afghanistan, Iraq mà lên giá xăng và bắt những người lái xe
ở ngay nội địa an toàn không chịu qua lãnh sẹo ở Iraq, Afghanistan phải lè
lưỡi móc hầu bao ra đóng hụi chết nếu muốn có xăng mà chaỵ xe cho khoẻ chân
và khỏe thân xác. Hình ảnh của mấy ông Ayatollah ở Iran, của bin Laden, của
Hussein, của Kim Chính Nhất càng hung hãn côn đồ ác ôn càng hay! Càng có
việc làm cho những tên bồi bút báo đài hay những cây bút quen thói nhai bã
mía thiên hạ vứt bỏ! Cho nên chẳng lạ gì khi chiến tranh Afghanistan, Iraq
cứ tà tà kéo dài hết năm này đến năm khác. Cũng như mấy phim tập Hồng Kông,
Hàn Quốc vậy mà…càng kéo dài càng có tiền, tội gì không kéo dài?!
Cái bẫy sập nguy hiểm nhất là XE, nhất là xế hộp! Ngày 15/12/2008 thông
tấn xã AP cuối cùng đã chịu nói một câu để đời: All began with a car, vạn sự
khởi đầu bằng cái xe.
Hết xe đến nhà. Nhà là cái mõ vàng cho mấy ông bà kiếm tiền bằng nghề nhà
đất. Bên cạnh nghề mua đất bán cho người ta xây nhà hay xây nhà cho thuê hay
bán là nghề đầu tư nhà đất, cho vay mua nhà hay đổi nhà.
Khối vàng mà gần bảy trăm nhà băng chính và trên sáu ngàn nhà băng cò con
như tiệm chạp phô chăm chút nhắm đề đào xới có tên là nợ nhà, mortgage, tức
là tiền nhà băng cho mượn để mua nhà rồi trả dần theo một thời hạn và mức
lời nào đó.
Cho nên, theo số tổng kiểm kê thì toàn quốc Mỹ có 112 triệu gia đình
nghĩa là vợ chồng con cái cùng ở dưới một mái nhà trong đó chỉ có 3% là mua
đứt hết công nợ hết và 10% là thuê mướn, nhưng lại có đến 128 triệu nhà kể
cả nhà đủ loại như nhà song lập, chung cư [house, condo, appartment] được
xây lên. Nếu hanh thông thì cũng phải hơn hai năm mới mong thanh toán hết số
nhà trống này. Nghĩa là số vốn kẹt vào những nhà chưa bán được. Và đây là
một trái bom kinh tài nổ chậm!
Nhà băng và hệ thống tuyên truyền làm mọi cách cho những người muốn khỏi
lo lắng vì tiền thuê nhà hay chủ nhà hoặc ham nhà to của rộng lớ nghớ như cá
cắn câu, hay ngoạm miếng mồi mortgage. Điều kiện cho vay ngày càng dễ dàng
đến độ một nữ công nhân bán xăng lương hàng năm 30.000MK có thể vay tiền để
mua ngôi nhà 500 ngàn trả góp! Vì điều kiện cho vay dễ dàng như thế. Hay
đúng ra là điều kiện - khỏi hỏi lôi thôi! nơi khác bác cứ đến đây nhận cho!
- nên hậu quả là 53% người chưa có nhà đớp phải miếng mồi mortgage để rồi
tháng tháng phải bỏ ra từ 50% đến 30% lợi tức cho cái nhà đang ở.
Trong thế giới kinh tế thị trường tự do, tiền bạc là chìa khóa mở được
mọi cửa, ngay cả cửa Thiên Đàng.
Điều hành và quản trị khối lượng tiền bạc quốc gia là số gần tám ngàn
ngân hàng lớn nhỏ như đã nói. Số ngân hàng này làm bất cứ những gì có thể
làm được, quảng cáo bất cứ điều gì có thể nói được để có khách hàng, nghĩa
là có người chịu đóng tiền, góp tiền cho mình để kiếm lệ phí dịch vụ và huê
hồng.
Công việc của các nhà băng dù là tên gọi gì đi nữa thì cũng giống như mấy
anh ghi số đề ở VN ngày xưa để kiếm huê hồng hay gan lắm thì làm cái chiếm
chút cháo. Kỳ nào thấy con nào thiên hạ mua nhiều hy vọng trúng thì mò xuống
Chợ Lớn gặp mấy tên huyện đề mua lại số con đó để nếu trúng thì lấy tiền
trúng mà đắp vô. Rủi kỳ đó mà tên huyện đề thua quá chạy làng thì đành quay
về chịu trận với mấy người chơi số đề để nghe xỉ vả hoặc…ăn đòn của ngư ời
trúng nhưng không có tiền chung.
Ngày xưa lớp người lập quốc Tây tiến tung hoành tụ tung tự tác như thế
nào với những người Da Đen, Da Đỏ như thế nào thì ngày nay các tỷ phú, triệu
phú chủ nhà băng cũng làm như thế ấy với khách hàng và chính quyền, chính
khách trong Quốc Hội như thế ấy.
Nước Mỹ nổi tiếng thế giới về an ninh, tình báo, nhưng không có nơi nào
mà việc điều hành và kiểm kê hoạt động ngân hàng là lỏng lẻo và loạc choạc
như ở Mỹ. Vụ Bernard Madoff mới bùng nổ ra mấy ngày qua là một bằng chứng.
Ông già Madoff đã thất thập cổ lai hy vừa bị lật mặt nạ đã lập công ty
tài chính ma để hốt của thiên hạ từ mươi năm nay đến 50 tỷ MK. Tất cả đều
hùn hạp ăn làm với Madoff bao nhiêu năm nay đâu đâu cũng dính cả. Nhưng nặng
nhất là ngân hàng Santander của Spain, đã móc tiền túi dâng 106.9 triệu Euro
tương đương với 147 triệu MK để hùn hạp ăn làm với Madoff và toàn bộ thị
trường chứng khoán của Spain có thể mất tiêu 3 tỷ MK tương đương với 2.19 tỷ
Euro. Ngân hàng Fortis của Hòa Lan, 1, 2 tỷ MK, HSBC của Anh 1 tỷ, Medici
của Áo 2.1tỷ và các ngân hàng lau hau Âu châu cũng dính với Madoff cả trăm
triệu. Các công ty tài chánh Nhật như Nipponkoa Insurance Co., Mitsui
Sumitomo Insurance Co. và Daiwa Securities cũng kẹt cả 12.4 tỷ yen tương
đương với 137 triệu MK.
Trong ngành đầu tư thị trường chứng khoán, Madoff là một tay bản lĩnh uy
tín thế lực hành nghề đã ngót nửa thế kỷ nay. Tài khéo của Madoff là kín đáo
và tỏ ra đáng tin cậy. Ai hùn hạp ăn làm với Madoff cũng đều hả hê vì thấy
có lợi, lợi vô đều đều và đều đặn mà không chút nghi ngờ cái mánh cho tay
mặt bắt tay trái của ông già này là đã kín đáo khéo léo lấy tiền đầu tư của
người này để trả tiền lời đầu tư cho người kia.
Khốn cho ổng là đa số người giao tiền đầu tư cho ổng hơặc là những người
trên 60 tuổi không có máu phiêu lưu, hoặc những tổ chức kinh tài ký cóp chắc
ăn cho nên khi nghe kinh tế suy thoái thì họ ùn ùn đòi rút tiền ra không đầu
tư nữa. Thế là Madoff rơi mặt nạ.
Madoff bị bắt và phải đóng tiền thế chân 10 triệu để được tự do chờ ngày
ra tòa. Không phải để nghe án lệnh đi tù nhưng là để tòa xét là đã đóng đủ
tiền thế chân chưa và có tôn trọng điều lệ tại ngoại không?!và tòa cũng
chẳng cần băn khoăn số tiền 10 triệu đó đâu mà ra, có phải tiền quỵt, ăn
chận, hay lừa gạt mà có không!?
Điều đáng nói là chuyện ấy diễn ra đã gần mươi năm nay mà chẳng thấy các
nhà hữu trách của Bộ Tài Chính, Tổng Nha Ngân Khố, Thượng Viện, Hạ Viện xì
xào dòm ngó gì cả! Mặc dù những xã hội kinh tài từng liên tiếp rúng động vì
vụ sập tiệm của công ty ‘buôn lúa non’ [hedge fund] LTCM do mấy ông tiến sĩ
được giải Nobel kinh tế lập ra năm 1998, hay vụ ngụy tạo hồ sơ ma ENRON năm
2001…
Cũng không thấy radio nào, tivi nào, báo nào nói là khi các đại công ty
như AIG, Lehman Brothers Fannie Mae và Freddie Mac …kêu trời sắp chết đến
nơi và xin tài trợ có tiếng của Madoff không và Madoff có tên trong bảng
danh sách được đề nghị chính phủ lấy tiền thuế của dân để cứu viện không?!
Núp sau bình phong kinh tế thị trường tự do, ngân hàng là một thành tố
trọng yếu của thượng tầng xã hội, có cách ăn làm riêng, có luật lệ riêng.
Cho nên, tài họ cũng ăn mả xỉu họ cũng ăn, đen cũng thắng, đỏ cũng không
thua. Khi kiếm bộn bạc, họ không chịu đóng thuế mà còn đòi giảm thuế nữa,
nhưng khi thua lỗ thì các ông nhao nhao lên đem việc làm, lôi số thất nghiệp
khả hữu ra hù dọa các chính khách để đòi chính phủ phải bù lỗ cho họ, nghĩa
là để bảo đảm lợi nhuận cho họ và đàn em!
Báo chí, radio, tivi do các ông nuôi béo réo ỏm tỏi lên nghe muốn khùng
luôn là vì vậy! Ký giả của những cái loa tuyên truyền này đều cẩn thận né
tránh cụm từ suy toái kinh tế hắc ám, và chỉ chổng mông đít mà tô vẻ một
tương lai kinh tế thị trường tự do màu hồng.
Hoạ hoằn mới có một người liêm sĩ ngứa mồm ngứa mép kêu lên tham thì
thâm!
Đó, năm 2008 là thế đó!? Ai chẳng mong cái năm của nợ này qua cho rồi?!
Khổ nỗi là muốn vậy thì thành đạt cái thân ngoại vật ít ra cũng phải dứt cái
cầu giàu có, dứt cái gông cùm tiền bạc, nhà to cửa rộng, xe bóng lộn…
Ai cũng ham giàu, nhưng giàu là gì, nghèo là gì? có mấy mới gọi là giàu?
mất mấy mới gọi là lỗ lã? Thế nào là làm lắm cũng tắm ở truồng vậy cà?
Câu hỏi ấy xin dành cho 2009.
Welcome 2009!
Huỳnh Bất Hoặc
|