Mới đây tờ Newsweek đã kể một chuyện khá ngộ nghĩnh liên hệ đến đặc phái
viên địa phương của tờ tuần báo này ở tỉnh Peshawar của Pakistan.
Hồi tháng Tám vừa qua, đặc phái viên này đang ngồi trong một quán ăn thì
bỗng nhận được một cú điện thoại.
Bên kia là một người tự xưng là đại diện của lãnh tụ Taliban cao cấp mời
anh ta đến dùng cơm tối ở một quán ăn nổi tiếng trong tỉnh. Anh hỏi quán ăn
nào và chợt nhận ra là mình hiện đang ngồi trong quán này rồi. Anh nhìn
quanh tìm người điện thoại ...thì thấy một ông râu xồm đang mỉm cười cách đó
mấy bàn và đang ăn uống với mấy người đồng đội. Anh đáp lời mời nhập bọn...
Người đại diện của Taliban vừa ăn vừa thân mật hàn huyên về tình hình
liên quan đến hoạt động của al-Qaida ở Afghanistan. Theo lời người đó thì
đám Taliban ở Pakistan và vùng biên giới Pakistan-Afghanistan, và ngay cả ở
Peshawar lúc nhúc quân đội, công an mật vụ của chính quyền, vẫn cảm thấy
thoải mái an toàn như trong mật khu...
Peshawar là tỉnh nằm về phía Bắc thủ đô Islamabad của Pakistan. Hình như
Peshawar cũng là nơi đang có một căn cứ hậu cần lớn của Mỹ nhằm yễm trợ cho
chiến dịch đánh Afghanistan và Iraq? Nhưng điều chắc chắn Pakistan là một
đồng minh chiến lược của Mỹ ở Iraq và Trung Đông và là tiền đồn chống khủng
bố Taliban-al-Qaida.
Vấn đề đặt ra là nếu một ngày nào đây Pakistan lọt vào tay đám al-Qaida
như Afghanistan từng lọt vào tay đám Taliban thì công cuộc chống khủng bố
của Mỹ sẽ bị ảnh hưởnhg như thế nào? Và tình trạng khủng bố sẽ trở thành tai
họa cho thế giới Tây phương như thế nào?
Sandy Shanks của thông tấn Aljazeera đã gián tiếp trả lời câu hỏi ấy qua
bài Is Pakistan really an ally of the West? do hãng thông tấn này phổ biến
ngày 01/02/2006.
Theo Shanks thì Tây phương, nghĩa là Mỹ, hiện đã mất đứt Pakistan vì
những lý do...
77% tín đồ đạo Hồi ở Pakistan là thuộc giáo phái Sunni, vốn là giáo phái
từng theo Saddam Hussein và là nguồn nhân lực của cuộc chiến chống phe Shia
đang cầm quyền và đội quân chiếm đóng của liên minh do Mỹ chủ chốt ở Iraq.
Nhưng điều nguy hiểm chưa chắc đã là chỗ đó...
Dân số Pakistan khoảng 136 triệu, về tín ngưỡng thì 97% được kể là tín đồ
Hồi giáo.
Số 3% còn lại là Thiên Chúa giáo, Ấn giáo, Phật giáo và Parsi giáo hay
Ba Tư giáo là giáo phái từng lánh nạn sang từ thế kỷ thứ 8 khi Ba Tư bị Hòi
giáo xâm nhập.
Điều đáng ghi nhận là dân chúng Pakistan nghèo với lợi tức đồng niên 736
MK trong khi 65% dân chúng Pakistan không biết đọc biết viết.
Khỏi nói là cường độ cuồng tín của đám dân này tùy thuộc vào trình độ tài
sản và trí thức của họ như thế nào. Càng nghèo càng thất học càng cuồng tín.
Càng cuồng tín càng không thèm suy nghĩ học hỏi. Thật là mãnh đất mầu mỡ tha
hồ cho đám chính trị quyến rũ kích động mua chuộc.
Cho nên, chẳng ai ngạc nhiên gì khi 136 người thiệt mạng và trên 400 bị
thương ngày 23/10/2007 ở Karachi vì đi đón bà Bhutto mặc dù trước đó đã có
những lời cảnh giác hăm dọa của đám khủng bố sẽ dàn chào bà Bhutto bằng bom!
Đất đai của Pakistan đa phần là núi non chỉ có 27% trồng trọt được nên
nước uống là cả một vấn đề.
Rặng Hindukush hiểm trở ngút ngàn dọc biên giới Afghanistan đúng là Lương
Sơn Bạc hay mật khu an toàn của phiến quân dùng làm địa điểm dưỡng quân,
huấn luyện lý tưởng cho đám tay chân của bin Laden từ Afghanistan chạy qua
ẩn náu hay trước khi xâm nhập Iraq hay Afghanistan để quậy.
Mỹ và đồng minh cũng biết như vậy nhưng vì đã thỏa thuận với chính quyền
Pakistan nên họ không thể đổ quân truy lùng mà chỉ có thể dùng phi pháo, bom
áp nhiệt hay bom nguyên tử bẩn [depleted atomic bomb].
Nhưng dùng phi pháo thì cũng như thằng mù dùng gậy hay thằng say dùng
đấm, nhiều khi gây lắm trò bi hài như chuyện B.52 oanh tạc một đám cưới làm
cho hai họ chạy vắt giờ lên cổ, kêu... Allah như bộng chỉ vì phi cơ thấy ánh
sáng của pháo cưới chờp lòe ở dưới tưởng địch bắn lên nên đem bom... rải
chơi!
Chuyện chính trị của Pakistan lại còn trời ơi...đông chu liệt quốc điên
đầu hơn nữa...
Thật vậy, báo chí tivi radio lâu nay cứ lải nhải chuyện bà Bhutto hồi
hương sau tám năm tự ý lưu đày đã gồng mình hồi hương vận động tranh cử tự
do chống lại đám tướng tá cầm quyền và gián tiếp ca tụng bà Bhutto can
trường dấu tranh cho tự do dân chủ nhưng không mấy ai nhắc chuyện thân phụ
bà là Zulfikar Ali Bhutto một thời từng hét ra lửa trong chức vụ chủ tịch
đảng PPP [Pakistan People s Party] và từng cướp cái ghế tổng thống của
tướng Yahya Khan khi ông này bị quân Ấn đánh cho tơi tả.
Tháng 7/1977, Zulfikar Bhutto bị phe quân nhân của tướng Mohammed
Zia-ul-Hag lật đổ, đưa ra tòa xử treo cổ vì tội dính líu đến cái chết của
một đối thủ chính trị. Dư luận thế giới Tây phương đã một dạo làm ầm lên
nhưng vẫn không cứu được Zulfikar khỏi thần vòng.
Bà Benazir Bhutto đã kế vị bố trong chức vụ chủ tịch đảng PPP và thủ
tướng và cả mấy lần đều bị mất chức vì tội bất tài và tham nhủng.
Tháng 8/1988 Tướng Zia bỏ mạng trong một tai nạn máy bay mờ ám mở đường
cho bà Bhutto trở lại ghế thủ tướng trong khi chức vụ tổng thống lại thuộc
về phe quân nhân đàn anh của TT Pervez Musharraf hiện nay.
Theo hiến pháp Pakistan thời ấy thì Tổng Thống có quyền cất chức Thủ
Tướng nên bà Bhutto đã mệt cầm canh với đám quân nhân này đã hai lần cố lật
đổ bà nhưng bà đã cố cầm cự. Lần chót là năm 1986, lần này thì bà không
quyết định bỏ cuộc và chuồn Anh từ tháng Tám năm ấy cho đến bây giờ mới trở
về.
Điều đáng ghi nhận là trong lúc Bà Bhutto cầm quyền thì năm 1979 Nga bất
thần đổ quân chiếm Afghanistan.
Hoa Kỳ và Anh không muốn Afghanistan lọt vào tay Nga nên bỏ tiền bỏ của
cho Pakistan đấu thầu chống Nga bằng cách nuôi dưỡng và huấn luyện đám
Taliban để khởi động phong trào Hồi giáo thánh chiến chống quỷ đỏ.
Sau 10 năm đánh nhau, những nghĩa binh thánh chiến Mujaheddin đuổi được
Nga ra khỏi Afghanistan và chiếm chỗ của chính quyền thân Nga.
Cái giá của cuộc thánh chiến này là 15 ngàn quân Nga, 70 ngàn chiến binh
Afghanistan và một triệu sinh mạng của cả hai phía thân Nga và ủng hộ
Mujaheddin và khoảng 5 triệu người trốn súng đạn bỏ xứ lêu bêu trong các
trại tỵ nạn sống nhờ đồ ăn Cao Ủy để chờ đất nước sạch bóng quân thù trở về
quang phục quê hương.
Năm 1992, Nga chịu hết nổi cuốn cờ leo lên xe tăng bỏ chạy, giao chính
quyền Afghanistan cho đám giải phóng quân Mujaheddin đang bắt đầu quay vào
giết nhau để dành quyền và dành ăn.
Năm 1996, dân chúng Afghanistan chưa biết hoan hô ai, đả đảo ai thì đám
Taliban lù lù xuất hiện như một đoàn âm binh dứt gọn đám dũng sĩ diệt Nga
Mujaheddin và nắm chính quyền bằng những bàn tay sắt bọc...sắt!
Thế là đàn ông Afghanistan ông nào ông nấy đều lo để tóc và dưỡng bộ râu
xồm trong khi đàn bà thi vứt hết giàu cao gót áo hở rún múa bụng để lo trùm
mạng từ đỉnh đầu đến gót chân, đổ ra đường đả đảo quân độc tài Mujaheddin và
hồ hởi hoan hô chính quyền Taliban và giáo chủ kiêm Quốc Trưởng Mullah
Muhammad Omar và một người được chgính quyền Mỹ bắt đầu thê râu thêm ria
nhắc tới như một đại ma đầu khủng bố là Osama bin Laden.
Năm 2001, chính quyền độc tài Taliban và bè đảng Osama bin Laden-
Al-Qaida cơm không lành canh không ngọt với Mỹ cho nên Mỹ phải mất công đem
bom dập tưng bừng cuối cùng nếu không chui vào núi làm bạn với... khỉ, hay
chạy sang các tỉnh biên giới của Pakistan như tỉnh Peshawar nói trên...
Giai đoạn lịch sử đó nhắc nhở đến hoàn cảnh trên đe dưới búa tạ mà bà
Bhutto đang ngày ngày chịu đựng.
Trong quá khứ, với cương vị Thủ Tướng khi đứng ra nhận thầu tổ chức,
trang bị và huấn luyện cho đám nghĩa quân chống Nga ở Afghanistan ngày nào
bà Bhutto hẳn đã nắm được tẩy của bọn họ, biết hết ngọn ngành dây mơ rể má
của họ. Bà trở thành một mối nguy cho họ.
Ngoài ra phe quân nhân quanh TT Musharaff thì lại không dại gì làm nô lệ
không công gánh free cái của nợ Afghanistan- Iraq cho Mỹ trong khi Mỹ lại lo
Pakistan một ngày nào đây sẽ lọt vào tay đám Taliban của bin Laden.
Mỹ đã nhắm mắt cho Pakistan chế bom nguyên tử. Pakistan cũng bất chấp ủy
hội nguyên tử của Liên Hiệp Quốc, chẳng thèm thương thuyết, chẳng thèm khai
báo, không thèm mở cửa nhà máy nguyên tử cho ủy hội này kiểm soát lui kiểm
soát tới như Bắc Hàn, như Iran.
Tóm lại, chẳng ai biết Pakistan có bao nhiêu bom nguyên tử, có bao nhiêu
khối lượng uranium tinh chế.
Nước Mỹ và cả thế giới Tây phương đầy nợ máu với khối Hồi giáo sẽ ra sao
nếu khối lượng bom nguyên tử và uranium đó lọt vào tay của những kẻ không sợ
chết như những quả bom biết đi ở Afghanistan, Iraq hay London, Madrid?
Có thể TT Bush cũng như Phó TT Cheney đã nghĩ đến những câu hỏi đó khi
ghé Pakistan mĩm cười bắt tay thân ái TT Pervez Musharraf.
Và như vậy thì, đối với Mỹ, phải chăng Bà Bhutto cũng chỉ là cái roi
trong tay những người luyện thú trong gánh xiếc?
Anthony Darlic
Các bài viết cùng tác giả:
Bầy Ong Lạc Đường Về (Hoàng Nguyên Nhuận) Con Lạy Ông (Anthony Darlic) Cuộc Chơi Hơn Nửa Đời Người (Hoàng Nguyên Nhuận) Cái Rốn của Vũ Trụ (Hoàng Nguyên Nhuận) Có Tiền Mua Tiên Cũng Được (Anthony Darlic) Hạnh Phúc Trong Tự Do (Hoàng Nguyên Nhuận) Khói Thuốc Xanh Dòng (Huỳnh Bất Hoặc) Một cõi đi về cho Trịnh Công Sơn? (Hoàng Nguyên Nhuận) Nguyễn Du của Thế Kỷ 20 (Hoàng Nguyên Nhuận) Nguyễn Đi Rồi Nguyễn Lại Về (Hoàng Nguyên Nhuận) Nguyễn Đi Rồi Nguyễn Lại Về (Hoàng Nguyên Nhuận) Nhân Chuyến Công Du Mỹ... (Hoàng Nguyên Nhuận) Những Người Mù Húp Cháo (Hoàng Nguyên Nhuận) Nén hương cho một pho tượng (Giới Tử) PAKISTAN! (Anthony Darlic) Qua Loa Về Sùng Chính Viện Hoàng Nguyên Nhuận() Thư ngỏ kính gửi Ô. Nguyễn Tấn Dũng Vu Vạ Cá Nhân (Bất Hoặc) Về Một Tài Hoa Đa Đoan (Hoàng Nguyên Nhuận) Ôn Trúc Lâm (Hoàng Nguyên Nhuận) Đường đi của Phật tử Việt Nam (Hoàng Nguyên Nhuận)
|